4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 - 3:56 chiều

Clair bóp nát cái lon Pepsi rỗng rồi liệng nó vào thùng rác bên cạnh Nash. “Bao lâu rồi nhỉ?”

“Tính từ lúc anh ấy vào đây hay từ lần cuối cùng cô hỏi tôi?” Kloz đáp lại.

Cô lắc đầu. “Một trong hai… hoặc cả hai… tôi chẳng biết nữa. Sao lâu thế nhỉ?”

“Hai mươi phút từ lần cuối cô hỏi tôi. Ba tiếng rưỡi từ lúc anh ấy được đưa đến bệnh viện. Ba tiếng hai mươi phút từ lúc họ đưa anh ấy vào phòng phẫu thuật.”

“Là lỗi của tôi.” Nash nói, không biết là nói với ai. “Tôi cứ nghĩ thằng nhóc đó là CSI. Hắn cứ chụp ảnh tại hiện trường, chưa kể hắn có cả các loại giấy ủy nhiệm nữa. Còn hàng tá cảnh sát CSI khác loanh quanh ở đó, nhưng không ai nhận ra hắn là kẻ mạo danh cả.”

“Hắn không phải là kẻ mạo danh.” Kloz nói. “Dù sao đi nữa thì trên giấy tờ, hắn vẫn hợp pháp. Tôi đã kiểm tra thông tin với người giám sát của hắn. Theo hồ sơ quản lý nhân sự, hắn đã chuyển công tác từ Tucson hai tháng trước. Không có ai gọi điện xác minh việc này qua điện thoại. Họ toàn phụ thuộc vào hồ sơ điện tử.”

“Thế hồ sơ đó là giả mạo sao?”

Kloz gật đầu. “Một trong những vụ hack tài tình nhất tôi được biết. Theo lời viên trung úy, cấp trên của hắn, Watson - ý tôi là Bishop - đã phá giải được hàng tá vụ án từ lúc hắn chuyển đến đây. Một nửa đội thề rằng hắn cứ như là siêu cảnh sát CSI vậy. Hắn đã giải quyết được hai vụ giết người chỉ với một cái nhìn lướt qua vệt máu bắn tung tóe. Ôi trời, nếu hắn còn quẩn quanh ở đây thì chỉ vài năm thôi là hắn có thể điều hành cả Sở Cảnh sát ấy chứ.”

Vẻ mặt Clair trông rối bời. “Nhưng anh nói vân tay của hắn hiện ra dưới một cái tên khác mà. Làm sao mà anh biết được, trong khi phòng nghiên cứu tội phạm hay phòng quản lý nhân sự thì không?”

“Vân tay của hắn tra ra hai người khác nhau. Một dẫn về Paul Watson, nhưng hồ sơ vị thành niên lại dẫn về Anson Bishop. Tôi nghĩ hắn đã hack hệ thống ViCAP và tạo ra hồ sơ hiện tại để qua mặt được vụ kiểm tra tiểu sử. Họ sẽ không bao giờ sờ đến hồ sơ vị thành niên.”

“Nhưng anh đã làm vậy.”

Kloz đảo mắt chán nản. “Ừ thì, không phải là theo cách công khai và được chấp nhận. Hồ sơ vị thành niên đã bị niêm phong. Cô chỉ cần biết mình nên để tâm đến vấn đề gì. Quên cái chuyện làm sao tôi biết được đi. Vấn đề ở đây là, cô không thể biết được trong hồ sơ vị thành niên có ghi tên gì nếu cô không thâm nhập vào hồ sơ đó, vì không vào kiểm tra nên họ cứ chắc mẩm nó thuộc về Paul Watson. Nó được lập trình như vụ ăn cắp vặt ở cửa hàng ấy, hành động tấn công này chưa đủ nghiêm trọng để bịt kín mọi lối vào phòng nghiên cứu tội phạm, thế nên bất cứ ai xét duyệt hồ sơ của hắn khi hắn mới vào làm đều sẽ cho qua. Đây là giả sử họ có thể nhìn được toàn bộ hồ sơ. Giả sử đấy nhé. Thành thực mà nói, tôi nghĩ chẳng có ai kiểm tra kĩ càng đến vậy, đặc biệt là khi hắn chuyển công tác đến bằng giấy tờ.”

“Chúng ta biết gì về Anson Bishop?” Clair hỏi.

Kloz khịt khịt mũi. “Chúng ta đếch biết cái gì cả. Tôi mà phát hiện việc này sớm hơn, tôi đã gọi cho Porter.” Anh ta hít một hơi sâu. “Chết tiệt, mọi người có nghĩ đó là lỗi của tôi không? Ý tôi là, nếu tôi không gọi cho Porter thì hai người ấy vẫn đang lông nhông ngoài đó, truy đuổi theo dấu vết. Bishop sẽ không có lý do để làm hại anh ấy. Mẹ kiếp, nhưng tôi đã làm thế mất rồi.”

Cả căn phòng trầm xuống.

Kloz lần lượt nhìn mặt từng người. “Thôi nào, mọi người đang định nói đó không phải lỗi của tôi đúng không? Rằng việc như thế, dù sao cũng sẽ xảy ra thôi.”

Nash đấm bụp một phát vào vai anh ta.

Kloz nhảy ngược về phía sau, tay anh ta xoa xoa chỗ vừa bị đấm. “Cái chết tiệt gì thế?”

“Nếu Porter chết, tôi sẽ đá cho hàm răng khốn kiếp của anh gãy thọt vào trong.” Nash làu bàu.

“Đần độn thế đủ rồi đấy.” Clair nói. Cô quay ra phía Kloz rồi nói. “Tất nhiên đó không phải lỗi của anh. Anh đã cố báo cho anh ấy. Bất cứ ai trong số chúng ta đứng đây đều sẽ làm điều tương tự.”

Bỗng có một bác sĩ đeo kính gọng kim loại mảnh, tóc sẫm màu, bước vào căn phòng từ hành lang đằng sau họ, bác sĩ ném cái nhìn kì quặc vào hai người đàn ông và quay ra phía Clair. “Thanh tra Norton?”

Clair đứng dậy. “Vâng?”

“Bạn cô đã vượt qua cuộc phẫu thuật, không có vấn đề gì xảy ra. Anh ấy rất may mắn. Con dao đã cắm sâu hơn ba li vào động mạch chính. Chỉ cần lưỡi dao đi chệch một chút xíu nữa, anh ấy sẽ chảy sạch máu trong một phút. Nhưng may là nó chỉ tạo ra một vết thương tương đối nông - không có gì nghiêm trọng cả, chỉ là rách mô thôi. Chắc chắn chúng tôi sẽ giữ anh ấy lại qua đêm, tôi không có lý do gì để giữ anh ấy lại lâu hơn.”

Clair dang tay ra ôm chầm lấy vị bác sĩ, suýt nữa làm rơi tấm bìa kẹp hồ sơ trên tay anh ta.

“Chúng tôi có thể gặp anh ấy không?” Nash hỏi.

Vị bác sĩ ngượng ngùng kéo Clair ra và gật đầu, nói: “Anh ấy vừa mới tỉnh nhưng đã hỏi về các vị rồi. Thường thì tôi sẽ không cho phép ai vào thăm bệnh nhân sớm như vậy sau cuộc phẫu thuật, nhưng anh ấy đã nói rất rõ rằng các vị đang tập trung vào một cuộc điều tra công khai, nếu tôi không cho các vị vào trong đó thì anh ấy sẽ ra tìm mọi người thôi. Tôi không thể để anh ấy vật vờ đi lại trong bệnh viện được, nên lần này sẽ là ngoại lệ. Xin hãy nói nhanh gọn lẹ. Anh ấy cần được nghỉ ngơi.” Rồi vị bác sĩ chỉ tay về phía hành lang. “Đi theo tôi!”

Phòng 307 là phòng bệnh dịch vụ, chiếc giường đặt gần cửa ra vào không có bệnh nhân nào. Tim Clair như vừa hụt mất một nhịp khi cô vòng qua góc phòng và nhìn thấy Porter đang nằm trên chiếc giường thứ hai, cơ thể được nối với một chiếc máy điện tim với một đường truyền tĩnh mạch ở cổ tay. Anh quay về phía mọi người khi họ vừa bước vào phòng, đôi mắt anh đờ đẫn.

“Mười phút.” Bác sĩ nói rồi quay đi, tiến thẳng đến bàn trực của y tá.

Clair bước đến gần giường và nắm lấy bàn tay Porter. “Anh thấy thế nào rồi, Sam?”

“Thấy như có ai vừa dùng dao nhà bếp của tôi đâm vào chân tôi vậy.” Anh đáp. Giọng nói nghe cộc cằn và nghèn nghẹt.

“Chúng tôi sẽ bắt hắn.” Nash lên tiếng.

Kloz ngập ngừng tiến đến, đầu anh ta cứ cúi gằm xuống. “Sam, tôi xin lỗi.”

“Không phải lỗi của anh mà.” Porter nói. “Đáng lẽ tôi nên nhận ra các dấu hiệu khả nghi. Có điều gì đó rất khác ở hắn.”

“Không có bất cứ điều gì khác thường cả.” Nash đáp. “Hắn đã lừa tất cả mọi người.”

“Ta đã biết gì về hắn rồi?”

Kloz giải thích chuyện dấu vân tay và hồ sơ vị thành niên. “Ngoài những thứ đó ra, chúng tôi chẳng biết gì nữa cả. Chúng tôi đã lấy ảnh từ thẻ căn cước của hắn và đưa cho báo chí. Họ sẽ phát sóng ảnh căn cước của hắn bất cứ khi nào có cơ hội. Đội trưởng đã hoàn thành ba cuộc họp báo và sẽ tiếp tục một cuộc nữa được dự kiến phát sóng vào bản tin sáu giờ.”

Điện thoại của Clair bỗng rung lên, cô nhìn xuống màn hình. “Tyler Mathers đang ở Central Booking. Chúng tôi sẽ giữ chân cậu ta lâu nhất có thể, nhưng vài tiếng nữa, cậu ta chắc sẽ rời đi. Cậu ta vẫn khăng khăng nói mình không biết nhiều hơn những gì đã khai với chúng ta. Họ có cho cậu ta xem ảnh của Bishop, nhưng cậu ta không nhận ra hắn.”

“Tyler Mathers?” Porter nhíu mày. “Làm sao cậu ta lại có liên quan đến chuyện này?”

Clair kể lại những gì họ đã điều tra được - về chuyện Kittner đã được trả tiền để kết liễu đời mình như thế nào, về chuyện Tyler đã ăn cắp giày của Talbot và tạo bằng chứng.

“Watson là 4MK.” Nash trầm ngâm nói. “Hoặc Bishop, tên nào cũng được. Thằng oắt con khốn kiếp đó đã sắp đặt toàn bộ chuyện này, ngay trước mũi chúng ta.”

Porter cố gắng hiểu tất cả, tâm trí anh vẫn đang vật lộn với từng giọt thuốc giảm đau. “Tôi biết mọi người muốn ở đây, nhưng thực sự tôi cần mọi người hãy quay lại để tìm gã đó.” Anh nhấc cả thân hình nặng nề của mình sang bên phải. “Hắn vẫn đang bắt giữ Emory, giờ lớp vỏ bọc đã bị lật tẩy, tôi nghĩ hắn sẽ đẩy nhanh kế hoạch của mình lên. Cô bé sắp hết thời gian rồi. Chúng ta sắp hết thời gian rồi. Hắn có ghi địa chỉ trong hồ sơ của bên quản lý nhân sự không?”

Kloz gật đầu. “Có, nhưng nó dẫn đến nơi ở của Kittner.”

Porter vặn mình trên giường, ngay lập tức anh nhăn mặt.

“Sam, cẩn thận. Anh không muốn làm cho vết thương trầm trọng hơn đâu.” Nash nói, mặt đầy lo lắng.

“Thằng đểu cáng đó biết chính xác phải đâm tôi thế nào. Chỉ mất có bảy mũi khâu. Nhưng vẫn đau thấu trời.”

“Giả sử hắn có muốn giết anh thì hắn đã ra tay rồi. Hắn chỉ muốn làm anh chậm lại thôi.” Kloz lên tiếng.

Porter lại dịch chuyển người lần nữa. “Tôi nên dẫn một trong số mọi người ở đây đi theo, về chuyện đó, tôi vẫn thấy khó khăn quá, tôi không biết liệu mình có thể thoải mái nói về nó hay chưa. Tôi cứ nghĩ dắt thằng nhóc đó theo đến Ga 51 sẽ khiến mọi chuyện nhẹ nhàng hơn.”

Clair cầm lấy tay anh. “Sam, chúng ta là gia đình mà. Anh có thể tâm sự với bất cứ ai trong chúng tôi hoặc không ai hết cũng được. Chỉ cần anh hiểu rằng chúng tôi đều ở đây vì anh khi anh đã sẵn sàng.”

Porter nói tiếp: “Họ đã tóm được hắn, cái gã bắn chết cô ấy. Họ bắt được hắn trong một vụ cướp khác, người thu ngân đã xác định danh tính hắn. Chuyện qua rồi.”

Clair siết chặt bàn tay anh. “Chúng tôi cũng đoán anh xuống đó vì việc ấy. Nếu anh cần bất cứ điều gì, cứ nói với bọn tôi. Được chứ?”

Porter đồng ý. “Hãy tiếp tục công việc và rà lại một lượt những điều chúng ta đã biết nào.”

“Anh chắc là mình có thể ngồi dậy chứ?” Nash hỏi.

“Tôi vẫn hơi chếnh choáng bởi thuốc gây mê, nhưng bác sĩ đã tiêm cho tôi loại thuốc giảm đau thần kì. Tôi nghĩ thứ đó sẽ khiến tôi hơi bị chùn xuống bằng trình độ của các anh, nhưng có vẻ các anh vẫn ‘chạy tốt’ ra phết mà.”

“Đủ khôn ngoan để không bị đâm.”

Porter xua tay ra ý bảo anh ta thôi đi. “Clair, cô có thể trình bày toàn bộ bảng ghi bằng chứng ngay tại đây không?”

Cô gật đầu rồi cầm điện thoại lên. “Tôi có đủ hết thông tin ở đây.” Cô bấm bấm màn hình điện thoại một lúc rồi bật ứng dụng ghi chép lên. “Được rồi, gã đàn ông đang nằm trong nhà xác không phải là 4MK. Thay vào đó, chúng ta xác định được Anson Bishop mới là sát thủ.” Cô quay ra phía Kloz rồi nói. “Tôi muốn anh quay trở lại trụ sở ngay và đào bới hết mọi thông tin cho tôi, tất cả mọi thứ anh có thể tìm thấy về hắn. Đặc biệt là sự di chuyển của hắn khắp thành phố. Có thể chúng ta sẽ gặp may và tìm thấy Emory nhờ vào dữ liệu GPS thu thập được từ điện thoại di động của hắn. Tôi sẽ xin một cái trát.”

“Hắn chắc chắn dùng loại điện thoại sử dụng một lần rồi vứt đi.” Kloz lên tiếng.

“Có thể thế, có thể không. Hắn đâu có ngờ rằng chúng ta đã phát hiện ra thân phận thật của hắn, ít nhất thì vẫn chưa. Anh có thể muốn rà soát kĩ danh tính của Paul Watson nữa đấy. Có thể ta sẽ tìm được gì trong đó.”

“Ta cần kiểm tra lịch sử đăng nhập đã.” Porter cất giọng.

Clair nhíu mày khó hiểu. “Đăng nhập nào?”

“Chúng tôi phải đăng nhập ở Ga 51. Việc đó có nghĩa là hắn có ghi số điện thoại liên lạc và địa chỉ cư trú.”

Nash rút điện thoại di động ra rồi bắt đầu bấm nút. “Hiểu rồi.”

Clair tiếp tục trình bày. “Chúng ta biết Bishop đã lên kế hoạch để Kittner đi đôi giày đó. Hắn muốn ông ấy khi chết vẫn mang chúng trên chân, để chúng ta có thể lần theo dấu vết dẫn ngược về Talbot. Có nghĩa là tất cả những thứ khác mà người đàn ông xấu số kia mang trên người đều là những manh mối tiềm năng.”

“Có vài đồng xu lẻ, một tờ hóa đơn giặt ủi quần áo, một chiếc mũ phớt mềm, một cái đồng hồ bỏ túi… Tất cả những thứ ấy có nghĩa là gì nhỉ?”

“Tìm lời giải đáp.” Porter lầm bầm nói.

“Sao?”

Porter lắc đầu. “Chỉ là một câu hắn dùng vài lần trong cuốn nhật ký. Cô đưa nó cho tôi được không? Nó vẫn nằm trong túi quần của tôi khi họ đưa tôi đến đây.”

Clair nhìn khắp căn phòng và phát hiện ra “tài sản” của Porter được cất cẩn thận trong chiếc túi nhựa bịt kín miệng, nằm trong một ngăn tủ phía bên phải nhà tắm. Cô lôi cuốn nhật ký ra và đưa tận tay cho anh.

“Khi tôi vẫn còn phải mắc kẹt ở đây, tôi sẽ đọc cho xong thứ này. Tôi chẳng còn nhiều thời gian nữa.”

Nash ngắt kết nối cuộc gọi và quay trở lại bên giường của Porter. “Hắn có viết một địa chỉ ở LaSalle - không phải địa chỉ của Kittner, một nơi mới: Tòa nhà chung cư Berwyn.”

“Ok, thế là có gì đó rồi. Gọi Espinosa tập hợp lại với anh và Clair ở đó.” Porter chỉ đạo.

“Anh có nghĩ đây là màn cuối trong trò chơi của hắn không?” Nash hỏi. “Chúng ta đã thu thập được hàng đống thông tin liên quan đến Talbot nhưng chẳng có thứ chết tiệt nào có thể buộc tội ông ta cả. Tôi đoán là Bishop vẫn chưa xong việc. Chúng ta vẫn thất lạc mảnh ghép nào đó.”

“Talbot cần Emory còn sống để hoàn thành dự án khư biệt thự ven hồ của ông ta.” Clair nói.

“Thế là sao?” Porter hỏi tiếp.

Cô tường thuật lại buổi thẩm vấn Talbot.

“Thế không có nghĩa là Bishop cần cô bé còn sống.” Nash nói ngược lại. “Nếu có gì bất trắc xảy ra, hắn có thể giết chết cô bé ngay để ngăn chặn dự án.”

Porter suy ngẫm một hồi rồi nói. “Tôi đồng ý với Nash. 4MK luôn giết người thương yêu nhất của kẻ phạm tội nào đó. Tôi không nghĩ hắn sẽ có chút mảy may quan tâm đến Emory nếu hắn có thể hạ gục Talbot. Theo suy luận của tôi, sau khi rời khỏi nhà tôi, hắn sẽ đi thẳng đến chỗ hắn bắt giữ cô bé. Hắn muốn kết thúc việc này. Tôi nghĩ, trong suy nghĩ của hắn hiện giờ, mọi chuyện sẽ kết thúc khi cô bé chết.”

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.