Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 875
Lịch sử khách quan

❊ ❊ ❊

Đại loạn như dự đoán đã không giáng xuống Kim Tuệ Thành, hướng đi của cục diện hoàn toàn vượt quá tưởng tượng của Bối Nhĩ.

Là thư ký quan của mấy đời thành chủ, hắn tự nhiên biết rõ phá thành nghĩa là gì: cướp bóc, giết chóc, mất trật tự, lưu vong... Bất kể kẻ tiến thành là kỵ sĩ, bạo dân hay hải tặc, đều không có gì khác biệt về bản chất. Bệ hạ Timothy bình định phản loạn là thế, công tước mới lên ngôi cũng như vậy.

Lương thực và của cải trong thành là phần thưởng tốt nhất cho kẻ đoạt quyền, việc thu về làm của riêng nhiều nhất có thể là lẽ đương nhiên, giống như việc quý tộc sinh ra đã cao quý hơn bách tính bình thường vậy.

Ghi chép trong sử sách cũng đã nhiều lần chứng minh tính đúng đắn của điều này.

Thế nhưng tình huống lần này lại hoàn toàn khác biệt. Quân đội của Roland không những không lấy dân thành ra làm đối tượng trút giận, trái lại còn triển khai công tác cứu tế và an phủ. Đống lúa mì lớn thu được từ lâu đài công tước được nấu thành cháo, phát tận tay người nghèo đói; giữa quảng trường dán đầy thông báo tuyển dụng, người tham gia ngoài việc có thể nhận được thức ăn, còn có thể nhận được một phần thù lao! Chẳng lẽ binh lính của Roland đều không bận tâm đến những thứ vốn dĩ nên thuộc về mình lại bị phát không cho một đám người chẳng hề liên quan sao? Chẳng lẽ Tứ vương tử không quản đường xa ngàn dặm đánh hạ Kim Tuệ Thành, chỉ để tiêu xài kho báu của mình?

Nhìn qua các loại sách vở, Bối Nhĩ cũng chưa từng thấy trong lịch sử có tiền lệ hoang đường như thế này.

Tuy nhiên những điều này nhiều nhất chỉ làm hắn cảm thấy ngạc nhiên mà thôi, còn một chuyện khác mới khiến thư ký quan cảm thấy nỗi sợ hãi sâu sắc. Đó chính là vụ hỏa hoạn tại lâu đài vài ngày trước.

Lời đồn về việc chuột phóng hỏa trong tuyên truyền căn bản là sơ hở trăm bề, hắn phục vụ ba đời công tước, sống trong lâu đài hơn hai mươi năm, chưa từng phát hiện lối ra vào của mật đạo.

Đối với con đường chạy trốn sống còn như thế này, tất nhiên phải được thiết kế vô cùng kín đáo và an toàn, ngay cả người bên trong cũng khó mà phát hiện dấu vết, nói gì đến chuyện xâm nhập từ bên ngoài. Nếu đám người kia có bản lĩnh này, cũng đã không rơi vào cảnh trở thành chuột cống Hắc Nhai.

Lửa là người của Roland phóng. Sau khi nhận ra điểm này, Bối Nhĩ cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó bóp chặt.

Quý tộc lần đầu tiên trở nên không còn cao quý hơn bình dân, tính mạng của họ cũng giống như những người bị lấp vào tường thành vậy, hoàn toàn không có chút bảo đảm an toàn nào để nói đến. Có lẽ còn nguy hiểm hơn.

Mà những gia tộc lớn chưa bị Roland hốt gọn hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, phản ứng của họ vô cùng trực tiếp, đó chính là rời khỏi Kim Tuệ Thành... thậm chí rời khỏi Hôi Bảo. Vậy tiếp theo sẽ thế nào? Chuyện như vậy có giáng xuống đầu hắn hay không?

Những ngày gần đây, tóc của thư ký quan rụng từng nhúm, vùng trống trên đỉnh đầu ngày càng lan rộng.

Nỗi kinh hoàng này tuyệt đối không phải đến từ suy nghĩ vu vơ, trong hơn mười năm qua, hắn được mệnh danh là quý tộc không tước vị, hay nói cách khác là quý tộc gần với quý tộc nhất. Hắn từng hầu hạ nhiều vị lãnh chúa, kiến thức sâu rộng, đọc sách còn nhiều hơn phần lớn con cháu thế gia. Chính vì thế, cho dù là cuộc cướp bóc của Garcia, hay sự thay đổi quyền lực ở Đông Cảnh, hắn đều vượt qua bình an vô sự, dù cho người trong thành bị sàng lọc hết lần này đến lần khác như gặt lúa, hắn vẫn có đủ tinh lực để quan sát, để ghi chép lại những cảnh tượng đó.

Thế nhưng bây giờ, Bối Nhĩ ngay cả khi ngủ cũng khó mà chợp mắt. Mặc dù đội quân hùng mạnh kia đến nay vẫn chưa từng ra tay với bất kỳ ai không phải quý tộc, ngay cả những người bình thường từng phục vụ cho các đại gia tộc cũng vậy, nhưng hắn thực sự không dám chắc đối phương về sau vẫn sẽ như thế.

Hắn không thể cầu xin những gia tộc kia đưa mình rời đi cùng, vì bản thân rốt cuộc vẫn là dòng máu bình dân. Hắn cũng không muốn ngồi chờ chết, trong lòng luôn nghĩ phải làm gì đó.

Dưới ngọn nến lay động, thư ký quan chuyển ánh mắt về phía cuốn Kim Tuệ Thành Niên Sử vẫn đang được viết dở. Nghĩ đến những thứ mình đã viết, lòng Bối Nhĩ không khỏi rùng mình. Đúng rồi, suýt chút nữa quên mất việc này...

Tiếp đó hắn nhanh chóng lật đến vài trang cuối, xé toạc ra, rồi đốt từng mảnh giấy cho đến khi chúng hóa thành tro bụi. Không, có lẽ thế vẫn chưa đủ. Bối Nhĩ suy tư một lát, rút ra một chiếc bút lông ngỗng, sau khi chấm mực thì đặt lên mặt giấy.

"Bất kể kết quả thế nào, ngươi đều phải ghi chép lại một cách trung thực, đã hiểu chưa?" Lời của công tước Willian vang lên bên tai hắn. Tất nhiên, bây giờ hắn cũng sẽ ghi chép lại một cách trung thực. Đây là trách nhiệm của một thư ký quan.

Tuy nhiên trên đời này vốn không có sự khách quan tuyệt đối, hắn hiện đang sống trong thành phố dưới sự cai trị của Roland, mang theo chút thiên kiến cũng không có gì lạ, hay nói cách khác, đây vốn là một phần của sự khách quan.

Bối Nhĩ hít sâu một hơi, nhanh chóng đặt bút xuống. "Sứ giả do vị vua vĩ đại Roland Wimbledon phái tới đã đến Kim Tuệ Thành trung thành của mình vào ngày hôm nay..."

---❊ ❖ ❊---

Ngoại ô Xích Thủy Thành, doanh trại Quân đoàn 1. "Bệ hạ, có một phong mật thư gửi đến từ Đông Cảnh."

Nightingale nhảy ra khỏi màn sương, trong tay còn ôm một con chim ưng xám. Con chim ưng hướng về phía Roland giơ vuốt, bất mãn phát ra tiếng gù gù, như thể đang phàn nàn về việc bức thư quá nặng - trên vuốt của nó buộc tới sáu cuộn giấy, gần như chiếm hết toàn bộ không gian trên hai chân. Cho đến khi Nightingale đưa cho một nắm cá khô nướng, "tín sứ bay" mới yên lặng lại.

Ừm, cái này không thể tính là mật thư nữa rồi. Roland lần lượt mở sáu tờ giấy viết chữ chi chít, nhanh chóng lướt qua một lượt, người gửi là Thiết Phủ, còn nội dung chính là báo cáo tổng kết định kỳ sau chiến tranh và báo cáo cục diện.

Nửa phần trước hoàn toàn giống hệt với dự đoán của hắn, quân Đông Tuyến dễ dàng công phá Kim Tuệ Thành, pháo cối thể hiện uy lực to lớn trong trận chiến, đối mặt với hiệu suất oanh tạc hỏa lực vượt xa pháo dã chiến 12 pound, dù là công thành chiến, kẻ địch cũng không hề có khả năng phản kháng.

Thế nhưng nhìn thấy nửa đoạn sau, Roland hơi ngạc nhiên "Hửm" một tiếng.

"Sao vậy, bên đó xảy ra vấn đề gì à?" Nightingale hỏi.

"Ừm... cũng không thể tính là vấn đề, chỉ là hơi kỳ lạ thôi," hắn đưa tờ giấy thứ năm cho đối phương, "Nàng xem chỗ này."

"Thiêu rụi ngục giam nhốt quý tộc?" Nightingale lướt mắt nhìn qua hai cái, lập tức nắm bắt được trọng điểm, "Đây không phải lệnh của chàng à?"

Roland lắc đầu, "Không phải, ta chỉ bảo với hắn, chiến sự Đông Tuyến giao cho hắn toàn quyền phụ trách."

"Vậy... kỳ lạ ở đâu?" Nàng khó hiểu hỏi, "Đã là toàn quyền phụ trách, thì thực hiện hành động gì cũng coi là biện pháp bình thường chứ? Huống chi đám người đó vốn dĩ không có ý tốt, lâu như vậy rồi vẫn chưa đầu hàng chàng, bây giờ một mẻ quét sạch không nói, còn có thể nhân cơ hội này quét sạch chuột cống, có thể coi là một mũi tên trúng nhiều đích."

"Nàng nói cũng không sai..." Roland xoa cằm nói, nhưng trong lòng hắn vẫn luôn cảm thấy, phương thức xử lý này có phần hơi "văn nghệ" quá. Đông Cảnh là nơi Nhị vương tử ở lâu, công chiếm thành trì chỉ là bước đầu tiên, tiếp theo là những cuộc đấu trí đấu dũng với quý tộc đầu hàng mới là trọng điểm. Vì vậy hắn đã giao phần lớn quan chức mới được bồi dưỡng từ Tòa thị chính cho phía Đông, và bổ nhiệm Thiết Phủ xuất thân từ Sa Dân làm chỉ huy quân Đông Tuyến.

Theo dự đoán của hắn, sau khi Thiết Phủ hạ được Kim Tuệ Thành để thanh trừ kẻ địch, mười phần thì tám chín sẽ phát huy tuyệt kỹ tra tấn của mình đến cực hạn - ngay cả tế tự cao cấp của Giáo hội cũng không chịu nổi nhục hình của người Morkin này, nói gì đến đám quý tộc yếu ớt kia. Thông qua thẩm vấn và xử quyết đẫm máu, từng bước tiêu diệt thế lực cũ của quý tộc, từ đó thiết lập trật tự mới ở Đông Cảnh.

Mà trực tiếp phóng một mồi lửa đốt sạch, dường như có chút không phù hợp với phong cách của Thiết Phủ. Roland suy nghĩ một chút, quyết định gạt sự ngạc nhiên nhỏ bé này ra sau đầu, đợi sau này hai quân hội hợp rồi hỏi sau - dù sao đúng như lời Nightingale nói, hiệu quả của mồi lửa này tốt đến mức khiến người ta kinh ngạc, các gia tộc lớn trực tiếp bị dọa vỡ mật, đã không còn đoái hoài gì đến phong địa của mình, bắt đầu đổ xô chạy trốn ra ngoài biên giới. Theo tốc độ này, Hải Phong Quận cùng các lãnh địa khác chắc cũng sẽ trong vòng một tháng bị Tòa thị chính nắm quyền hoàn toàn, vốn tưởng rằng cục diện Đông Tuyến sẽ phải giằng co một thời gian dài, không ngờ bây giờ lại có xu hướng vượt qua tiến độ của Tây Tuyến.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.