Sinbad cứ ngỡ đó chỉ là lời đe dọa, không ngờ đối phương lại nghiêm túc đến vậy.
Khi các chiến sĩ Osha bắt đầu thực thi mệnh lệnh này, một cuộc xung đột liền bùng nổ, hơn năm mươi người rời đi trước không cam lòng chấp nhận cách xử lý vô lý như vậy, liền ẩu đả với những kẻ bắt giữ.
Thế nhưng, vì không có vũ khí, họ nhanh chóng thất bại dưới gậy gộc và khiên chắn của người Osha, từng người một bị lột sạch quần áo, đè xuống nền cát.
Thuram trực tiếp chấp hành hình phạt roi.
Thấy tộc nhân chịu khổ, một vài thị tộc rục rịch muốn động thủ, nhưng lại phải dừng bước trước thứ vũ khí ống sắt của người Greycastle.
Ai cũng từng nghe về việc "chó giữ cổng ốc đảo" bị đánh bại chỉ trong một đêm.
Ngay cả những kỵ binh đến đi như gió cũng không thể phá vỡ phòng tuyến của người Greycastle.
Thứ mà họ dựa vào chính là món vũ khí bằng sắt xám tinh xảo trong tay.
Nhất thời, tiếng kêu thảm thiết trên bờ biển vang lên không dứt.
May là người Osha không có ý định lấy mạng người chịu phạt, những tấm lưng bị đánh đến da tróc thịt bong sau khi bị bêu rếu trước đám đông đều được bôi thuốc thảo dược, rồi dùng băng gạc quấn lại thật chặt. Tà Nguyệt lạnh lẽo vốn không phải là thời kỳ cao điểm của dịch bệnh, chỉ cần cơ thể họ đủ cường tráng, việc sống sót hẳn không có vấn đề gì.
Calon và phần lớn tộc nhân có sắc mặt khá khó coi, chỉ có trên mặt Muri là tràn đầy vẻ may mắn.
Sau khi xem xong hình phạt với nỗi sợ hãi còn sót lại, mọi người dưới sự chỉ dẫn của tiếng còi đã chia thành hai hàng dọc đi sâu vào trong vùng cát.
Trong lúc đó, Thuram không nói thêm một câu nào, nhưng tất cả mọi người đều tự giác duy trì trật tự hàng ngũ.
Khi đến gần tháp sắt, Sinbad nhìn thấy một ốc đảo đang dần biến mất, hay đúng hơn là một cái ao, có lẽ đây chính là nơi lấy nước của đội tiên phong mà Thuram đã nhắc đến. Xung quanh ao đã không còn cây cối che chắn, chỉ còn lại vài bụi cây khô héo, lòng ao cực kỳ nông, chỉ sâu khoảng một người. Có lẽ vài chục năm trước, nơi này từng là một ốc đảo đầy sức sống, nhưng theo sự khô cạn dần của mạch nước Ngân Xuyên, kết cục cuối cùng của nó chỉ có thể là hóa thành một nắm cát vàng.
Cái ao này đừng nói là cung cấp cho bộ lạc sinh sôi nảy nở, ngay cả việc lấy nước cho vài trăm người đến đây làm việc cũng vô cùng miễn cưỡng. Bây giờ còn có thể thấy nước đọng, chẳng qua là vì dòng suối nhỏ ít ỏi còn sót lại trong mạch nước ngầm mà thôi. Chờ đến khi mùa hè tới, lượng nước thấm ra đó còn không đủ cho mặt trời nung nóng... dù chỉ để yên không uống, nó cũng sẽ nhanh chóng bốc hơi thành một vùng đáy khô nứt.
Những di tích ốc đảo như thế này, Sinbad đã thấy rất nhiều.
Nói cách khác, nếu người Greycastle không thể tìm thấy nguồn nước mới trong hai ba tháng tới, họ chỉ có thể rút lui khỏi nơi này, đừng nói chi đến việc xây dựng thị trấn mới.
Thuram cũng không che giấu điểm này, gã đi bên cạnh hàng ngũ quát lớn: "Thấy cái ao này không? Những ngày sắp tới, nước chúng ta uống đều sẽ lấy từ đây, đứa nào muốn đi tiểu thì cút xa ra cho tao, nghe rõ chưa!"
"Thế... còn thức ăn thì sao?" Có người hỏi.
"Sẽ có người vận chuyển tới, đứa nào thấy không đủ thì có thể đi bắt cá." Thuram trả lời.
Sau khi tạm thời không phải lo lắng chuyện ăn uống, các thị tộc cũng yên tâm hơn không ít, mọi người phân tán ra từng nhóm, dựng lều trại theo yêu cầu của người quản lý Osha.
Tháo lắp lều nhanh chóng là kỹ năng sinh tồn mà mỗi người dân trên cát đều phải nắm vững. Một chiếc lều da cừu nhỏ có thể chống chọi gió lạnh, chứa được từ ba đến sáu người, các bộ phận cần thiết thường do một người đeo trên lưng. Thị tộc Ngư Cốt chỉ có bốn người phụ nữ xin đến làm việc, vì vậy họ đã dựng nên kiểu lều tam giác đơn giản nhất, tức là ba cái lều xếp theo hình tam giác, cố định với nhau bằng dây gai, cửa hướng ra ngoài, có thể đóng vai trò cảnh giới lẫn nhau.
Đợi đến buổi chiều, tiếng còi lại vang lên, Thuram tập hợp tất cả mọi người lại, dẫn đến một nơi gần bờ biển.
Sinbad kinh ngạc phát hiện, nơi này đã bị người phương Bắc đào xới tung cả lên.
Chỉ thấy trên bãi cát bằng phẳng, khắp nơi đều cắm những cọc gỗ ngắn, giữa thân cọc buộc dây trắng, vây ra từng khối hình chữ nhật to lớn, giống như đang phân chia lãnh thổ vậy, mỗi khối đều rộng dài tới cả trăm bước, thậm chí còn hơn.
Điều khó tin nhất là những khối này trông gần như có kích thước bằng nhau, mỗi một cạnh góc đều vô cùng chỉnh tề, không ai biết làm sao họ lại có thể giữ sự đồng nhất trong khoảng cách trăm bước như vậy.
Anh ước lượng đếm thử, các khối được vạch ra bởi dây trắng lên tới năm sáu mươi cái, những người Greycastle cầm dụng cụ kỳ lạ qua lại đo đạc vẫn đang không ngừng cắm thêm cọc mới, dường như định kéo dài chúng đến tận cuối tầm mắt.
"Các người cuối cùng cũng đến rồi," một kẻ cao gầy bước đến trước mặt Thuram, "Tôi tên là Concrete, thành viên cũ của Hội Thợ Đá Vương Đô... à, chắc anh chưa nghe qua cái tên này, dù sao ở Greycastle cũng chẳng còn mấy người biết về Hội Thợ Đá. May mà Bệ hạ nhân từ, sẵn lòng thu nhận chúng tôi, nếu không thì mọi người cũng chẳng biết đang ở xó xỉnh nào... ừm không đúng, những chuyện này để sau hãy nói," hắn ho khan hai tiếng, vươn tay vỗ vỗ vai đối phương, "Tóm lại, dự án xây dựng Mũi Tận Cùng do tôi phụ trách, anh chắc là người quản lý do tiểu thư Hồi Âm chỉ định đúng không?"
Hồi Âm? Đó chẳng phải là biệt hiệu của đại nhân Drow Ngân Nguyệt sao? Sinbad thầm kinh ngạc, người Greycastle tự xưng là Concrete này, vậy mà lại có địa vị ngang hàng với tộc trưởng?
Nụ cười của Thuram hơi cứng đờ, có lẽ là không quen với sự lải nhải và lễ tiết của đối phương, gã lùi lại một chút, cúi đầu hành lễ: "Ngài cứ gọi tôi là Thuram là được, còn đám nhãi con này, cần làm gì cứ bảo trực tiếp với tôi là được. Đứa nào dám lười biếng, tôi nhất định sẽ trừng trị nghiêm khắc."
Rõ ràng gã đã nhận được chỉ thị từ trước của tộc trưởng Osha nên thái độ đối với Concrete tỏ ra khá tôn trọng, nhưng Sinbad hiểu rõ, thứ khiến đối phương lộ ra vẻ mặt như vậy chính là những chiến sĩ Greycastle đang chằm chằm nhìn về phía này.
"Rất tốt," Concrete dang rộng hai tay nói, "Các chàng trai, ở đây vừa không có quán rượu, cũng không có đàn bà... khụ khụ, ý tôi là loại đàn bà đó, nên hãy dồn sức lực vào việc xây dựng bến cảng mới đi! Nhiệm vụ đầu tiên dành cho các cậu rất đơn giản, đó là đào hố! Thấy mấy cái khung màu trắng đó không? Chỉ cần đào cát bên trong ra chất đống sang một bên là được, còn mỗi cái hố đào sâu bao nhiêu, chỉ cần qua đầu gối là được!"
"Đám người các người bị điếc cả rồi à!" Thuram nhướng mày, gầm lên, "Còn không mau đi làm việc cho tao!" Tuy giọng điệu gã thô bạo, nhưng trong ánh mắt lại pha lẫn một tia đắc ý.
"Khoan đã..." Concrete giơ tay ngăn lại, "Không cần vội, tôi vẫn chưa giải thích cho họ biết tại sao phải đào cái hố này."
"Đại nhân, ngài không cần phải giải thích với họ đâu..."
"Không không không, tôi rất đồng tình với một câu nói của Bệ hạ Roland, đó chính là chủ quan... đúng rồi, tính chủ quan năng động!" Concrete vỗ tay cái "bốp" một tiếng, "Đại ý là, một khi con người biết rõ mình làm việc vì cái gì, hiệu suất làm việc của họ sẽ được nâng cao đáng kể. Cho nên nghe cho kỹ đây... những cái hố này liên quan đến việc chúng ta sau này có thể bám rễ ở đây được hay không! Những cái hố này," hắn dừng lại một chút, "Chính là chìa khóa để biến nước biển thành nước ngọt!"
Nghe thấy lời này, đám đông lập tức xôn xao.
"Đạo lý rất đơn giản, không khác gì đun sôi nước cả, nhưng chỉ có Bệ hạ Roland mới nghĩ ra điểm này: dẫn nước biển vào hố, tận dụng nhiệt lượng của mặt trời khiến nó nóng lên thành hơi nước, rồi thu thập chúng lại là có thể có được nước sạch để uống!" Concrete hào hứng vung tay múa chân, "Không hiểu cũng không sao, các người cứ hiểu đại khái rằng biển cả là nước pha muối là được, cho nên nó mới đắng và chát, chỉ cần tách được muối ra, toàn bộ biển Xoáy Nước đều có thể cung cấp cho chúng ta sử dụng!"
Cái... cái này cũng được sao? Sinbad ngẩn người tại chỗ, khoan nói đến việc vế sau có đúng hay không, những thứ hư vô mờ mịt như hơi nước thì làm sao có thể thu thập được?
"Tất nhiên, sản lượng của nó rất có hạn, một khu vực hình khối cũng chỉ đủ đáp ứng nhu cầu cho mười mấy người, cho nên chúng ta cần xây dựng rất nhiều nhà chuyển hóa để cung cấp cho hàng trăm người đang đồn trú tại đây!" Concrete nắm chặt tay nói, "Các người nên cảm thấy may mắn! Bệ hạ đặc biệt quan tâm đến kế hoạch xây dựng Mũi Tận Cùng, nơi này cũng là thị trấn thứ hai ngoài Neverwinter được chính tay ngài đặt tên! Để chúc mừng việc thống nhất Cực Nam Cảnh, Bệ hạ đã ban cho nó cái tên "Đại Khánh", mà các người, vừa là những người xây dựng cảng Đại Khánh, cũng chính là những cư dân đầu tiên của nó!"