4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Tôi giật nảy người khi có ai đó đập rầm rầm vào cửa trước.

“Tôi bắn trúng anh rồi à?” Ông Người Lạ hỏi ở phía bên kia cửa. “Xin lỗi nhé! Tôi đoán mình hơi phấn khích. Đã lâu lắm rồi tôi chưa ra ngoài đi săn, và kể từ lúc rời khỏi thành phố, tôi đã rất nóng lòng muốn khai tí hỏa.”

“Đứng xa các cửa sổ ra.” Bố nói nhỏ.

Tôi gật đầu và rút vào sâu hơn một bên của chiếc ghế sofa. Nhưng tôi không hề sợ hãi. Ờ thì có lẽ cũng có một chút, nhưng tôi không có ý định để cho mẹ và bố biết. Tôi muốn có con dao của mình.

Tiếng đập rầm rầm lại vang lên khi ông Người Lạ tiếp tục nện vào cánh cửa. Tôi không biết ông ta dùng nắm tay hay dùng báng súng nữa, nhưng dù bằng gì thì nó cũng khiến tôi giật thót người.

Tiếng nói nghèn nghẹn của ông Người Lạ vang lên: “Tôi đã cố gắng đưa ra yêu cầu một cách thật tử tế và chính xác là tôi đã làm thế. Giờ thì tôi sẽ chuẩn bị yêu cầu bằng một cách không tử tế chút nào đâu đấy. Tôi cần lấy lại những giấy tờ mà người hàng xóm dễ mến của các vị đã thó mất. Tôi biết là các vị có nó trong tay, cho nên hãy quên chuyện giả vờ không hay biết gì đi. Tôi không dám chắc chắn có chuyện gì đang xảy ra ở đây, và nói thật là tôi cũng chẳng quan tâm nhiều đến thế. Các vị giao cho chúng tôi những tài liệu đó và chỉ cho chúng tôi biết vợ chồng thằng Carter đang nấp ở khe cùng ngõ tận nào, rồi chúng tôi sẽ tự động rời đi, không hỏi han thêm một câu nào nữa. Thỏa thuận như thế cũng chẳng thiệt đâu, đúng không? Tôi nghĩ trong tình huống này, tôi đang rất tử tế và công bằng rồi đấy.”

“Hắn nghĩ cả hai người họ đều còn sống.” Mẹ nói nhỏ. Mẹ đã dịch xa khỏi chỗ bố và đang cố ghé mắt nhìn qua ô cửa sổ bên hông nhà.

“Tất nhiên, nếu cái khe cùng ngõ tận ấy là ở đó cùng với các vị và các vị đang giấu giếm vợ chồng chúng nó, thì đấy lại là chuyện khác. Các vị không muốn chứa chấp tội phạm đâu, phải không? Mà thằng đó lại là một kẻ như thế, các vị biết mà. Bất cứ kẻ nào trộm cắp đồ từ nơi làm việc, thậm chí chỉ là trộm thông tin thôi, thì cố nhiên được liệt vào nhóm tội phạm trong danh sách của tôi rồi, cùng với bọn hiếp dâm và giết người. Con vợ của nó cũng chẳng khá khẩm gì hơn đâu. Nó có cả một cái hộp lớn đựng toàn những thứ trái luân thường đạo lí nhét trong tủ quần áo đấy.”

Giọng của ông ta to nhưng đều đều. Tôi hình dung ra ông ta đang đứng ở đó, ngay trên bậc thềm, phía bên kia cánh cửa nhà chúng tôi. Nếu có một khẩu súng trong tay, chúng tôi có thể bắn một phát gọn gàng và xuyên thẳng qua cánh cửa gỗ. Một viên đạn găm giữa trán có lẽ sẽ giải quyết được vấn đề. Có lẽ ông ta nghĩ chúng tôi có súng, một khẩu súng cỡ lớn, nếu không thì đến lúc này ông ta đã đạp tung cánh cửa đó ra rồi. Tôi biết là tôi sẽ làm thế. Nhưng bố thì không đặt nhiều niềm tin vào súng đạn, và bố sẽ chẳng bao giờ cho phép một thứ vũ khí như thế được có mặt trong nhà. “Tai nạn luôn xảy ra với súng đạn.” Bố lúc nào cũng nói như vậy. “Dao thì ngược lại - con chẳng bao giờ vô tình đâm trúng ai cả. Không có chuyện lỡ tay khi cầm một con dao.” Tôi tự hỏi liệu lúc này bố có đang suy nghĩ lại cái quan điểm đó hay không. Tôi không thể đọc được suy nghĩ của bố qua khuôn mặt. Bố dường như không hề nhúc nhích. Không phải tại vết thương do viên đạn khiến bố bất động như thế - nó chỉ sượt qua thôi mà - bố đang tập trung suy nghĩ. Tôi đoán bố đang lên kế hoạch trong đầu. Bố không hoảng loạn. Cũng chẳng có phản ứng gì quá khích. Bố dường như luôn biết chính xác phải làm gì và làm khi nào.

Mẹ bò tới cửa sổ đằng sau cái ghế sofa, đó là khung cửa sổ nhìn ra khoảng sân bên hông nhà, mẹ ngỏng cổ lên nhìn qua bệ cửa sổ. Khi có một khuôn mặt thình lình xuất hiện, mẹ nhảy bật ra sau và kêu thét lên. Người đàn ông với mái tóc dài màu vàng hoe cùng cặp kính dày đang đứng phía bên kia khung cửa, đôi môi mỏng quẹt, đỏ lòm nở nụ cười ngoác đến tận mang tai. Ông ta làm khuôn miệng nói “xin chào” rồi ấn lòng bàn tay lên ô kính cửa sổ. Tôi nhìn hơi nước đọng lại xung quanh nó, và khi ông ta bỏ tay ra, để lại trên ô cửa sổ một dấu bàn tay hoàn hảo. Tiếp theo, ông ta giương khẩu súng trường lên, gõ gõ vào ô kính. Nụ cười của ông ta càng ngoác ra rộng hơn khi ông ta biến mất khỏi tầm nhìn. Mẹ và tôi nhìn nhau, rồi nhìn sang chỗ bố để tìm kiếm sự chỉ đạo nào đó.

Lại có tiếng rầm rầm khác vang lên chỗ cửa chính. “Các vị vẫn còn trong đó chứ?”

Bố đưa ngón tay lên trước môi.

Ông Người Lạ tiếp tục: “Tôi phát hiện ra những gì liên quan đến cái xe ô tô của vợ chồng nó hơi khó hiểu một chút. Tôi đoán bỏ nó lại ga tàu như thế là cực kỳ hợp lý - khiến mọi người nghĩ vợ chồng nó lên đường đi nghỉ. Nhưng tại sao bỏ lại hành lí trong xe? Có ai đi nghỉ mà quên mang theo đồ đạc cơ chứ? Lúc chúng tôi tìm thấy cái xe, nhìn thấy đống hành lý, tôi đã hiểu ra có kẻ dàn dựng nó. Lúc đầu, tôi nghĩ vợ chồng nhà Carter đang cố gắng dàn dựng để đánh lạc hướng, như thế chúng có thể lẻn đi một đường trong khi bọn tôi lùng sục theo đường khác. Nhưng sau khi suy nghĩ thật kĩ, tôi loại bỏ suy nghĩ đó. Simon chẳng phải loại quá thông minh tới mức ấy. Hẳn nhiên, nó là một thằng nhạy bén với các con số, nhưng cũng giống như hầu hết mấy thằng bác học khác, nó không phải loại lõi đời, nó không biết những trò khôn lỏi. Nếu nó có ý định bỏ chạy, nó sẽ cứ thế mà chạy thôi. Điều đó có nghĩa nếu nó thực sự là người bỏ chiếc xe ở lại ga tàu thì những đồ đạc hành lí kia cũng phải rời đi theo nó. Khi đã phát hiện ra trò bịp đó, tôi không mất quá nhiều thời gian để chắp nối lại sự dính líu của mấy người. Dọc con phố hoang vắng này chỉ có hai căn nhà mà thôi. Chúng còn bỏ chạy đến đâu được nữa đây? Thằng nhóc con trai các người đã suýt són ra quần khi tôi ghé qua ngày hôm trước. Thằng nhóc rất sáng dạ, tôi phải dành lời khen ngợi ấy cho nó, nhưng nó cần được mài giũa thêm kĩ năng nói dối. Vài năm quăng quật trong trường đời thì chẳng có gì mà không học khôn được hết.”

Bố chỉ tay về phía mẹ, rồi chỉ sang phía bếp, và làm động tác đâm đâm vào không trung. Mẹ hiểu ý và bò ngang qua tôi, hướng vào bếp để tìm dao.

“Thôi, nói gì thì nói, tôi hơi bị mỏi mồm rồi đấy. Tôi kết thúc trên bậc thềm này như thế nào không quan trọng, chỉ biết rằng tôi ở đây và các vị ở bên đó, và những thứ mà tôi cần đang ở đâu đó giữa hai bên chúng ta. Tôi có thể hình dung ra các vị sẽ không liều lĩnh đánh cược mạng mình chỉ vì vài tờ giấy đâu nhỉ, thậm chí không liều lĩnh chứa chấp hai kẻ hàng xóm phạm tội của mình. Ý của tôi là, tại sao lại phải mất mạng vì bọn chúng cơ chứ, phải không nào? Tại sao lại để con trai mình phải chết vì vấn đề của ai đó khác? Nhưng đó sẽ là việc sắp xảy ra nếu các người không sớm bước ra đây.”

Mẹ đã quay lại, tay cầm hai con dao làm bếp to lấy từ giá cắm bằng gỗ trên bàn bếp. Mẹ đưa một con dao cho bố và giữ một con lại cho mình.

Ông Người Lạ hắng giọng. “Như tôi đã nói rồi đấy, tôi đã yêu cầu rất tử tế. Giờ thì tôi sẽ yêu cầu không được tử tế cho lắm. Trong lúc các vị và tôi trò chuyện, anh bạn Smith của tôi đã đi vòng quanh căn nhà xinh đẹp của các vị cùng vài can xăng. Ngoài này đang bốc mùi lên tận thiên đường rồi đấy! Anh bạn của tôi đã tưới đều và tưới cao chỗ xăng ấy lên khắp các bức tường, bên dưới gầm nhà[1], và thậm chí là lên cả vài cái cây xung quanh nữa, như thế chúng tôi có thể thắp sáng cả nơi này cho thật đượm, thật rực rỡ.”

Có gì đó đập rầm trên mái nhà, rồi lăn đi trong vài giây trước khi dừng lại.

“Úi chà! Ước gì mấy người có thể nhìn thấy! Anh bạn của tôi vừa ném một can đầy xăng lên mái nhà, và nó đang tràn ra tung tóe khắp mọi nơi. Ôi thôi xong, nó đang trào khỏi máng xối nước mưa rồi kìa. Anh bạn Smith đã tưới đượm nơi này từ trên xuống dưới bằng xăng chín mươi ba octane đấy.” Ông Người Lạ cười khinh khích, giọng ông ta to và đầy phấn khích. “Đây chính là phần yêu cầu không được tử tế từ tôi. Các người có năm phút để bước ra ngoài này cùng với vợ chồng Carter, nếu không bọn này sẽ bắt đầu bắn diêm và dành tặng các người vài ngọn lửa chúc mừng. Tất nhiên làm như thế nghĩa là bọn này sẽ để tuột mất đống giấy tờ làm ăn và hai người hàng xóm của các người, nhưng dù thế tôi cũng thấy quá ổn rồi. Tôi sẽ ngủ ngoan thin thít như em bé khi biết chuyện đã kết thúc ở đây. Nếu các người có ý định bỏ chạy, bọn này sẽ bắn hạ các người như bắn lũ bồ câu bay trên trời. Năm phút thôi đấy nhé, mấy người. Không thêm một giây nào đâu đấy.”

❀ ❀ ❀

[1] Crawlspace: khoang trống dưới sàn nhà hay phía trên trần nhà dùng để lắp các thiết bị ống nước, đường dây điện và ống thoát khí.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.