Tiếng kèn đồng vang vọng từ xa, phá vỡ sự tĩnh lặng giữa trưa, tựa như điềm báo trước điều gì đó, chim chóc trong sân cũng ngừng hót, nhất thời đại sảnh lâu đài trở nên trang nghiêm và u ám.
Công tước Uy Lợi Ân Bác Cách biết thời khắc quyết chiến đã đến.
Ngài rời mắt khỏi bức bích họa của bệ hạ Timothy, quay đầu nhìn về phía một bộ toàn thân giáp tinh xảo. Đó là bộ giáp được tổ phụ truyền lại, qua tay ngài đã nhiều lần tu sửa và đánh bóng, mỗi một phiến giáp đều thấm đẫm dầu mỡ, gần như có thể coi là lớp da thứ hai.
Trên phần giáp tay phải có khắc một dòng chữ nhỏ, đó chính là lời răn dạy của gia tộc: "Trung thành vật vong".
Chính ngài đã mặc bộ giáp này, trong cơn hỗn chiến, đội mưa tên sống bắt được vị lão công tước phản loạn, và được bệ hạ sắc phong làm Đông Cảnh Thủ Hộ mới.
Mặc dù Timothy đã ngã xuống, nhưng trách nhiệm thủ hộ sẽ không vì thế mà gián đoạn.
Ngài tuyệt đối sẽ không phụ lòng vinh dự này.
"Công tước đại nhân, bộ đội của Tứ vương tử đã áp sát Kim Tuệ Thành, trong đội ngũ không phát hiện dấu vết của hỏa khí hạng nặng." Một tên thuộc hạ đi vào đại sảnh, báo cáo với ngài.
"Tốt lắm," Uy Lợi Ân gật đầu, "Thông báo cho những người khác vào vị trí, ta lập tức qua đó."
"Tuân lệnh!"
Sau đó ngài cởi áo khoác, bước tới trước bộ giáp, nói với Kỵ sĩ trưởng của mình là Cát Lâm Na: "Khoác giáp cho ta đi."
"Vâng," người phụ nữ xắn tay áo, bắt đầu thay y phục cho ngài. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn kia, lúc này lại tựa như dòng nước mềm mại, nhẹ nhàng cởi bỏ áo khoác và lớp lót trên người ngài. Khó có thể tưởng tượng khi chiến đấu, Cát Lâm Na cũng chính là dùng đôi bàn tay này siết chặt trường thương, đâm xuyên kẻ địch cả giáp lẫn khiên.
Dù là lúc nào, cảnh tượng này đều khiến ngài say đắm.
"Ngươi... có hối hận không?"
"Tất nhiên là không, đại nhân," Cát Lâm Na bình tĩnh đáp, "Ngày ngài quyết định để một nữ nhân đảm nhiệm chức Kỵ sĩ trưởng, ta đã quyết định sẽ mãi mãi ở bên cạnh ngài, bất kể chuyện gì xảy ra, ta đều sẽ làm tròn trách nhiệm của mình."
"Nhưng kẻ địch lần này mạnh hơn bất cứ khi nào, nếu có thể..." Công tước nói nửa chừng, liền bị chiếc thắt lưng đang siết chặt ngang eo cắt ngang.
"Đã biết đối thủ mạnh mẽ, tại sao ngài lại từ chối minh ước của Chủ nhân Ánh Rạng Đông? Không đồng ý thì thôi, đằng này còn đuổi sứ giả ra khỏi Kim Tuệ Thành trước mặt mọi người, phía bên kia mà biết, chắc chắn sẽ trách ngài không biết điều đấy."
"Chậc, khoan hãy nói sự giúp đỡ của Huy Quang Thành có thể ngăn cản được quân đội của Tứ vương tử hay không, chỉ riêng việc bắt ta cung cấp hải cảng để nhân mã của hắn đồn trú đã là quá đáng rồi." Uy Lợi Ân bĩu môi, "Đông Cảnh là lãnh địa bệ hạ ban cho ta, nhường cho Âm Bái Ân Moa hay nhường cho Roland Wimbledon thì có gì khác biệt chứ? Nếu ta thực sự đồng ý với đối phương, cũng bằng như phụ lòng tin tưởng của bệ hạ."
"Vậy câu trả lời của ta cũng như vậy," Cát Lâm Na không chút do dự nói, "Trung thành không phải là phẩm chất độc hữu của gia tộc Bác Cách, đại nhân, xin đừng nhắc lại những lời đó nữa, nếu không đối với ta mà nói chẳng khác nào sỉ nhục."
Uy Lợi Ân im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Tiếc là ngày nay hầu hết quý tộc đã quên mất điểm này... Ta hiểu rồi, ngươi cứ theo ta đi đi. Đối thủ tuy mạnh, nhưng ta cũng sẽ không để bọn chúng dễ dàng chiếm lấy Kim Tuệ Thành. Để phục vụ cho trận quyết chiến này, ta đã chờ đợi quá lâu rồi."
"Vâng, thưa đại nhân." Nữ kỵ sĩ khẽ cười.
"Bối Nhĩ!" Ngài hô to tên của thư ký, "Lại đây!"
Ngoài đại sảnh nhanh chóng bước vào một người đàn ông trung niên hói đầu, "Đại nhân, ngài có gì phân phó?"
"Ghi chép cho kỹ, nanh vuốt của kẻ giết vua Roland Wimbledon sau một đêm nghỉ ngơi, hôm nay chính thức phát động tiến công nhắm vào Kim Tuệ Thành. Đông Cảnh Thủ Hộ, Kim Tuệ Công tước Uy Lợi Ân Bác Cách lấy danh nghĩa tiên vương, quyết ý chặn đứng bước chân địch nhân tại nơi này. Kỵ sĩ trưởng của ngài, Cát Lâm Na Duy Ân cũng đồng hành cùng ngài, dũng khí và lòng trung thành ấy hiển hiện rõ ràng. Cầu mong thần linh phù hộ cho họ." Uy Lợi Ân dừng lại một chút, "Tất nhiên... nếu ngươi cảm thấy đoạn ghi chép này hơi chủ quan, câu cuối cùng có thể không cần viết."
Bối Nhĩ vừa gật đầu, vừa dùng bút than mang theo bên người ghi chép nhanh chóng lời trần thuật của lãnh chúa, "Thần cho rằng thêm vào cũng không sao, đại nhân. Trên đời này vốn không có ghi chép nào là khách quan tuyệt đối cả. Thần là thư ký của Kim Tuệ Thành, mang theo chút thiên kiến cũng không phải chuyện lạ, hay nói đúng hơn, đây vốn là một phần của sự khách quan."
"Vậy thì giữ lại đi, nhưng sau này bất kể kết quả thế nào, ngươi đều phải ghi chép trung thực, hiểu chưa?" Uy Lợi Ân nhấn mạnh, "Truyền tải trọn vẹn nguyên nhân và diễn biến của sự việc này, chính là sứ mệnh của ngươi."
"Xin hãy yên tâm, đại nhân," Thư ký cúi người nói, "Thần nhất định sẽ khiến hậu thế khắc ghi đoạn lịch sử này."
Uy Lợi Ân không nói gì thêm, nhấc thanh thép kiếm treo trên tường, không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài lâu đài.
---❊ ❖ ❊---
Hai người lên tới vọng lâu trên tường thành, lửa trại đã được đốt lên, mỡ trong nồi sôi sùng sục, bốc lên mùi nồng hắc. Binh lính gia tộc đang bận rộn chạy ngược chạy xuôi, đặt đá lăn và gỗ lăn lên trên tường thành.
Dựa theo kinh nghiệm của trận vương đô, phương thức công thành có sức đe dọa nhất của Roland là một loại vũ khí Tuyết Phấn gọi là hỏa pháo, tầm bắn của nó vượt xa máy bắn đá, cho đến tận lúc thành trì thất thủ, bệ hạ vẫn không thể mô phỏng ra sản phẩm tương tự. Ngay ngày vương đô bị phá, Timothy đã giao cho tâm phúc chuyển giao công thức Tuyết Phấn, nguyên lý vũ khí và phương pháp chế tạo cho Uy Lợi Ân, mục đích không cần nói cũng biết.
Sau khi tiếp quản, Công tước đã đầu tư không ít sức lực và tiền bạc vào đó, cũng tìm ra được vài phương pháp hạn chế, chẳng hạn như hỏa pháo bản thân rất nặng nề, cần dựa vào địa thế bằng phẳng mới phát huy được uy lực. Ngoài ra, quá trình lắp đặt của nó rất chậm chạp, cần sự bảo vệ của hỏa thương. Nói cách khác, nó phù hợp để phòng thủ hơn là tiến công.
Để nghênh đón cuộc chiến sớm muộn gì cũng đến này, Uy Lợi Ân có thể nói là đã chuẩn bị vô cùng chu đáo, ngoài việc mở rộng tường thành, gia cố thêm gai ngược, ngài còn phái người đào đứt tất cả đường xá ở ngoại ô, đổ nước sông vào ruộng đồng, khiến nó trở thành vùng đầm lầy. Trên sông Tam Loan cũng thiết lập không ít cọc ngầm, khiến các loại thuyền nội hà lớn hơn thuyền buồm một cột rất khó thông hành. Hai hai năm chỉnh bị đã khiến môi trường xung quanh thay đổi hoàn toàn, giờ đây đừng nói là xe ngựa, ngay cả việc đi bộ mang theo vật nặng cũng vô cùng vất vả.
Mặc dù cái giá phải trả rất nặng nề - đường sá bị gián đoạn khiến sự phồn hoa của thương nghiệp chi thành không còn nữa, diện tích đất nông nghiệp bị thu hẹp khiến dân số sụt giảm nghiêm trọng, nhưng lợi ích cũng rất rõ ràng, ít nhất trong đội ngũ kẻ địch đang chậm rãi tiến lại gần, ngài không nhìn thấy bất kỳ một khẩu hỏa pháo nào cả.
Rõ ràng đối phương cũng đã nhận ra, nếu không tu sửa ra một con đường trước, gần như không thể kéo được hỏa pháo tới trước tường thành.
Tiếp theo chắc chắn sẽ là một trận khổ chiến.
Tốc độ bắn của hỏa thương quân địch vô cùng nhanh, nhưng dưới thành không có vật che chắn, cộng thêm gai ngược trên tường, muốn bò lên cũng không phải chuyện dễ dàng. Ngược lại, ngài đã bố trí trong thành bốn cỗ máy bắn đá và hai khẩu hỏa pháo hạng nặng, đặc biệt là loại sau, có thể tấn công kẻ địch trong phạm vi ngàn bước, thế trận giằng co, thắng bại vẫn chưa biết được.
"Họ tới rồi," Cát Lâm Na nhắc nhở.
Theo tiếng nói của nàng, một nhóm binh lính mặc áo vải màu nâu vượt ra khỏi đội ngũ, vây quanh về phía cổng thành - tốc độ của họ không nhanh, nhưng bước chân lại đặc biệt kiên định. Rất nhanh, nhóm người này đã mất đi sự chỉnh tề của đội hình do mặt đất lầy lội, tản ra từng nhóm ba năm, giống như những lão nông đang cúi đầu cày cấy trên ruộng. Trên lưng họ ngoài việc mang theo hỏa thương màu xám đen ra, còn có những vật hình thùng to bằng bắp đùi, nhưng nhìn từ trọng lượng mà nói, tuyệt đối không phải là một loại hỏa pháo.
Uy Lợi Ân ước lượng khoảng cách, giơ lá cờ đỏ lên, vung xuống dưới.
"Cự thạch pháo, khai hỏa!"