Giờ cao điểm buổi tối của thành phố New York vừa mới bắt đầu khi tôi nhích dần từng tí một trên cầu Brooklyn để về trụ sở làm việc.
Trong lúc bò rề rề từng phân qua nhịp cầu, tôi ác cảm nhìn cái chỗ làm đã cướp mất kì nghỉ của mình - One Police Plaza. Trước khi bị vây quanh bởi các trạm gác và rào chắn phát hiện bom được đặt sau ngày 11/9, tòa nhà bê tông vuông chằn chặn vốn đã chẳng đẹp đẽ gì rồi. Do dòng xe cộ từ khu tài chính đã bị chuyển hướng vì đủ mọi biện pháp an ninh nên một số dân kinh doanh ở phố Tàu đã làm ầm lên và đề nghị các trụ sở nên chuyển sang một khu vực khác. Tôi đã bỏ phiếu dời trụ sở tới Hawaii, nhưng cho đến nay chưa thấy tin tức gì.
Cuối cùng, khi rời khỏi cầu dốc để lên đại lộ Finest, tôi nhận thấy có rất nhiều xe của các nhà đài đỗ song song. Nhận thấy cánh phóng viên thời sự và nhân viên ghi hình bên lề đường, cạnh những cái xe đều có vẻ đặc biệt bồn chồn nên tôi đã tự cho phép mình được hả hê một chút và quyết định đi tiếp.
Tôi chạy xe về phía nam thêm vài dãy nhà rồi đỗ lại trước một cửa hàng bán thức ăn tường đầy những hình vẽ graffiti nằm ở góc phố Madison và James. Tôi mua một cốc cà phê và một trong những cái bánh nướng Table Talk cùng một tờ Post với hàng tít ngắn tới không thể ngắn hơn “AI TIẾP?”
Thật mỉa mai làm sao vì khi trở ra ngoài phố, tôi đã thấy Gary Aronson đang ngồi chình ình trên mui xe mình. Đó là phóng viên mảng hình sự của tờ New York Post, kẻ có lẽ đã phóng bút ra dòng tít trên. Giống như hầu hết các phóng viên mảng hình sự, Gary chẳng biết điều gì sất. Cậu ta tuyên bố bị mù màu và mù chữ để có thể phớt lờ mọi dây khoanh vùng hiện trường.
Bởi thế nên thay vì trở lại xe, tôi ngoặt sang trái và bước vào Jerry’s Old School, một tiệm cắt tóc tôi thỉnh thoảng sử dụng làm điểm gặp gỡ với các đầu mối thông tin bí mật.
Và suýt va phải Cathy Calvin, phóng viên tin hình sự của tờ New York Times ngay ở cửa. Cô ta đang đứng dưới áp phích của ca sĩ nhạc rap Uncle Murda và xoay chiếc điện thoại Blackberry trên tay.
Tôi quắc mắt nhìn Jerry - ông chủ vai u thịt bắp của quán - lúc này đang cắt tóc cho một đứa trẻ gốc Hoa.
— Anh bạn, không có gì là bất khả xâm phạm à? - Tôi hỏi và ngay lập tức quay 180 độ trở ra.
Lúc đuổi kịp tôi thì Calvin đã thay chiếc điện thoại bằng một máy ghi âm.
— Chúng ta đã có một vụ đánh bom bất ngờ, một vụ án mạng với hai người bị sát hại mang hơi hướng của Con trai Sam, và bây giờ lại thêm một bé gái mất tích. Có tin đồn cả ba vụ trên có liên quan đến nhau. Chuyện gì đang xảy ra vậy, thưa thám tử?
Cô ta làm như tôi có thì giờ biểu diễn một tiết mục góp vui trong rạp xiếc của giới truyền thông vậy.
— Chẳng phải tôi đã bảo không tiếp cô rồi sao?
— Đó chỉ áp dụng trong vụ trước thôi, - Calvin nói.
— Cuối cùng anh cũng xuất hiện, - Aronson nói và rút chiếc máy ghi âm khi nhảy xuống khỏi mui chiếc Impala của tôi.
— Để tôi lo vụ này, Gary, - Calvin nói và xua anh chàng kia đi.
Tay phóng viên tờ Post bước đi và giơ tay ra dấu gọi-cho-tôi với Calvin. Các phóng viên hình sự bao giờ cũng đoàn kết với nhau. Bọn họ phối hợp rất ăn ý và khi liên quan đến cảnh sát thì bao giờ cũng rất thận trọng. Thực tế họ còn có một chỗ trên tầng hai của trụ sở, gọi là Lều - nơi bọn họ bày đủ mọi mưu kế để khiến cho cảnh sát và các vụ điều tra bị quẩn chân.
— Không, cô gái này sẽ không gọi cậu đâu, Gary, - tôi nói và mở cửa xe. - Cô cần thông tin hả? Cathy xinh đẹp ơi, mời cô nói chuyện với tầng mười ba nhé. Tôi tin chắc là bọn họ sẽ sẵn lòng cung cấp mọi thông tin hai người cần biết.
Tầng mười ba là nơi làm việc của phòng Thông tin đại chúng. Theo những gì tôi nghe ngóng gần đây nhất, bởi vụ việc nóng bỏng này đang giậm chân tại chỗ nên viên chỉ huy phải chịu áp lực của phòng đó đang có nhu cầu ăn sống nuốt tươi tôi thì phải.
— Thôi nào, Mike. Tôi làm báo chứ có đi truyền giáo đâu, - Calvin nói và đảo mắt.
— Đó không phải điều Fox News nói, - tôi đáp lại trước khi chui vào xe, nơi trú ẩn an toàn của mình.