Emory
Ngày 2 - 4:18 chiều
Thế giới của Emory yên lặng như tờ.
Yên lặng đến chói tai, nó xé toạc không gian đằng sau đôi mắt cô bằng hơi nóng rực đỏ, nó chạy xuyên từ bên tai còn nghe rõ của cô đâm thẳng vào não, rồi thoát ra ở phía tai kia như dầu sôi. Cô ấn bàn tay không bị còng vào một bên đầu, và nguyền rủa bàn tay bị còng.
Tại sao cơn ác mộng này vẫn chưa kết thúc?
“Làm ơn hãy giết tôi đi!” Emory thì thào, giọng nói đó không phải của cô. Giọng nói yếu ớt, khô khốc đang chà lên cuống họng của cô. Đó là giọng nói của một cô gái mà cô không muốn biết đến.
Tiếng nhạc đã dứt, chỉ còn tiếng inh inh như vang vọng khắp các bức tường, cô biết âm thanh đó chỉ tồn tại trong tâm trí cô mà thôi. Nó làm trầm trọng thêm chứng đau nửa đầu, phát triển từ cơn đau đầu sinh ra từ mong mỏi duy nhất của cô, thà chết còn hơn phải chịu đựng thêm một giờ đồng hồ nữa ở nơi địa ngục này.
Tiếng nhạc lại dứt. Nhưng nó sẽ quay lại thôi. Tiếng nhạc luôn luôn trở lại.
Bài hát được bật mới nhất là Whole Lotta Love của Led Zeppelin. Cô biết bài hát đó nhưng chẳng nhớ nghe nó ở đâu. Cô thấy kinh ngạc, vì trong khi cô không thể nhớ nổi hôm nay là ngày thứ mấy nhưng tên ban nhạc lại hiện ra dễ dàng trong tâm trí cô. Họ hát bài Stairway to Heaven, và cô đang chờ đợi bài đó. Cô đã nghe bài hát này bốn lần kể từ khi tỉnh dậy ở nơi này, và cô bắt đầu nhớ đến giai điệu đó như thứ nhạc hiệu chính thức báo cho cô biết một ngày nữa đã qua, nhưng hôm nay vẫn chưa thấy nó vang lên. Hay nó đã được bật rồi nhỉ? Lần cuối bài hát đó vang lên là khi nào? Cô không thể nhớ được. Cô không thể nhớ nổi điều gì nữa.
Bé đang bị mất nước đó, bé yêu. Ta nghĩ bàn tay bé bây giờ cũng đã nhiễm trùng rồi. Trông bé thê thảm chưa kìa. Không ai mời bé đi dạ hội trong bộ dạng thế này đâu, chắc chắn đấy.
Bàn tay cô chắc chắn đã bị nhiễm trùng. Cơn đau rung lên ở cổ tay, gần như cùng nhịp với cơn đau trên đầu cô.
Cô từ chối chạm vào cổ tay lần nữa.
Cô sẽ không làm vậy.
Không đâu.
Lần gần đây nhất sờ vào cổ tay của mình, cô không còn cảm thấy nó là một phần của mình nữa. Nó như chiếc găng tay bị nhồi căng phồng. Nó sưng tấy - to gấp hai lần kích thước bình thường - phần thịt xung quanh chiếc còng đã trở nên ẩm ướt và xốp mềm. Kì quặc là chỗ đó lại không đau như ở phần cổ tay, và cô không thể không ngạc nhiên tự hỏi vì sao lại thế. Liệu cái còng đã hủy hoại các dây thần kinh chưa?
Các xương cũng đang nằm ở góc kì lạ nhất, các ngón tay của cô đang chỉ theo hướng bất thường, cái kiểu mà chỉ các nhân vật hoạt hình mới làm được. Không hay rồi, không hay chút nào.
Cô nên kiểm tra lại mạch xem sao, nhưng những việc như vậy dường như chẳng quan trọng nữa.
Ta cá bé có thể ăn một con chuột.
“Tôi sẽ không ăn chuột.” Emory vừa đáp vừa day day thái dương. “Tôi thà chết còn hơn.”
Thật sao, bé yêu? Bởi vì ta thà ăn chuột còn hơn. Ta sẽ ăn một con chuột mà không mảy may suy nghĩ, nếu ta rơi vào tình cảnh của bé. Bé có thể bẻ cổ nó và tận dụng cái mép sắc nhọn của chiếc băng ca để cắt nó ra. Nếu bé hành động mau lẹ, thịt chuột sẽ vẫn còn ấm. Sẽ giống như ăn thịt gà thừa từ trong cái xô thôi. Bé đã từng làm vậy, ta đã trông thấy mà.
“Tôi sẽ không ăn chuột đâu.” Emory lại lên tiếng, lần này to hơn, ngang ngạnh hơn.
Trong này tối đen như mực, bé có thể giả vờ là mình đang ăn thứ gì đó khác. Ăn sườn thì sao nhỉ? Bé thích ăn sườn.
Bụng Emory sôi lên ùng ục.
Có vẻ như bạn bè của bé sẽ không phát hiện ra đâu, mà nếu họ có biết đi nữa thì bé có nghĩ họ sẽ trách móc bé không? Ta cá họ sẽ khen ngợi lòng dũng cảm và tài xoay xở của bé.
Mặc dầu Emory không nhìn thấy con chuột nào nhưng cô chắc chắn có nhiều hơn một con đang san sẻ căn phòng nhỏ này cùng cô. Thi thoảng chúng lại chạy qua bàn chân và cẳng chân khi cô đang nằm trên mặt đất. Thậm chí ngay lúc này, khi đang ngồi trên chiếc băng ca, cô vẫn cảm thấy có vật gì đó đang theo dõi cô. Tóc gáy cô dựng hết lên. Bọn chuột có thể nhìn được trong bóng tối không? Cô đã suy nghĩ về điều ấy chưa? Cô không còn nhớ gì nữa.
Dĩ nhiên, bé phải bắt được một con đã. Ồ, ta nghĩ bé nên thử xem sao, không phải vậy à? Đó sẽ là bí mật nhỏ của riêng hai ta. Ta hứa đó, ta sẽ không kể với ai đâu. Một bữa ăn nho nhỏ sẽ làm bé thấy khá hơn. Bé sẽ lấy lại được sức mạnh, bé sẽ tập trung tốt hơn. Có thể bé sẽ có đủ sức xem xét lại tình cảnh khó khăn và nảy ra ý tưởng thoát thân nào đó. Ta nghe nói thịt chuột là thức ăn tuyệt vời cho não, tốt cho cả trí nhớ nữa.
Emory nhắm nghiền mắt lại và hít một hơi sâu, rồi cô bắt đầu đếm ngược từ mười về một, với nỗ lực làm câm miệng giọng nói kia. Khi cô đếm đến một, tất cả đều chìm trong yên lặng.
Ta cá mắt chuột có vị giống như kẹo vậy.
“Im đi!” Cô hét lên. “Tôi. Sẽ. Không. Ăn. Thịt. Chuột.”
Tùy bé thôi, bé yêu. Nhưng ta cực kỳ chắc chắn chúng sẽ không ngần ngại ăn thịt bé khi bé chết vì đói đâu. Chúng chắc chắn đang bốc thăm với nhau để xem đứa nào sẽ được ăn miếng đầu tiên đấy.
Có tiếng lách cách rất to.
Emory bị lóa mắt. Cô nhắm nghiền hai mắt lại, nhưng thế vẫn chưa đủ, cô ấn mặt vào hai chân, cánh tay choàng qua. Nhưng vẫn không có tác dụng. Qua đó, cô nhìn thấy những thứ màu hồng, cô nhìn thấy cả mạch máu trong mí mắt mình. Không gian xung quanh cô ngập đầy ánh sáng, nó sáng rực rỡ, sáng đến cháy bỏng.
Cô nghe có ai đó kêu thét lên, tiếng kêu kinh khủng vang vọng xung quanh cô. Mãi cho đến khi hít vào một hơi sâu, cô mới nhận ra tiếng thét đó là của cô. Cô kìm nén nó lại và im lặng, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và tiếng khò khè phát ra trong mỗi nhịp thở.
Emory cố mở to mắt, qua những giọt lệ, cô nhận thấy ánh sáng đến từ phía đằng xa. Cô cong lưng lên và ngẩng mặt, nhìn thẳng về phía có ánh sáng.
Một bóng đen di chuyển cao cao phía trên, nhưng không thể cao hẳn lên được, bóng đen đó cất giọng nói, âm thanh vọng xuống chỗ cô và dội vào những bức tường, nghe như thể anh ta chỉ đứng cách đó vài bước chân.
“Chào Emory. Thật xin lỗi khi mãi mới đến thăm em. Tôi bận quá.”