Nho Tử Đế

Lượt đọc: 3539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 441
Lời thỉnh cầu của Hoàng đế

❊ ❊ ❊

Đông Hải Vương và Thôi Đằng thu hoạch rất phong phú. Một buổi tối cộng thêm một buổi sáng, tổng cộng bắt giữ hơn ba trăm người vội vã chạy đến từ kinh thành. Trừ đi gia nhân nô bộc, cả thảy là một trăm ba mươi hai người. Họ đều bị áp giải đến quân doanh Túc Vệ, từng người một sợ đến toàn thân run rẩy, thậm chí ôm đầu khóc lớn, kêu cha gọi mẹ.

Những người này khóc càng thảm, Thôi Đằng càng vui. Nhưng Đông Hải Vương lại hiểu rõ, Thôi Đằng đã mang đến cho Hoàng đế một rắc rối lớn.

Bản thân Hàn Nhụ Tử cũng hiểu rõ, việc này tuy có thể lớn mà cũng có thể nhỏ, nhưng thực chất là tình thế tiến thoái lưỡng nan: Trừng phạt quá nhẹ thì làm lợi cho đám quyền quý công tử được nuông chiều từ bé này, khiến phong trào "thế thân" càng thêm rầm rộ; trừng phạt quá nặng lại liên lụy quá rộng, đối với Hoàng đế, đối với triều đình đều là một tổn hại.

"Cho họ một cơ hội. Bảo với đám người từ kinh thành tới đó, trong vòng hai ngày tiêu trừ dịch bệnh trong "Tử đệ quân", thì coi như là lập công chuộc tội."

Thôi Đằng hơi thất vọng: "Cứ dễ dàng cho họ như vậy sao?"

Đông Hải Vương nói: "Nói đi nói lại, thực ra đều là người nhà cả. Đám công tử này, không phải là tông thất tử đệ thì cũng là hậu duệ thế gia, đều có quan hệ dây mơ rễ má với hoàng gia. Thôi Đằng, ngươi muốn bệ hạ làm thế nào? Đại nghĩa diệt thân, ra tay tàn nhẫn với người nhà mình sao?"

Thôi Đằng không lên tiếng nữa.

Tiêu trừ dịch bệnh không tồn tại, đương nhiên không tính là hình phạt. Hàn Nhụ Tử tiếp tục nói: "Cũng cho tướng lĩnh "Tử đệ quân" hai ngày thời gian, bảo họ thanh lọc những kẻ mạo danh trong doanh trại. Hai ngày sau, trẫm muốn duyệt quân lần nữa."

Ý chỉ của Hoàng đế được truyền đạt xuống, doanh trại "Tử đệ quân" loạn thành một đống. Giả vờ có dịch bệnh là ý tưởng tốt nhất mà họ có thể nghĩ ra, giờ Hoàng đế vừa gây áp lực, họ liền mất hết chủ ý, chỉ có thể chờ đợi phụ huynh trong thành đến cứu giúp.

Người đầu tiên đến xin tha cho họ là Tông Chính Khanh Hàn Chủng. Ông ta có một đứa cháu trai trong doanh trại, dù không phải mạo danh, nhưng trong số những kẻ phạm sự, hơn một nửa là tông thất tử đệ, còn có cả ngoại thích, Tông Chính Phủ phải chịu trách nhiệm về việc này.

Hàn Chủng, người được Hoàng đế tôn xưng là "Lão đại nhân", đến thắt lưng cũng không thẳng nổi. Bình thường đi bộ một dặm đường phải nghỉ ba lần, nay lại phải bôn ba suốt dọc đường từ trong thành đến bãi săn. Nhiều người khiêng kiệu thay phiên nhau, tốc độ không bằng ngựa chạy, đến tận sau khi trời tối mới tới được quân doanh.

Hàn Chủng không kịp nghỉ ngơi, dưới sự dìu đỡ của người hầu bước vào trong trướng, đổi sang thái giám dìu, vừa định quỳ xuống bái kiến, Hoàng đế đã đứng dậy từ chỗ ngồi, bước vài bước đón lấy, đích thân đỡ lấy một cánh tay của Lão đại nhân, đưa ông ngồi xuống ghế.

"Nơi này không phải kinh thành, không cần câu nệ lễ tiết."

Hàn Chủng thực sự không còn sức để chú trọng lễ nghi, đành phải ngồi xuống, thở vài hơi, vừa định mở miệng, sắc mặt Hoàng đế chợt thay đổi, nghiêm nghị nói: "Lão đại nhân tới thật đúng lúc, trẫm đang có một việc không hiểu, muốn thỉnh Lão đại nhân giải hoặc."

"Bệ hạ... Bệ hạ xin cứ nói." Hàn Chủng đành phải nuốt lời của mình vào trong.

"Trẫm có phải là hôn quân vô đạo không?"

Hàn Chủng giật mình, lập tức muốn đứng dậy, nhưng lại bị Hoàng đế ấn xuống.

"Bệ hạ là minh quân hiếm thấy xưa nay, sao lại có cách nói 'hôn quân'?"

"Trẫm không phải hôn quân, cớ sao tông thất lại đối đãi với trẫm như hôn quân? Là trẫm làm sai chỗ nào, khiến tông thất bất mãn sao?"

Hàn Chủng lại giật mình, nhưng vẫn không đứng dậy nổi, cười khổ nói: "Bệ hạ nói nặng lời rồi. Tông thất là cánh tay đắc lực của bệ hạ, là người cùng họ chí thân, trên dưới không ai không cảm niệm ơn đức của bệ hạ, đều cho rằng nếu không nhờ bệ hạ xoay chuyển càn khôn, giang sơn Đại Sở nguy kịch, tông thất cũng sẽ nghiêng đổ."

Hàn Nhụ Tử thở dài một tiếng: "Xoay chuyển càn khôn không phải sức một mình trẫm, cũng nhờ có đông đảo tông thất tử đệ trấn giữ bốn phương, duy trì sự ổn định của Đại Sở."

Hàn Chủng gật đầu, đang định nhân cơ hội nói ra mục đích của mình, thì giọng điệu Hoàng đế chuyển hướng, lại tranh nói trước:

"Trẫm dù sao cũng còn trẻ, phụ huynh sớm qua đời, mỗi khi nghĩ đến điều này lại đau lòng không thôi. Lão đại nhân là bậc trưởng bối trong tông thất, trẫm luôn coi Lão đại nhân như cha, như ông, vì vậy mới cố thỉnh Lão đại nhân xuất sơn, chưởng quản tông thất."

Phụ tổ của Hoàng đế đều là Hoàng đế, Hàn Chủng sao dám gánh cái thân phận này, vội nói: "Lão thần hôn muội vô năng, không dạy dỗ được tông thất tử đệ, thẹn với sự tin tưởng của bệ hạ."

"Một đám thiếu niên bướng bỉnh nghịch ngợm, Lão đại nhân có lỗi gì?"

Hàn Chủng ngẩn ra, "thiếu niên bướng bỉnh nghịch ngợm" là cách nói của ông, kết quả lại bị Hoàng đế nói ra trước.

"Trẫm có một việc muốn cầu, mong Lão đại nhân giúp đỡ."

Hàn Chủng lại ngẩn người. Ông ta được đông đảo thế gia nhờ vả, liều cái mạng già đến cầu bệ hạ mở ân, Hoàng đế lại tranh trước cầu xin, điều này khiến ông rất khó xử, muốn đứng không đứng nổi, muốn quỳ không quỳ xuống được, ngồi trên ghế như kim châm: "Bệ hạ sao lại nói vậy? Quân quân thần thần, bệ hạ chỉ cần một đạo ý chỉ, lão thần đương nhiên xả thân tận chức."

Hàn Nhụ Tử lắc đầu: "Vấn đề ở chỗ này, trẫm không muốn ban chỉ, kẻo làm tổn thương tình cảm của người cùng họ tông thất, Lão đại nhân thấy sao?"

Hàn Chủng vội nói: "Đúng, đúng, bệ hạ nói rất đúng, ý của bệ hạ là..."

"Xin Lão đại nhân về thành, thay trẫm nói với tông thất một tiếng: Đại Sở gặp khó, đều là trách nhiệm của trẫm, trẫm đương nhiên sẽ đối mặt với khó khăn. Thế nhưng sức một cây chẳng chống nổi nhà, xin các bậc phụ lão anh em cùng tông tộc hãy theo trẫm tiến lên, chớ có kéo chân sau."

Hàn Chủng vô cùng kích động: "Bệ hạ... Bệ hạ nói nặng lời rồi. Tông thất tử đệ chỉ có thể xung phong phía trước bệ hạ, sao dám kéo chân sau chứ? Chuyện trong doanh trại..."

"Trẫm không muốn nhắc lại chuyện này nữa." Hàn Nhụ Tử xua tay, "Trẫm cũng còn trẻ, biết thế nào là 'niếu thiếu khinh cuồng', sẽ không truy cứu sâu xa. Trẫm chỉ mang một tấm lòng xích tử, không biết làm sao để tỏ bày với tông thất, cho nên mới thỉnh Lão đại nhân giúp đỡ, nói cho tông thất hiểu rõ."

Hàn Chủng nghiêm sắc mặt: "Nhất định phải nói cho rõ ràng. Nếu còn kẻ nào dám giở trò trước mặt bệ hạ, không cần bệ hạ mở miệng, lão thần sẽ đánh chết nó ngay!"

Hàn Chủng gõ mạnh hai tay vào gậy chống, nghiến răng nghiến lợi.

"Có sự đảm bảo của Lão đại nhân, trẫm liền yên tâm." Hàn Nhụ Tử thở phào nhẹ nhõm, "Trẫm gửi gắm hy vọng lớn lao vào đội 'Tử đệ quân' này, nếu có thể nhận được sự ủng hộ chân thành từ tông thất, đội quân này chắc chắn sẽ bách chiến bách thắng."

Hàn Chủng cũng là lão hồ ly rồi, lúc này lại không nghe ra ý tại ngôn ngoại của Hoàng đế, hứa hẹn đầy miệng: "Ủng hộ chân thành, tông thất sao có thể không ủng hộ bệ hạ?"

"Trẫm và tông thất là người nhà, không giống quân thần bình thường."

"Người nhà, đương nhiên là người nhà."

Hàn Chủng cáo từ, lập tức đi một chuyến đến doanh trại "Tử đệ quân", trước tiên mắng mỏ những kẻ mạo danh một trận tơi bời, lại chửi bới những kẻ bày mưu giả bệnh một trận, cuối cùng nói: "Phía trước là hố lửa, bệ hạ bắt các ngươi nhảy, các ngươi cũng phải nhảy xuống không chút do dự. Đừng nói đến việc tìm người thế thân, dù chỉ là lộ ra vẻ khó xử, cũng đừng trách lão phu tàn nhẫn, trước tiên đẩy các ngươi xuống, rồi đẩy cả phụ huynh các ngươi xuống theo. Đừng trông chờ có người giúp đỡ các ngươi, ở trong quân doanh thì tất cả đều thành thật cho ta, hiểu chưa?"

Hóa ra chỉ là trách phạt bằng lời nói, mọi người đều trút được gánh nặng. Bị Tông Chính Khanh mắng một trận cũng không có gì, thế là tất cả đều gật đầu tuân theo.

Hàn Chủng lại giữ riêng vài người con cháu của các chư hầu địa phương lại, dặn dò đặc biệt một phen, lúc này mới rời doanh trại về kinh.

Sau Hàn Chủng, lại có nhiều đại thần cản tới, một là tạ tội, hai là cầu tình. Hàn Nhụ Tử đều dùng cách thức tương tự để đối đãi, ngược lại còn nhờ họ giúp đỡ, nói cho các nhà hiểu rõ tâm ý của Hoàng đế.

Hai ngày sau, "dịch bệnh" được tiêu trừ sạch sẽ, Hoàng đế lại đến doanh trại kiểm duyệt.

Lần này "Tử đệ quân" đã lộ ra bộ mặt thật.

Chủ lực trong quân thực ra vẫn là đám "thế thân" kia. Chúng từ nhỏ đã thay chủ nhân tòng quân, thao luyện thuần thục. Lần đầu tiên Hoàng đế kiểm duyệt, chúng xếp ở hàng đầu, phía sau là một số binh sĩ có biểu hiện khá hơn, còn đám huân quý tử đệ thực sự không làm được trò trống gì thì dứt khoát bảo họ trốn trong lều đừng ra ngoài. Tổng cộng hai ngàn người, thiếu một hai trăm cũng chẳng ai nhìn ra.

Giờ đây mọi quỷ kế đều không dùng được nữa, nhưng chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, chẳng ai có thể tạo ra một đội quân tinh nhuệ.

Đội ngũ xiêu vẹo, hiệu lệnh hỗn loạn, tướng lĩnh trong quân ngày càng chột dạ. Hoàng đế lại không tỏ ý bất mãn, ngược lại còn gật đầu, nói với các tướng: "Đây mới là tình trạng thực sự của Đại Sở. Những chiêu trò trước kia, cùng lắm chỉ để tự lừa mình, thực sự đứng trước kẻ địch, không khác nào tự sát."

Cuộc diễn tập săn bắn bị hoãn lại mấy ngày chính thức bắt đầu, Hoàng đế tham gia toàn bộ quá trình, nhưng rất ít khi mở miệng, tất cả đều do các tướng lĩnh "Tử đệ quân" tự làm chủ.

Ngoài năm vị hộ quân, các tướng lĩnh khác đa phần là con cháu của các thế gia bình thường, xếp hàng bày trận đều không thành vấn đề, chỉ là gan quá nhỏ, không dám quản nghiêm đám quyền quý tử đệ dưới trướng, mà trước mặt Hoàng đế lại không thể buông lỏng, thế nên rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Kết quả cuộc săn bắn chỉ ở mức trung bình khá, các đội quân cuối cùng cũng đến được vị trí chỉ định, thời gian bỏ lỡ không quá dài, binh sĩ tụt lại phía sau cũng không quá nhiều. Tuy không thể so với Nam, Bắc quân tinh nhuệ, nhưng cũng không kém hơn các đội quân bình thường quá nhiều.

Đám binh sĩ trẻ tuổi lần đầu nếm trải nỗi khổ này đều mong cuộc săn bắn sớm kết thúc, ai ngờ, nỗi khổ mới chỉ bắt đầu.

Hàn Nhụ Tử mấy ngày trước đã triệu các quan viên Binh bộ đến, kiểm tra đối chiếu danh sách "Tử đệ quân" nhiều lần, đảm bảo không có ai mạo danh thay thế, nếu còn phát hiện một kẻ nữa, thì Binh bộ sẽ chịu trách nhiệm.

Nhiều thế gia đều nuôi "thế thân", trong đó một số lần này không đến, Hàn Nhụ Tử "thỉnh" các nhà giao người, lý do rất đơn giản: "Đã là 'thế thân', vậy thì cứ đường hoàng mà thay thế. Quốc gia đang lúc cần người, sao không để họ tòng quân? Cũng coi như các nhà giúp đỡ trẫm."

Hơn năm trăm "thế thân" đều bị biên chế vào Bắc quân.

Cuộc diễn tập săn bắn kéo dài mấy ngày cuối cùng cũng kết thúc, Hoàng đế kiểm duyệt lần nữa, ban rượu thịt, úy lạo ba quân.

Đối với hai ngàn binh sĩ "Tử đệ quân" mà nói, khổ nạn đã kết thúc. Nhưng rất nhanh, họ sẽ phát hiện ra mình đang đón chờ khổ nạn thực sự.

Hàn Nhụ Tử triệu kiến hơn mười tướng lĩnh chủ chốt của "Tử đệ quân" và quan viên Binh bộ, trước mặt mọi người đọc khẩu dụ: "Nuôi quân ở chỗ luyện, luyện quân ở chỗ hành. Hành quân tuy dễ, nhưng luyện thể lực, luyện phối hợp, luyện khẩu lệnh cờ hiệu mới là hiệu quả nhất. 'Tử đệ quân' là thân quân của trẫm, các nhà gửi gắm, trẫm vô cùng coi trọng, đặc lệnh tăng cường luyện tập hành quân, tiến về Thành Toái Thiết nơi biên tái. Binh bộ soạn chỉ, các tướng truyền lệnh, một canh giờ sau xuất phát."

Tất cả mọi người đều kinh hãi, nhưng Hoàng đế không định thương lượng với bất cứ ai. Cái ông đưa ra là thánh chỉ. Một canh giờ sau, đội quân xuất phát từ doanh trại là một đội quân đầy tiếng khóc lóc, như thể sắp lao vào chiến trường đi không đường về.

Hàn Nhụ Tử không cho bất cứ lão tướng lão binh nào đi theo. Lộ tuyến hành quân, dọc đường, sắp xếp doanh trại, giao tiếp với địa phương v.v., tất cả đều do tướng lĩnh "Tử đệ quân" tự lên kế hoạch.

Thành Toái Thiết đối với các thế gia là một nơi không lành, từng có không ít huân quý tử đệ chết ở đó. Nay lại có một đám lớn người phải chạy đến, ai nấy đều cảm thấy điềm gở. Thế nhưng những ngày này họ luôn nhận được lời dặn dò và răn đe từ phụ huynh, không dám làm trái ý chỉ của Hoàng đế chút nào, vừa khóc, vừa phải phi ngựa gấp rút, không dám tụt lại phía sau.

Hàn Nhụ Tử không quay về thành ngay, mà ở lại chỗ cũ chờ đợi.

Trong thành phải tuân thủ quy củ triều đình, còn ngoài thành, Hàn Nhụ Tử muốn giảng về quy củ trong quân đội. Ông muốn xem, còn kẻ nào dám đến cầu tình nữa không.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:434
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.