Nhật ký
“Đáng lẽ tôi nên bắn thằng bỏ mẹ này từ hai mươi phút trước.” Smith nói. Ông ta đang đứng trước cửa ra vào với khẩu súng trường cầm chắc trong tay.
“Tại sao ông không làm thế đi?” Mẹ hỏi.
“Tôi không dám chắc sẽ phải làm gì với ông chồng của cô. Chuyện đáng lẽ không thành ra như thế này.”
“Đôi khi cũng phải biết ứng biến chứ.” Mẹ nói với ông ta. “Đưa tôi xem tay nào.”
Smith tiến đến chỗ mẹ, và tôi nhìn thấy cô Carter tát thẳng vào mặt mẹ trong khi hai tay vẫn đang bị còng, khiến mẹ suýt nữa thì ngã bổ nhào.
“Cái chết tiệt gì vậy?” Mẹ thốt lên. Khóe môi mẹ rỉ máu.
“Chị có thể kết thúc chuyện này từ nhiều ngày trước. Chị có biết anh ta đã dùng con chuột để làm gì tôi không? Anh ta có thể đã giết chết tôi rồi đấy!”
Smith cúi người xuống và lôi ông Người Lạ vào trong nhà, về phía cánh cửa dẫn xuống tầng hầm. “Thôi cãi cọ ngay đi, chúng ta không có thời gian đâu. Briggs đã gọi thêm người tới hỗ trợ và họ đang trên đường tới đây rồi.”
Thân thể bất động của bố vẫn nằm sõng soài trên sàn nhà.
Tôi không di chuyển.
Tôi không thể di chuyển.
Cô Carter chầm chậm bước tới và luồn bàn tay của cô ấy qua mái tóc tôi. “Cháu ổn chứ?”
Tôi gật đầu. Đầu óc tôi đang mơ hồ, những suy nghĩ vụt qua trong tâm trí như muốn đông cứng cả lại. Tôi lôi những bức ảnh giấu trong túi quần ra và đưa chúng cho cô ấy. “Những cái này là của cô.”
Cô ấy đón lấy, thận trọng lật xem qua, khuôn mặt dần đỏ lựng lên. “Cháu tìm thấy chúng ở đâu thế?”
“Trên bàn ăn sáng hôm nay. Ai đó đã để chúng ở đó.”
Smith cười khẩy. “Briggs làm đấy, thằng khốn kiếp bệnh hoạn. Hắn tìm thấy chúng trên nóc tủ lạnh, kẹp trong một cuốn sách dạy nấu ăn, và thế là hắn lôi chúng ra.”
Xác của bố.
Tôi nghe thấy tiếng khóc rền rĩ, rồi tôi nhận ra đó chính là tôi. Tiếng khóc nấc nghẹn sâu trong cổ họng tôi.
“Tôi nói rồi, thằng ranh con ấy là một nỗi thất vọng. Không nên có nó, không bao giờ nên có nó.” Mẹ nói. Đôi mắt mẹ lạnh lẽo và tối đen thăm thẳm. Đó không phải người mẹ mà tôi cần lúc này, đây là một Người Mẹ Khác. Bà ta không hề nhìn thấy những cái xác đang nằm trên sàn. Bà ta nhìn xuyên qua chúng, như thể chúng không hề hiện diện ở đó.
Cô Carter cau mày với bà ta. “Chị không nên nói những điều như thế.”
Mẹ bước lại, cầm lấy cằm và ngửa mặt tôi lên. “Lần cuối cùng con uống thuốc là khi nào?”
“Con… con không biết.”
“Con không biết, con không biết, con không biết.” Bà ta nhại lại bằng một giọng như đang hát. “Mẹ muốn con chạy ra chỗ hồ và lấy chùm chìa khóa ở chỗ mà cô Carter đã giấu chúng. Con nghĩ mình có thể làm được việc đó không?”
Tôi gật đầu. “Vâng, thưa mẹ yêu.”
“Đừng có gọi mẹ như thế. Con biết mẹ rất ghét khi con gọi mẹ như thế mà.”
“Con xin lỗi, thưa mẹ.”
“Vậy thì đi đi. Chúng ta cần nhanh lên. Chúng ta phải rời đi trước khi đồng bọn của gã này xuất hiện.” Mẹ hất cằm về phía cái xác của ông Người Lạ.
Tôi lao nhanh qua gã Smith và cô Carter. Khi tôi ngoái đầu nhìn lại, mẹ đang xử lý ổ khóa trên chiếc còng tay cho cô Carter. Chúng rơi loảng xoảng xuống sàn và mẹ xoa xoa cổ tay cô ấy. Hai người phụ nữ thì thầm với nhau, ánh mắt họ hướng về phía tôi. Smith đang di chuyển thi thể của bố.
Không nói thêm lời nào nữa, tôi chạy nhanh về phía con đường mòn nhỏ dẫn vào khu rừng.