Porter
Ngày 2 - 5:27 chiều
Porter cầm lấy con dao rọc giấy từ người lái xe taxi và thả nó vào trong túi quần. “Tên của anh là gì?”
“Marcus. Marcus Ingram.”
“Anh có súng không hả Marcus?”
Giọng của Kloz gào lên đủ to để có thể nghe thấy, mặc dù điện thoại không hề mở chế độ loa ngoài. “Anh không được vào trong đó đâu Sam. Hãy chờ tiếp ứng tới đã. Anh vừa mới bị đâm đấy, nhớ không hả? Anh không nên làm như thế khi không đủ sức khỏe, chấm hết. Clair chắc chắn sẽ cho anh một viên đạn nếu anh cứ cố tình làm như thế.”
“Anh có súng không hả Marcus?” Porter hỏi lại lần nữa.
Người lái xe taxi lắc đầu. “Tôi không thích súng ống. Nhưng mà tôi có cái này.” Anh ta thò tay xuống dưới ghế lái và lôi ra một chiếc gậy bóng chày nhỏ với dòng chữ CHICAGO CUBS nhiều màu sắc trên thân gậy. “Có cây gậy này từ hồi 2008 khi họ đấu với đội Dodgers để phân bảng. Họ thua, nhưng anh bạn nhỏ này đã giúp tôi giải quyết được không ít bọn có ý cướp bóc hay ăn quỵt. Không phải là loại gậy lưu niệm rẻ tiền đâu, cây gậy này được làm từ gỗ tần bì trắng phía bắc. Nó sẽ không bị nứt.”
“Porter? Tôi gọi điện cho trung tâm điều phối rồi. Họ đã điều xe và xe đang trên đường tới. Đứng nguyên đó đi.”
Porter đón lấy cây gậy và nhấc nhấc nó trong tay để ước lượng độ nặng. Nó cũng tương đối nặng. “Thế còn đèn pin thì sao?”
Marcus gật đầu. “Có.” Anh ta thò tay vào bên trong xe, lôi ra một cái đèn pin nhỏ dạng đèn LED. “Nó nhỏ nhưng mà sáng lắm đấy.” Anh ta đưa nó cho Porter.
“Kloz? Tôi sẽ giữ kết nối với anh tới khi nào có thể, nhưng tôi sẽ phải bỏ điện thoại vào trong túi quần để có thể sử dụng cả hai tay. Cố gắng giữ im lặng đấy. Nếu hắn đang ở trong đó, tôi không muốn hắn nghe thấy tôi đang tới đâu.”
Nhưng Bishop đã biết là anh đang tới, Porter dám chắc điều đó. Cái gã từng là Watson ấy đã trải sẵn một cách gọn gàng những mẩu bánh mì để đánh dấu đường, và hắn không chỉ biết là Porter đang tới mà có thể hắn còn đang đợi anh tới.
“Hắn muốn tôi tới đó một mình, Kloz ạ. Nếu cô bé vẫn còn sống và đang ở bên trong kia, khả năng duy nhất để chúng ta tới được chỗ cô bé ấy là tôi phải làm việc này một mình, theo đúng như cách mà hắn muốn.” Porter nói.
Kloz thở dài. “Hắn sẽ giết anh đấy. Anh hiểu điều đó mà, phải không?”
“Hắn đã có thể giết tôi từ trước rồi. Hắn muốn tôi chứng kiến chuyện này cho tới phút cuối cùng.”
“Như thế để hắn có thể giết hại anh.” Kloz vặn lại. “Đây là hồi kịch cuối cùng của hắn rồi, và hắn muốn anh tham gia một vai trong đó. Đấy là lí do duy nhất hắn để cho anh sống. Một khi tấm màn được hạ xuống, vai diễn của anh đã xong, hắn cũng hết chuyện để làm với anh. Hãy đợi ở bên ngoài, chờ tiếp viện đến đi mà. Họ sẽ có mặt ở đó trong vòng chưa tới mười phút nữa. Anh đi vào đó một mình là anh đang chuẩn bị tự sát đấy.”
Porter không cần mất dù chỉ một khắc để suy nghĩ về điều đó. Không có Heather trong cuộc đời mình, anh chẳng còn gì đáng giá để sống vì nó nữa.
“Bảo họ chú ý tìm Marcus. Anh ấy đang đứng ngay bên ngoài và chờ đội SWAT tới. Anh ấy có thể chỉ cho họ biết tôi đã đi về phía nào.” Thế rồi, trước khi Kloz có thời gian để đáp lại, Porter đã thả chiếc điện thoại di động vào túi quần và băng qua vỉa hè sang phía 314 West Belmont, một tay cầm đèn pin, tay kia cầm cây gậy bóng chày.