Nhật ký
Cái hồ trông có vẻ tĩnh lặng đến kì quái khi tôi đến gần. Mặt nước lặng như tờ, chỉ có những gợn sóng lăn tăn được tạo ra bởi một con vịt đang lười biếng thả trôi mình ở gần giữa hồ. Tôi đã chạy suốt quãng đường và khi tới được bên mép nước, tôi đã gần như đổ sụp xuống, hơi thở hổn hển, nặng nề. Tôi đã hi vọng chạy sẽ giúp đầu óc tôi được thông thoáng. Tôi đã hi vọng nó sẽ giúp tôi quên đi những gì mà tôi vừa nhìn thấy, những gì vừa mới xảy ra, nhưng khi tôi nhắm mắt vào, tôi lại nhìn thấy viên đạn đó xuyên qua bố. Tôi thấy mẹ đứng đấy nhìn mà không có một hành động nào cả, mẹ đứng đấy, im lìm giống hệt như tôi khi bố bị sát hại. Tôi cúi gập người xuống, hai tay chống lên đầu gối, cứ như thế cho tới khi sức lực quay trở lại, rồi tôi nhìn quanh bờ hồ để tìm xác con mèo.
Không còn gì ngoại trừ bộ lông và những cái xương, một chút xíu thịt sót lại mà tôi nhìn thấy vào lần mới đây tới thăm nó giờ đã bị rỉa sạch. Không có thậm chí là một con kiến nhỏ bò quanh cái xác. Chúng đã chuyển tới những thứ lớn hơn và ngon hơn, tôi đoán là như vậy. Luôn luôn có một thứ gì đó đang chết dần ở trong khu rừng, chắc chắn như việc luôn có những sinh mệnh mới được hình thành.
Tôi dùng mũi giày đá vào con mèo, trong lòng có chút hi vọng sẽ nhìn thấy có một con bọ hoặc một con vật nào khác lao ra, nhưng chẳng có gì hết.
Mẹ đã bảo tôi phải nhanh lên.
Quỳ gối xuống, tôi đẩy con mèo sang một bên và bắt đầu đào bới lớp đất ở bên dưới bộ xương đã rã ra. Tôi để ý thấy có một chút mùi, mùi pha trộn giữa hành tây và rau chân vịt bị thối, và tôi cố không nghĩ tới những mô mỡ đã tan chảy cùng cái mật của con mèo có khả năng đã ngấm xuống lớp đất khi xác của nó bị phân hủy. Tôi cố không nghĩ tới những thứ đó bởi chúng khiến tôi cảm thấy muốn nôn mửa, và khi biết rằng xác của chú Carter đang nằm bên dưới lòng hồ ngay bên cạnh mình thì tôi không thể để lại một bãi nôn ở ven hồ để các nhà chức trách tìm ra, nếu một ngày nào đó họ vô tình phát hiện nơi an nghỉ cuối cùng của chú ấy.
Khi đào bới được khoảng mười lăm centimet, những ngón tay của tôi quét qua một cái túi ni lông, loại túi có khóa vuốt trên miệng, tôi lôi nó lên và giũ sạch đất bẩn bám bên trên.
Bên trong đó là con dao của tôi.
Chẳng có cái chìa khóa két an toàn nào hết.
Là con dao bấm hiệu Ranger của tôi, chẳng có gì khác.
Một cục u dường như đang phình đần lên trong bụng tôi, một nắm tay dường như đang siết chặt lòng dạ của tôi.
Tôi vơ vội lấy cái túi và bắt đầu chạy thật nhanh về phía căn nhà. Tôi nghe thấy những tiếng người nói chuyện ngay trước khi lao ra khỏi khu rừng và chạy đến chỗ sân nhà tôi.
Tiếng của đàn ông.
Hai chiếc xe van màu trắng đang đậu trên đường dẫn vào nhà, cả hai xe đều có dòng chữ TẬP ĐOÀN TALBOT màu đỏ trên cửa xe. Ba người đàn ông đang đứng gần cửa trước.
Chiếc Plymouth Duster đã biến mất.
Mẹ và cô Carter đã bỏ đi cùng với gã Smith. Tôi dám chắc điều đó.
Tôi chỉ còn một mình.