4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 2 - 5:12 chiều

Chiếc xe phanh kít lại trên đường West Belmont, phía đông con đường ven hồ[1], đối diện với khu căn hộ Belmont Edge. Người lái taxi chỉ ngón tay cái về phía tòa nhà nằm ở bên phải. “Đến nơi rồi đấy. Tôi tin là trong một khoảng thời gian kỉ lục.”

Porter trượt sang phía bên kia băng ghế và nhìn qua ô cửa sổ. Tòa nhà trông cũng khá tương đồng với toàn bộ khu này: xây bằng gạch, có lẽ là vào năm chuyển giao của thế kỉ hai mươi, tầng trệt có các cửa hàng với cửa kính trong suốt và khu vực có vẻ là nơi sinh sống của cư dân thì nằm trên tầng hai. Rất nhiều người ở khu vực này sống trong chính cửa tiệm của mình. Những người không mở cửa hàng thì cho thuê căn hộ để lấy một khoản tiền nhỏ. Những tòa nhà chỉ nằm cách hồ Michigan một quãng rất gần, và tầm nhìn hướng ra hồ thì lúc nào cũng đắt giá. Khoảng cách phải đi bộ cũng chẳng xa xôi là mấy.

Porter đưa tay mở cửa và định bước ra ngoài.

“Này!” Người lái taxi kêu lên. “Anh còn nợ tôi 26,22 đô la đấy nhé!”

“Tôi không mang theo đồng nào cả.” Porter đáp. “Nhưng Sở Cảnh sát Chicago cảm ơn vì sự trợ giúp của anh.”

“Cảm ơn cái con của nợ!” Người lái xe tháo dây bảo hiểm và mở cánh cửa xe bên mình ra.

Porter giơ một bàn tay lên. “Bình tĩnh nào, tôi đùa chút thôi mà. Tôi sẽ gọi cho đồng nghiệp của mình ở trong kia và lấy chút tiền mặt. Chờ tôi một phút.”

Người lái xe định lên tiếng tranh cãi, nhưng rồi đột ngột đánh mắt sang hướng khác và nói. “Chân của anh đang rỉ máu kìa.”

Porter đưa mắt nhìn xuống bắp đùi mình, trên đó, một vệt máu tối màu rộng chừng sáu centimet đã thấm ra. “Bố khỉ, tôi nghĩ mình làm đứt chỉ mất rồi.”

“Anh bị đâm thật đấy à?”

Porter đưa tay xuống dưới đùi và dùng một đầu ngón tay ấn nhẹ. Nó ướt nhẹp vì máu.

“Tôi nên đưa anh quay trở lại bệnh viện.”

Anh lắc đầu. “Tôi sẽ ổn thôi.”

Người đàn ông miễn cưỡng gật đầu và dựa người vào chiếc xe.

Porter quay nhìn về phía mặt tiền cửa hàng.

Cửa hàng Đồ cổ và Đồ sưu tầm Thời gian bị đánh mất trông có vẻ tối tăm. Anh tập tễnh bước tới cửa chính và thử chạm vào tay nắm cửa - đã khóa. Anh khum hai bàn tay lại, rồi gí mặt sát vào cửa kính.

“Họ nghỉ rồi.” Người lái xe nói vọng từ phía sau anh. “Giờ mở cửa có dán trên cửa kính kìa.” Anh ta nói. “Họ đóng cửa vào lúc năm giờ. Chúng ta đã đến trễ chừng mười lăm phút.”

Porter lùi lại một bước và phát hiện ra một tấm biển nhỏ màu đỏ trên đó có ghi giờ đóng, mở cửa của cửa hàng. Anh ta nói đúng. Anh tiến lại chỗ cửa kính và tiếp tục nhìn vào bên trong. Các bức tường treo kín toàn là đồng hồ. Tất cả mọi thứ, từ những chiếc đồng hồ kĩ thuật số loại nhỏ cho tới những chiếc đồng hồ đứng kiểu cổ. Những quả lắc đung đưa không biết mỏi, một số đung đưa nhịp nhàng đồng loạt với nhau, một số khác lại đung đưa theo nhịp khác hẳn với số còn lại. Thật là như muốn thôi miên. Trong đầu anh chỉ có thể tưởng tượng ra âm thanh ở bên trong cửa hàng sẽ ra sao khi tất cả cùng tới giờ điểm chuông.

Porter đập mạnh nắm tay lên cửa rồi bước lùi ra sau, ngước mắt nhìn lên căn hộ ở phía trên. Biết đâu người chủ lại sống ở trên đó?

“Tôi không định bảo anh phải làm công việc của mình như thế nào đâu, nhưng nếu anh đang có việc gì khẩn cấp với nơi này - mà tôi đoán chắc là đúng như thế đấy, sau khi nhìn thấy anh sẵn sàng đứng ở đó và đập tay lên cánh cửa trong khi máu đang nhỏ xuống vỉa hè - thì có lẽ anh nên hỏi thử những người hàng xóm? Có thể họ biết làm thế nào để liên lạc được với người quản lý hoặc người chủ.”

Porter quay lại và nhìn theo ánh mắt của người đàn ông kia. Một phụ nữ bước ra khỏi cửa hàng ở bên cạnh, trên tay cầm ba túi đồ giặt khô. Cô ta suýt thì trượt chân ngã ở lề đường khi đi vòng qua đồng hồ tính giờ đỗ xe để tới được chỗ cốp xe của mình.

Porter cảm thấy tim anh đang đập thình thịch. Anh bước tới chỗ cây đồng hồ tính giờ phía trước chiếc taxi và đọc thẻ thu tiền.

0,75 đô la mỗi giờ.

“Cho tôi mượn điện thoại của anh được không?”

“Anh lại đang đùa tôi phải không?”

Hẳn là gương mặt của Porter trông không có vẻ gì là đùa, bởi vì người đàn ông kia nhún vai và đi vòng ra chỗ cửa ghế lái rồi lôi xuống chiếc điện thoại di động gắn ở giá kẹp để trên bảng điều khiển xe. Porter bấm một số điện thoại.

“Klozowski nghe.” Giọng nói vang lên từ đầu bên kia.

“Kloz, Porter đây.”

“Anh dùng số mới à?”

“Chuyện dài lắm. Anh ở gần bảng ghi bằng chứng chứ?”

“Ừ, làm sao?”

Porter hít một hơi thật dài. “Chỗ tiền lẻ chúng ta tìm thấy trong túi nạn nhân vụ xe bus là bao nhiêu ấy nhỉ?”

“Ý anh là Kittner, hay chính là cái gã không phải 4MK ấy hả? Bảy mươi lăm xu. Rồi sao?”

Anh bắt đầu bước tới chỗ cửa hàng giặt là ở bên cạnh. “Dãy số trên tờ hóa đơn giặt khô là bao nhiêu?”

“Anh đang làm gì thế hả? Không phải anh nên nghỉ ngơi sao?”

“Kloz, tôi cần dãy số trên tờ hóa đơn đó.” Anh đẩy cửa mở và tiến thẳng vào quầy tiếp khách.

Một người đàn ông béo phì với mái tóc sậm màu, đeo cặp kính dày cộp, mang hai túi đựng đồ cần giặt to tướng nhìn anh đầy khó chịu. Cậu nhóc đứng phía sau quầy tiếp khách thì chẳng đắn đo nhiều đến thế. “Xuống cuối hàng đi, chú.” Rồi cậu ta nhìn thấy vết máu trên quần của Porter. “Chết tiệt, chú có cần gọi bác sĩ không?”

Porter đưa tay ra túi quần đằng sau định lấy phù hiệu cảnh sát và lần thứ hai anh nhớ ra là anh không mang nó theo. “Tôi là người của Sở Cảnh sát Chicago. Tôi cần cậu lấy giúp tôi đồ của một tờ hóa đơn.” Rồi anh nói vào điện thoại: “Kloz, hóa đơn số bao nhiêu?”

“À đây rồi, là 54873.”

Anh đọc lại dãy số đó cho cậu nhân viên, cậu này nhìn anh đầy cảnh giác, rồi gõ dãy số vào máy tính. “Chờ cháu một giây thôi.” Cậu ta biến mất qua cánh cửa, đi về phía sau cửa hàng.

Đằng sau lưng anh, Porter nghe thấy tiếng người đàn ông béo phì thả phịch hai túi đựng đồ xuống sàn và thở.

“Xin lỗi nhé!”

Người đàn ông làu bàu nhưng chẳng nói gì.

Cậu nhóc kia đã quay trở lại, tay cầm theo ba cái mắc treo quần áo. Cậu ta treo lên một cái móc được gắn vào mặt bên của quầy đón khách.

Porter bóc lớp ni lông, để lộ ra bên trong là một chiếc quần đùi chạy bộ của nữ, một cái áo sát nách màu trắng, tất và đồ lót. Tất cả đều được giặt sạch và là phẳng. Một đôi giày Nike nằm trong một cái túi khác buộc vào đống mắc treo quần áo đó.

Cậu nhóc chỉ tay về phía đôi giày. “Cháu đã nói với gã đó khi gã vứt đôi giày lại rằng ở đây không nhận giặt giày, nhưng gã cứ nhất quyết bắt cửa hàng giữ tất cả.”

“Porter? Nói gì với tôi đi.” Kloz nói. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Tôi tìm thấy quần áo của Emory rồi.”

❀ ❀ ❀

[1] Lake Shore Drive.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.