Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2396 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 410
Hoàng Thái phi Dương thị

❊ ❊ ❊

Sự cảm kích của bách tính càng khiến Trần Sơ Lục cảm thấy ấm lòng, thì những việc quan lại bao che lẫn nhau, che giấu tầng tầng lớp lớp lại càng khiến Trần Sơ Lục thấy lạnh lòng.

Đám nạn dân ngoài cửa Đông Hoa đã được khuyên giải rời đi, đây chẳng qua chỉ là giải quyết nhu cầu cấp bách trước mắt, nhưng đại họa tâm phúc vẫn chưa được giải quyết. Việc cấp bách nhất lúc này chính là giải quyết chuyện thiên tai ở Ứng Thiên phủ.

Phía triều đình vẫn chưa có biểu thái gì về việc che giấu thiên tai. Văn võ bá quan cũng đều im hơi lặng tiếng như ve sầu mùa đông. Trần Sơ Lục không tiện hỏi han, đành phải tìm vào trong đám nạn dân để dò la tình hình.

Nhân lúc đang phát cháo chẩn tế, Trần Sơ Lục gọi Thang Bảo Vũ tới, ra lệnh cho hắn tìm vài nạn dân hiểu chuyện đến đây, muốn hỏi cho rõ sự tình.

Chẳng bao lâu sau, Thang Bảo Vũ dẫn người đi tới. Ba người gầy gò, tuổi tác trông khá lớn, vẻ mặt hoảng sợ bất an. Trần Sơ Lục nhìn thoáng qua bên cạnh mình vẫn còn nhiều đồ ăn, bèn đặt trước mặt ba người họ: "Bản quan có vài lời muốn hỏi các ngươi, chớ có sợ hãi, trả lời không tốt cũng sẽ không trách phạt các ngươi đâu, lại đây, ăn chút gì đi."

Ba người kia tất nhiên không dám ăn, Trần Sơ Lục cũng không cố ép, mà hỏi: "Ứng Thiên phủ các ngươi có những nơi nào bị hạn hán?"

"Bẩm đại nhân, trong nhóm chúng con có người ở Đãng Sơn, Tiêu huyện, Bành Thành, cũng có người ở Sở Khâu, Thác Thành, Vệ Chân. Khoảng bảy tám cái huyện, không thu hoạch được hạt nào, e là toàn bộ Ứng Thiên phủ đều có thiên tai, chỉ là mức độ nặng nhẹ khác nhau thôi ạ."

"Hít... thiên tai lớn như vậy, tại sao lại không có ai báo tin cho triều đình?" Trần Sơ Lục hỏi.

Ba người kia nhìn nhau, có chút do dự, Trần Sơ Lục hạ giọng nói: "Các ngươi cứ việc nói ra, bản quan sẽ không nói cho người khác biết đâu."

"Vâng, thưa đại nhân." Mấy nạn dân đó hạ thấp giọng nói: "Chúng con nghe nói, Thái hậu muốn đăng cơ thụ vị, muốn thiên hạ thái bình, trận đại hạn này không thể báo lên, hễ báo lên là Thái hậu sẽ giết chúng con đi cho được yên ổn."

"Phủ doãn Ứng Thiên phủ tên là Dương Tứ, là anh ruột của Thái phi nương nương, chính tay ông ta đã ngăn cản đám nạn dân đi về phía Bắc ăn xin, chúng con không còn cách nào khác đành phải đi về phía Nam. Đi về phía Nam dân cư thưa thớt, núi nhiều hổ báo cũng nhiều, đã chết rất nhiều người. Số còn lại không đi, hoặc là làm cướp cướp phá nhà giàu, hoặc là chờ chết."

"Dương Tứ?" Trần Sơ Lục hỏi: "Người này là anh ruột của Hoàng Thái phi? Thế nhưng, dường như ông ta đâu có thực quyền nhỉ!"

"Sao lại không có thực quyền chứ? Ông ta là anh ruột của Thái phi nương nương, còn cần phải có thực quyền gì nữa? Quan lại lớn nhỏ ở Ứng Thiên phủ, ai mà chẳng phục tùng ông ta răm rắp."

Trần Sơ Lục bừng tỉnh, đây là ông lại mắc vào cái nhìn của kẻ sĩ rồi. Đường đường là hoàng thân quốc thích, không có vị quan nào thực sự dám đối đầu với ông ta. Bằng không, chuyện Bao Công xử trảm Trần Thế Mỹ đã không khiến cho bách tính bình dân hả dạ đến thế.

Trên thực tế, hoàng thân quốc thích thường hoành hành ngang ngược ở địa phương, quan lại địa phương giận mà không dám nói. Đừng thấy Dương Tứ không nắm thực quyền, nhưng lời ông ta nói ra, sức nặng cực lớn.

Di chiếu tiên đế nhắc đến ba người. Hoàng thái tử kế vị làm Hoàng đế, Hoàng hậu làm Thái hậu, Thục phi làm Hoàng Thái phi. Thục phi Dương thị có thể cùng xuất hiện trong di chiếu với Thái tử, Hoàng hậu, đủ thấy địa vị của bà ta không tầm thường.

Dương thị và Lưu thị quan hệ cực kỳ tốt, tình như chị em ruột. Trần Sơ Lục vẫn còn nhớ, trong lịch sử, sau khi Thái hậu Lưu thị qua đời cũng hạ di chiếu, cho Nhân Tông lập Thục phi Dương thị làm Hoàng Thái hậu, Dương thị được hưởng thọ chung trọn vẹn. Anh trai bà là Dương Tứ cũng được ân sủng vô cùng đặc biệt.

Trần Sơ Lục với tư cách là hoàng tế, ân sủng đã là cực kỳ hậu hĩnh, nhưng cũng không thể so được với Dương Tứ này. Gặp Dương Tứ còn phải xuống ngựa xuống kiệu.

Thục phi và Thái hậu quan hệ cực tốt, Dương Tứ làm ra chuyện này ở Ứng Thiên phủ, Thục phi không thể không biết, nghĩa là Thái hậu cũng không thể không biết.

Chẳng lẽ Thái hậu mặc nhận việc này sao?

Trần Sơ Lục không khỏi kinh hãi, việc này hiện giờ đã trở nên rắc rối, dường như Thái hậu không hề "miễn cưỡng" muốn làm một Võ Hậu như mình tưởng tượng. Trần Sơ Lục khá do dự, ra tay thì sợ ảnh hưởng đến quỹ đạo lịch sử, lợn lành chữa thành lợn què, không ra tay thì lại sợ Thượng đế gieo xúc xắc, chẳng may gieo trúng mặt Thái hậu.

Từ nhiều phương diện suy xét, nếu Thái hậu thực sự đoạt quyền xưng đế, thì đối với cả nhà Trần Sơ Lục tuyệt đối không phải chuyện tốt. Phò tá Triệu thị mới có thể giữ vững lợi ích thiết thân của nhà họ Trần.

Còn tên Dương Tứ kia, vì muốn nịnh bợ Thái hậu mà dám mặc kệ nạn dân Ứng Thiên phủ trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Vì kế sinh nhai của bách tính thiên hạ, tuyệt đối không thể để hạng người này đạt được mục đích.

Lúc này, thiên tai đã lộ ra, chắc hẳn triều dã trên dưới đều chấn động không thôi. Thái hậu dù có muốn mưu đoạt ngôi vị cũng phải dẹp yên việc này trước đã. Trần Sơ Lục thầm nghĩ, trận đại nạn lần này nếu có thể dẹp yên, tất sẽ được tăng uy vọng không ít.

Trần Sơ Lục đang ngẩn người, mấy nạn dân do dự một chút rồi hỏi: "Đại nhân, ngài còn lời gì muốn hỏi không?"

"Ồ, ha ha, hết rồi hết rồi, các ngươi đi đi." Trần Sơ Lục tùy tay cầm lấy những thức ăn bên cạnh đặt vào tay họ: "Đừng khách sáo, cầm về cho trẻ nhỏ ăn. Người đâu, thưởng cho ba người này mỗi người một trăm tiền, hai đấu gạo."

Quay người lại, chỉ thấy một gia đinh vội vàng chạy tới: "Thiếu gia, thiếu gia, hai vị tiên sinh Cao Dương, Lưu Hàng gửi thư tới."

Trần Sơ Lục vội vàng đi tới nhận lấy, mở ra xem, không phải Lưu Hàng và Cao Dương không điều tra ra thiên tai, mà là họ chưa kịp gửi tới. Những phong thư này đã nói chi tiết về sự việc ở Ứng Thiên phủ, Trần Sơ Lục càng thêm tự tin, những suy tính trong đầu dần dần trở nên đầy đặn.

Gia đinh đó thở lấy hơi rồi nói: "Thiếu gia, mấy phong thư này là chạy chết cả ngựa trong nhà mới khó khăn lắm mới đưa tới được đấy ạ."

"Chạy chết ngựa?" Trần Sơ Lục bĩu môi, thâm độc nói: "Chuyện này tìm ai mà báo thanh toán đây? Đi, dắt con ngựa quan phủ cấp cho ta về nhà, cứ nói là chạy chết rồi, nhớ mài cái dấu quan đi."

"Vâng, thiếu gia!" Gia đinh gật đầu, thầm phục thiếu gia nhà mình biết vun vén, lại nói: "À, đúng rồi, Công chúa và mấy vị phu nhân biết ngài bận rộn ở đây không dứt ra được, bảo con hỏi ngài có về ăn tối không ạ?"

"Xem tình hình đã, nếu đêm khuya chưa về thì đừng đợi ta." Trần Sơ Lục phất phất tay, gia đinh đó rời đi.

Sau khi an trí nạn dân xong, trời vẫn còn sớm. Trần Sơ Lục cũng không định quay về Kiểm tường phòng nữa, chuẩn bị đi tới chỗ Phùng Chửng dò hỏi tình hình. Còn chưa đi tới Đại nội, đã thấy một thái giám đứng ở cửa Đông Hoa đi tới: "Trần Trực giảng, Ứng Thiên phủ đại hạn, Thái hậu và Hoàng thượng cực kỳ coi trọng, truyền ngài đến Trường Xuân điện cùng bàn bạc sự việc."

"Ồ? Những đại nhân nào tham nghị?"

"Thưa Trần Trực giảng, người tham nghị không nhiều, có hai vị Tể tướng cùng mấy vị Thượng thư." Thái giám đó đáp: "Thái hậu và Hoàng thượng đã biết tráng cử đứng ra gánh vác hôm nay của Trần Trực giảng, muốn ban thưởng hậu hĩnh, Trần Trực giảng đi mau thôi."

"Đa tạ Trung quý nhân." Trần Sơ Lục không chút biến sắc nhét một ít bạc cho thái giám kia, thái giám mừng rỡ, cũng không chút biến sắc nhận lấy.

Trong chớp mắt, Trần Sơ Lục gió bụi đầy mình vội vã chạy đến Trường Xuân điện. Được dẫn đến nơi nghị sự, người canh cửa chặn lại, bảo Trần Sơ Lục rửa sạch khuôn mặt đầy mồ hôi, chỉnh đốn y quan rồi mới cho vào.

Bước vào nhìn lại, chỉ thấy có Vương Tăng, Phùng Chửng và mấy vị đại lão mặc áo tía. Thái hậu nhíu mày trầm tư, Hoàng thượng mặt đầy lo lắng, vừa thấy Trần Sơ Lục, mấy người trong đường đều nhìn qua, đồng thanh hỏi: "Thiên tai cấp bách, triều đình khó xử, nghe nói Trần Trực giảng đã có diệu kế?"

Hô, Trần Sơ Lục ngẩn ra, chuyện mình đang tính toán trong lòng, sao các người lại biết? Chẳng lẽ là con giun đũa nào trong bụng ta tiết lộ tin tức...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.