Clair
Ngày 2 - 5:26 chiều
Hai cảnh sát tuần tra đã chết. Đều bị bắn. Người lái xe, một phát trực diện ngay dưới thái dương bên trái. Người đồng nghiệp của anh ta thì nhận ba phát súng vào ngực. Theo như Clair biết, 4MK chưa từng bắn bất kì ai trước đây. Một khẩu Beretta 92FS loại chín li được đặt nằm trên bảng điều khiển. Vũ khí dự phòng của Porter.
Trò chơi kết thúc, cô nghĩ trong đầu.
Nash vỗ vào vai Clair, và cô quay lại. Anh chỉ tay về phía trước ngôi nhà Talbot, vũ khí đã được anh rút ra.
Cửa chính của căn nhà hé mở vài centimet.
Mặt trời đang lặn dần, những bóng đen nhập nhoạng phủ khắp cái sân trước nhà. Không một ngọn đèn được thắp sáng ở bên trong, mặc dù trời đã đủ tối để cần dùng tới chúng, cũng không có tiếng động nào. Chỉ có cánh cửa đó, được mở ra vừa đủ.
“Có thể hắn vẫn còn trong đấy.” Clair nói và rút khẩu Glock ra.
“Porter và tôi đã tới đây hôm qua. Talbot có một vợ và một con gái, có ít nhất một người giúp việc cũng sống ở đây, có thể còn nhiều hơn.”
Clair gọi điện cho trung tâm điều phối. Khi gác máy, cô lắc đầu. “Xe đang trên đường tới, nhưng họ đang mắc phải giờ cao điểm. Sẽ cần ít nhất mười đến mười lăm phút nữa mới tới nơi. Đội của Espinosa vẫn còn ở căn hộ kia.”
Nash bắt đầu tiến tới phía cánh cửa. “Yểm trợ cho tôi.”
Clair gật đầu đầy dứt khoát. Họ không thể chờ đợi thêm được. Nếu Bishop vẫn còn ở trong đó, chẳng ai nói được hắn đang làm những gì với gia đình ấy. Cái chết của hai sĩ quan cảnh sát kia đã trực tiếp đặt trách nhiệm lên lực lượng đặc nhiệm. Cô chẳng mảy may quan tâm đến Talbot, dù chỉ một chút, nhưng cô sẽ không để bất cứ điều gì không hay xảy đến với ông ta và gia đình của ông ta khi mà cô có thể ngăn chặn được. Cả Nash cũng vậy.
Họ đi tới chỗ cánh cửa.
Nash tựa sát người vào khung cửa và ghé mắt nhìn vào bên trong. Một lúc sau, anh lắc đầu. “Rèm bị kéo xuống rồi.” Anh mấp máy môi.
Clair gật đầu và đưa một ngón tay lên trước môi.
Nash đẩy cửa mở, cúi sụp xuống khi bản lề phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Những ngọn đèn đường bật sáng, và Clair rất đón chào chúng cho tới khi cô nhìn thấy bóng của mình trải dài trên sàn nhà cùng với bóng của Nash ở ngay bên cạnh. Chắc hẳn anh cũng nhìn thấy, bởi vì ngay lập tức anh chui nhanh qua ô cửa và vòng qua góc, giấu mình trong sảnh đợi tối đen. Clair đi sát sau anh, hai mắt cô nhìn vào bóng tối để tìm kiếm dấu hiệu của sự sống.
Có tiếng rên rỉ nghèn nghẹn từ phía cuối sảnh.
Nash nhanh chóng di chuyển, khẩu súng nắm chặt trong tay giơ ra phía trước và chúc xuống dưới. Rõ ràng anh vẫn nhớ cách bố trí bên trong căn nhà, bởi vì anh dễ dàng đi vòng qua một chiếc bàn nhỏ kê ở hành lang mà chẳng tốn mấy sức lực. Còn Clair chắc chắn đã vấp phải nó, ánh sáng từ bên ngoài dường như đã dừng lại chỗ thềm cửa chứ chẳng hề muốn đặt chân vào bên trong.
Vượt qua được cái bàn nhỏ, họ đi tới một căn phòng rộng, có vẻ như là thư viện hoặc phòng tiếp khách. Những tàn lửa còn sót lại nổ tí tách trong lò sưởi bằng đá. Một bàn gỗ nhỏ bên cạnh chiếc ghế sofa đã bị đập nát, xung quanh là thủy tinh vỡ vụn - những gì còn lại của một chiếc bình đựng rượu vang bằng pha lê hoặc cũng có thể là của một lọ hoa. Chiếc ghế sofa bị lật ngửa, giờ nằm nghiêng hẳn sang một bên. Một phụ nữ nằm ở chính giữa tấm thảm.
Nash nhìn xung quanh căn phòng một lượt rồi quỳ xuống bên cạnh cô ta. Là người giúp việc, Clair đoán như vậy căn cứ vào bộ đồng phục. Cô đã liếc mắt nhìn thấy lúc chĩa khẩu súng về phía hành lang.
Hai tay và hai chân của người phụ nữ bị trói bằng dây điện thoại, miệng của cô ta thì bị bịt chặt. Clair có thể nhận thấy ánh mắt của cô ta đảo nhanh trong ánh sáng mờ mờ khi ngước lên nhìn hai người họ. Nash ra hiệu cho cô ta giữ im lặng, rồi rút cái bịt ra khỏi miệng cho cô ta. Cô ta ho sặc sụa và hai mắt thì ướt đẫm nước.
“Hắn vẫn còn ở đây chứ?” Nash thì thầm hỏi người phụ nữ.