Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2396 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 442
Lời ẩn ý

❊ ❊ ❊

Phùng Chửng là Thủ tướng, khi Thái hậu không có mặt, tiểu Hoàng thượng theo lệ thường, việc lớn nhỏ đều phải thỉnh giáo ông ta. Gọi là thỉnh giáo, thực chất là tiểu Hoàng thượng căn bản không có quyền quyết định.

Nghe Thiên tử hỏi, Phùng Chửng lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Cúi đầu khom lưng, trầm ngâm một lát rồi nói: "Dẫu nói trượng giết Dương Tứ là việc thuận theo ý trời, hợp lòng người, nhưng Dương Tứ dẫu sao cũng là quan viên triều đình, là đại viên một phương. Nếu triều đình dễ dàng bỏ qua, e rằng bách tính các châu huyện khác sẽ tranh nhau bắt chước."

"Cho nên, tính toán vì đại cục thì nên nghiêm trị. Nhưng triều đình cũng có nhiều sơ suất trong việc này mới khiến bách tính làm ra chuyện như vậy. Vi thần cho rằng, an phủ thì không thỏa đáng, mà truy cứu thêm lại lộ ra việc triều đình thiếu độ lượng. Thiên tử nên ân uy song hành, việc này không truy cứu nữa, đồng thời lập ra pháp lệnh, kẻ nào bàn luận việc này, bắt chước việc này đều sẽ nghiêm trị không tha."

Phùng Chửng lại nói: "Trần Trực giảng trong việc này thực sự không có lỗi, trung quân ái dân, thành tâm làm việc, nhân huệ hơn người, lòng dạ ấy có thể soi sáng. Bệ hạ, thần cho rằng nên gia thưởng cho Trần Trực giảng, để khích lệ quần thần. Ừm... Dương quốc cựu vì triều đình mà trượng nghĩa chấp ngôn, nghe phong thanh liền dâng tấu, cũng nên gia thưởng."

Lời này vừa thốt ra, trăm quan trong Tư Thiện đường đều gật đầu. Phùng tướng không hổ là Phùng tướng, bốn chữ "nhiếp lý âm dương" này nắm bắt rất tốt. Hành động vừa rồi của Dương quốc cựu, đúng là "lòng Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết", người khác đều biết ông ta nhắm vào Trần Sơ Lục, thì là "trượng nghĩa chấp ngôn" cứt chó gì chứ?

Nhưng người ta dẫu sao cũng là hoàng thân quốc thích, là trưởng bối của Hoàng thượng. Hoàng thượng chẳng lẽ lại đi trừng phạt trưởng bối của mình? Điều này không hợp lễ pháp. Không chỉ không phạt, mà còn phải khen thưởng một chút, vừa khích lệ những quan viên muốn tiến ngôn cho triều đình, vừa bảo vệ thể diện hoàng gia.

Còn Dương Nghị trong lòng thì mắng thầm: "Được cho ngươi Phùng Chửng, lại dám nói mát nói mẻ, châm chọc ta như vậy!"

Dù trong bụng đầy cục tức, nhưng lúc này hắn cũng hiểu không phải lúc để phát hỏa. Thế là bước lên một bước, chắp tay nói: "Bệ hạ, là lỗi của vi thần, vi thần không nên mang những chuyện bắt gió bắt bóng kia đến đây để chất vấn Trần Trực giảng."

Lại xoay người giả nhân giả nghĩa nói với Trần Sơ Lục: "Bản quan nói ra việc này là muốn Trần Trực giảng nói rõ sự tình trước mặt Bệ hạ mà thôi, vốn là ý tốt. Nay sự tình đã sáng tỏ, mong Trần Trực giảng bao dung cho sự thiếu sót của tại hạ."

"Hê hê hê, Dương quốc cựu nói quá lời rồi. Bản quan nếu nghe được những lời đồn thổi này, cũng sẽ dâng sớ trần thuật. Dương quốc cựu nói ở đây rồi, đỡ cho hạ quan lại phải đi nói chỗ khác." Trần Sơ Lục nói vài câu, xoay chuyển đầu lưỡi lại nói: "Hê, cái này đúng là 'gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn' thật."

Chúng thần vừa nghe, đều ở bên cạnh cười trộm. "Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" là danh cú của Trần Sơ Lục, nói về hoa sen. Bây giờ đem ra dùng, chẳng phải là nói Dương Nghị là một vũng bùn nhão sao. Dương Nghị cũng không tiện phản bác, vì những lời đồn thổi kia cũng có thể là vũng bùn nhão đó. Trần Trực giảng này thật đúng là... thú vị vô cùng...

Ăn quả đắng ngầm, Dương Nghị tức tối quay trở về chỗ ngồi.

Hoàng thượng ở phía xa, nhìn Trần Sơ Lục bên dưới nói bóng nói gió, ám hại người ta, trong lòng cũng thấy buồn cười. Ngài nhìn quanh hai bên một chút, trông thấy một cây thước, là vật dùng để đè sách cho Hoàng thượng. Cầm cây thước vàng lên nói: "Trần ái khanh, sau này ngươi đến triển sách cho Trẫm."

Chúng thần trong điện lại một phen kinh ngạc, Phùng tướng lúc này cũng gật đầu nói: "Trần Trực giảng là Trực giảng của Tư Thiện đường, vài tháng tới giảng học tại Tư Thiện đường, do Trần Trực giảng triển sách là chuyện đương nhiên."

Nhận lấy thước vàng, Trần Sơ Lục vô thức ước lượng trọng lượng, tính toán xem đáng giá bao nhiêu tiền. Chỉ nghe Thiên tử lại nói: "Dương quốc cựu, thiên 《Mạnh Tử - Tận Tâm thượng》 này ban cho khanh đấy."

Trần Sơ Lục nghe xong liền cười nhạt, chàng thông thuộc kinh thư, tự nhiên biết thiên Mạnh Tử này, nổi tiếng nhất là đoạn "Quân tử hữu tam lạc" (người quân tử có ba niềm vui).

Mạnh Tử nói: "Quân tử hữu tam lạc, nhi vương thiên hạ bất dữ tồn yên. Phụ mẫu câu tồn, huynh đệ vô cố, nhất lạc dã; ngưỡng bất quý ư thiên, phủ bất tộ ư nhân, nhị lạc dã; đắc thiên hạ anh tài nhi giáo dục chi, tam lạc dã."

Ban cái "Quân tử hữu tam lạc" này cho Dương Nghị, tự nhiên là có ẩn ý, có nét tương đồng với câu "Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" của Trần Sơ Lục.

Dương Nghị cũng không ngốc, lập tức hiểu được ý của Hoàng thượng, lại đỏ bừng cả mặt. Phùng Chửng mở miệng ra, vốn định khuyên can, nhưng nghĩ đến việc vừa rồi Dương Nghị muốn quét sạch bọn văn quan bọn họ, nên cũng không lên tiếng nữa.

Trần Sơ Lục "bôn ba lao lực", lui xuống nghỉ ngơi trước. Về đến nhà, phát hiện cục cưng nhỏ trong bụng Triệu Nhã lại không chịu ngồi yên, đạp nàng đau đớn không thôi, làm Trần Sơ Lục xót xa vô cùng. Nhưng dường như cục cưng nhỏ đang đợi cha về, Trần Sơ Lục vừa ngồi xuống bên cạnh, tiểu gia hỏa kia dần dần yên tĩnh lại.

"Nhã nhi, nhìn động tĩnh này, chắc là chuyện trong mười mấy ngày tới rồi nhỉ?"

Triệu Nhã mệt mỏi gật đầu: "Lang quân, chàng đặt tên cho con chúng ta đi? Con trai, con gái, mỗi loại đặt một cái."

"Phải rồi, cũng nên đặt tên rồi." Trần Sơ Lục hơi tê da đầu, đặt tên cho con dường như là trọng trách đầu tiên của người làm cha, trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Hôm nay là ngày bao nhiêu ấy nhỉ?"

"Không được, chàng đừng hòng dùng lịch để khỏa lấp cho xong chuyện."

Thấy bị Triệu Nhã vạch trần, Trần Sơ Lục ngại ngùng gãi đầu, lại cất lời: "Con trai tên Trần Cẩu Đản, con gái tên Trần Đản Hoa thế nào?"

"Đánh chết chàng." Triệu Nhã cắn hàm răng bạc: "Phải đặt tên cao quý một chút."

"Trần Phú Quý? Vừa có tiền vừa có thân phận!"

"Quá tầm thường, chàng đường đường là văn đàn đại sư, đặt tên thế này sẽ khiến người ta chê cười đấy."

"Ta không phải đại sư, đại sư đều đi lưu lạc cả rồi." Trần Sơ Lục bĩu môi: "Nhất chi độc tú, hay là gọi Độc Tú đi?"

"Ơ?! Cái tên này, còn có chút ý vị." Triệu Nhã nghĩ một lát, lại lắc đầu nói: "Chàng đừng quên, chàng còn có ba người đàn bà nữa đấy, nếu mà nhất chi độc tú thế này, bọn họ chẳng cấu chàng thành bùn thịt đâu."

"Ừm... hình như đúng là thế thật, không Độc Tú được." Trần Sơ Lục trầm tư suy nghĩ, nói ra mấy cái đều bị Triệu Nhã phủ quyết.

Muốn tỏ rõ thân phận, lại phải ngụ ý sâu xa, hơn nữa phải dùng điển tích tinh tế, còn phải tránh những âm đọc đồng âm không hay, huống hồ là người bác học như Trần Sơ Lục, khi đặt tên cho con mình cũng nhất thời không quyết định được.

Cả nhà tụ họp cùng nhau, vì chuyện đặt tên mà bi hoan, thời gian cứ thế trôi đi. Trên con đường tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ này, Trần Sơ Lục đi một cách phóng đãng không bị trói buộc, thỉnh thoảng có lệch một chút, nhưng đại phương hướng từ trước đến nay chưa từng lay chuyển.

Nhưng con đường này chưa bao giờ bằng phẳng, thậm chí còn có họa sát thân, nguy cơ diệt môn. Nhìn người nhà ấm áp tụ họp, bụng Triệu Nhã nhô cao, Trần Sơ Lục không khỏi lại hơi chán nản, nghĩ đến những ngày gần đây, hay là cứ làm người khiêm tốn thôi vậy.

Trần Sơ Lục tranh thủ thời gian đi ra ngoài, tìm được Giải Triều. Từ Ứng Thiên phủ trở về, còn mang theo không ít ngân phiếu, đều là lấy từ chỗ Dương Tứ.

Những ngân phiếu này một phần đã dùng vào việc trợ học, còn lộ phí dọc đường, đều là chi tiêu báo cáo từ đây. Số còn lại Trần Sơ Lục định giao cho Giải Triều, bảo hắn nghĩ cách đi Lâm Xuyên, đưa hạt giống lúa Chiêm Thành mang thật nhiều về phương Bắc.

Chỉ là tiền đặt trong tay Giải Triều, việc vận chuyển hạt giống, phải đợi đến khoảng tiết Cốc Vũ mới được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.