Ở cùng Trần Thiện Tu một ngày, mãi đến tầm ba bốn giờ chiều, Trần Sơ Lục mới về nhà hoàn thành công việc. Đi tuần học hơn hai tháng, ở nhà rảnh rỗi được năm sáu ngày, nay phải vác xác đi làm mà chẳng chút tự nguyện, quả thực là không hề muốn đi làm tí nào.
Đến Đại Nội, trình Lỗ bộ vào. Chẳng bao lâu sau, có một tiểu thái giám đi tới: "Trần Trực giảng, Bệ hạ có chỉ, tuyên ngài tới Tư Thiện đường khẩn kiến."
"Ơ? Trung quý nhân, dám hỏi Hoàng thượng ngự giá tới Tư Thiện đường là có việc gì?"
Tiểu thái giám kia mỉm cười đáp: "Văn Hoa điện đang tu sửa, nên mấy tháng nay việc học hành của Hoàng thượng đều diễn ra tại Tư Thiện đường."
Tư Thiện đường vốn là nơi Hoàng thượng đọc sách lúc còn là Thái tử. Trần Sơ Lục nghe vậy, liền theo chân tiểu thái giám đi tới đó.
Người giảng bài cho Thiên tử tất phải là bậc Hàn lâm. Phải là những túc nho như Trương Sĩ Tốn, Lưu Quân mới đủ tư cách đứng lớp. Nhưng ngoài giảng bài ra, còn có Triển thư quan, Độc quyển quan và hàng loạt các chức quan sai vặt khác. Dù sao thì mỗi khi Thiên tử lên một buổi học, không dưới trăm người đủ các loại vai vế hầu hạ xung quanh.
Trần Sơ Lục cúi đầu, dưới ánh mắt của bao người, bước tới trước mặt Ngự: "Thần là Trực giảng Tư Thiện đường, khấu kiến Bệ hạ."
"Bình thân." Tiểu Hoàng thượng cất lời, "Trần ái khanh đi tuần học trở về, vất vả rồi. Không biết trên đường tuần học, khanh thấy học phong ở Kinh Đông Tây lộ thế nào? Có bỏ sót hiền tài nào chăng?"
"Thần không dám nhận hai chữ vất vả." Trần Sơ Lục đáp: "Kinh Đông Tây lộ nương nhờ kinh kỳ, được hưởng ân trạch của Bệ hạ, học phong vô cùng nồng hậu, hướng thượng. Bệ hạ cần mẫn việc chính sự, lòng nhân trải khắp bốn phương, uy nghi lan tỏa khắp hải nội, khiến anh tài trong thiên hạ đều xuất thế làm việc cho triều đình, người người tận lực, chẳng hề bỏ sót hiền tài nào bên ngoài. Nếu có vài thư sinh học vấn phương chính, làm người hiền lương, thì họ đều đang ngày đêm dùi mài kinh sử, mong được báo đáp Bệ hạ, chờ triều đình tuyển chọn."
"Ồ? Những người hiền lương phương chính mà Trần ái khanh nói, tất không phải giả, hãy mau dâng danh sách lên đây."
Trong thời gian đi tuần học, Trần Sơ Lục quả thực có quen biết không ít hậu sinh có nhân phẩm và học vấn rất tốt, chỉ là vận khí không được may mắn lắm, vẫn đang phải mòn mỏi chờ đợi khoa cử ở các châu huyện. Những cái gọi là "hậu sinh" này, trên thực tế người nào cũng lớn tuổi hơn Trần Sơ Lục.
Dâng những danh sách này lên, cộng thêm màn nịnh hót phía trước, Thiên tử vô cùng vui vẻ. Lúc này, một vị quan viên hơn bốn mươi tuổi bước ra: "Trạng nguyên lang đi tuần học ở bên ngoài hơn hai tháng, thật lòng làm việc, thật sự vất vả rồi."
Trần Sơ Lục liếc nhìn một cái nhưng không quen biết, chỉ thấy người nọ mặc áo thêu sư tử vàng, chắc hẳn cũng là hạng quan lại công huân phò mã gì đó, có dây mơ rễ má với hoàng gia.
Người nọ tiếp tục cười nói: "Thế nhưng trong hai tháng Trạng nguyên lang ra ngoài này, trong kinh có vài lời đồn đại không hay, gây bất lợi cho Trạng nguyên lang, bản quan cũng thay cho Trạng nguyên lang mà thấy oan ức thay. Hôm nay không bằng thừa dịp Trạng nguyên lang đang vui, hãy giải thích rõ những lời đồn đại kia đi, người ngồi đây đều là bậc học rộng tài cao, chắc chắn sẽ giúp ngài."
Người đó là ai? Chính là Dương Nghị, cậu của tiểu Hoàng thượng. Người ta thường nói "mẹ thân cậu lớn", ông ta tới đây giám sát việc học của Hoàng thượng là theo cổ chế.
Dương Nghị nói xong, những người xung quanh trong lòng đều thầm mắng là tiểu nhân vô sỉ.
Đây quả thực là "chuyện đâu chẳng nói lại nói chuyện đó", Hoàng thượng đang vì Trần Sơ Lục trở về mà cảm thấy vui mừng, ngươi lại nhắc tới chuyện Trần Sơ Lục mạo danh Phủ doãn giết Dương Tứ. Nhìn qua thì có vẻ như đang muốn nói đỡ, kêu oan cho Trần Sơ Lục, nhưng thực chất lại là "tiếu lý tàng đao" (cười trong giấu dao).
Quan kinh thành ra ngoài rồi hồi triều, thông thường đều vội vàng quay về, vào đến Biện Kinh, bất kể gió mưa hay nửa đêm canh ba đều phải đi hoàn thành công việc. Để thể tuất bề tôi, ngoại trừ một vài "tội thần", những người còn lại đều được an ủi vài câu, cho phép quan viên về nghỉ ngơi một ngày, có người thậm chí còn không cần diện kiến.
Vốn dĩ Trần Sơ Lục nịnh hót xong là có thể chuồn rồi, đối với chuyện kia, hắn chưa hề chuẩn bị gì, cũng chưa kịp thông khí với quan viên trong triều. Dương Nghị lúc này lôi chuyện đó ra, chính là đánh cho Trần Sơ Lục trở tay không kịp.
Trần Sơ Lục vừa nghe đến đây, trong nháy mắt đã hiểu rõ trong lòng. Chuyện này dân ý đang đứng về phía mình, dù có thật sự tra ra việc mình mua quan soán vị, triều đình cũng sẽ không trách phạt nặng. Có thể không sợ là không sợ, nhưng cũng không thể không phòng, Trần Sơ Lục bảo Bao Chửng thay mình đi tuần học, thực ra chính là muốn tránh né chuyện này.
Ngay lập tức, hắn lên tiếng: "Thần ở ngoài tuần học, ngoại trừ ở trong học đường, thì đều là trên đường tới học đường. Suốt dọc đường đi, bận rộn công vụ, quả thực không có tâm trí đâu mà nghe mấy lời đồn đại. Sau khi về Biện Kinh, thần lại càng chân không dừng bước mà tới gặp Hoàng thượng, mảy may không dám chậm trễ. Ôi chao, thực sự là không biết lời đồn đại nào nữa..."
Câu này vừa thốt ra, Dương Nghị suýt nữa thì tức chết. Ngươi Trần Sơ Lục trở về đã nhàn rỗi mấy ngày rồi, trong lòng không biết tự lượng sao? Mà câu này lại làm Hoàng thượng xót xa, vội nói: "Nếu Trần ái khanh đã vất vả như vậy, thì mau về nghỉ ngơi đi, việc đó để ngày mai bàn cũng được."
Dương Nghị hừ một tiếng, không tiện nói gì thêm, nhưng thấy Trần Sơ Lục chắp tay nói: "Bệ hạ, đã là Quốc cữu gia nói ra rồi, không bằng cứ nói rõ ngay tại đây. Vi thần thân trong sạch, không sợ lời đồn đại này, tránh để người khác nói thần không dám."
Dương Nghị mừng thầm, thấy cơ hội liền nói: "Trạng nguyên lang, ngươi tuy không nghe thấy lời đồn đại gì, nhưng tin tức về cái chết của Ứng Thiên phủ phủ doãn Dương Tứ, chắc ngươi nghe rồi chứ? Có người mua quan, thừa cơ kích động dân phẫn, đánh chết Dương Tứ dưới công đường. Có kẻ hạch tội ngươi là chủ mưu vụ việc này, lại có người bảo đảm ngươi không liên quan đến nó..."
Dương Nghị nói xong, liếc nhìn Phùng Chửng và những người khác. Phùng Chửng và đám văn quan đều biến sắc, không ổn, Dương Nghị này có chuẩn bị mà tới. Hắn không chỉ muốn thừa cơ dậu đổ bìm leo Trần Sơ Lục, mà còn muốn liên đới tố cáo cả đám quan viên đang bảo vệ Trần Sơ Lục.
Lúc này Trần Sơ Lục nói: "Khởi tấu Bệ hạ, vi thần không dám giấu giếm, việc này có liên quan đến vi thần!"
Câu này của Trần Sơ Lục khiến các đại thần trong triều sợ vỡ mật. Họ ở đây hết lòng bảo vệ rằng Trần Sơ Lục không liên quan, mà giờ Trần Sơ Lục lại gật đầu thừa nhận, đây chẳng phải là đồng đội báo hại sao? Hay cho một Trần Sơ Lục, đỗ Trạng nguyên thì đã làm sao? Hôm nay ngươi đi sai một nước cờ này, thì vĩnh viễn không còn ngày ngóc đầu lên được!
Dương Nghị cũng cười lạnh, dù sao cũng là kẻ "nghé con không sợ hổ", trong lòng quá tự cao tự đại, đối với chuyện gai góc thế này mà lại không chút sợ hãi, còn làm ra vẻ khí định thần nhàn. Chuyện này nếu phơi bày ra, ngươi tưởng đại thần trong triều còn bảo vệ ngươi sao? Ngươi tưởng Thái hậu sẽ làm ngơ sao?
Trong lòng tuy đã phán Trần Sơ Lục tử hình, nhưng trên mặt vẫn phải giả vờ bộ dạng hoảng loạn, rồi lại bày ra vẻ trưởng giả trung hậu nói: "Chao ôi, Sơ Lục à, bản quan cũng thấy ngươi hoàn toàn không liên quan đến chuyện này. Nhưng sao ngươi lại vướng vào đó, mau mau nói rõ cho Bệ hạ nghe đi."
Trần Sơ Lục chắp tay nói: "Bệ hạ, ngày Dương Tứ chết, bản quan đang ở Tống Thành! Lúc thần vào Tống Thành, thấy trên đường có người chết đói, liền sai người đi hỏi thăm. Mới biết Dương Tứ tại Ứng Thiên phủ bán quan buôn tước, vơ vét mỡ dân máu dân, khiến dân không sống nổi, còn hơn cả đại hạn ba phần."
Dương Nghị thấy chủ đề của Trần Sơ Lục có chút chệch hướng, lập tức ngắt lời: "Tội của Dương Tứ, triều đình đã định đoạt, ngươi chỉ cần nói là ngươi có mua quan hay không là được."
Trần Sơ Lục lắc đầu: "Không có, lúc thần đến Tống Thành, Dương Tứ đã bán sạch quan chức ở Tống Thành rồi. Thần đến ngoài Tống Thành, nghe ngóng thấy dân oán sục sôi, muốn giết Dương Tứ. Thần tự biết tội trạng sống chết của mệnh quan triều đình, đều phải do Bệ hạ thánh tài. Bèn đánh xe tới nha môn, không ngờ vừa đến nơi, Dương Tứ đã mất mạng rồi."
Dương Nghị lại quát hỏi: "Hừ, đã thấy đại sự như vậy, sao không dâng sớ bẩm báo? Dương Tứ chết ngươi mới đến, thì có ai làm chứng?"
Văn quan bên cạnh không nhìn nổi nữa, Vương Tăng bước ra nói: "Dương Quốc cữu, ông vội cái gì, sao không để Trần Trực giảng nói hết lời?"
Dương Nghị sầm mặt lại, nhìn Trần Sơ Lục, ý bảo hắn nói tiếp. Trần Sơ Lục nghỉ lấy hơi, càng thêm ung dung thong dong.