Nhật ký
Cỏ vẫn ướt sương sớm và có cảm giác chúng kêu lên nhọp nhẹp dưới gót giày của tôi. Tôi hướng bước chân sang nhà Carter mà không suy nghĩ nhiều trong đầu, và mặc dù không thể nghe thấy tiếng họ, nhưng tôi biết chắc bố mẹ đang ở ngay sau tôi vài bước chân. Tôi đã mong chờ một trong hai người sẽ lên tiếng bảo tôi dừng lại, hoặc chờ họ, hoặc đi ra sau họ, nhưng chẳng lời nào như thế xuất hiện. Tôi đoán bố vẫn đang bị sốc, và tôi chỉ có thể suy đoán những suy nghĩ có khả năng đang lướt qua trong đầu mẹ.
Khi đi ngang qua chiếc ô tô của nhà Carter, tôi nhận ra nó không đến mức thê thảm như chiếc Porsche của bố. Phải, mấy kẻ đó đã làm cho cái xe bất động hoàn toàn, nhưng sự phá hoại không giống như cái xe kia. Chúng không rạch nát ghế ngồi hay đập vỡ đèn và kính. Sự phá phách của chúng chỉ dừng lại với những thứ khiến cho chiếc xe không thể chạy được nữa mà thôi. Với chiếc Porsche của bố, chúng không chỉ tấn công vào chiếc xe - chúng còn tấn công cả bố nữa. Chúng để lại lời nhắn.
Chiếc túi du lịch mà tôi đã vội vã xếp các món đồ vào đó bị xé rách toang, và những thứ ở bên trong tuồn ra vương vãi khắp hàng hiên nhà họ: thuốc men, bàn chải đánh răng, thuốc khử mùi - kẻ nào đó giẫm nát tuýp kem đánh răng dưới gót chân và khiến loại kem hiệu Crest trong đó phun tung tóe khắp mặt sàn. Lũ kiến run lên sung sướng và đang bắt đầu công việc cần mẫn: tha lôi đống kem tới lãnh địa của chúng mà tôi không nhìn thấy, đâu đó giữa những tấm ván của hàng hiên. Tôi muốn đạp vào chúng, nhưng rồi nhận ra đó không phải ý hay. “Cố đừng đạp phải kem đánh răng nhé! Chúng ta không muốn để lại dấu giày đâu.” Tôi nói thầm.
Bố lẩm bẩm gì đó phía sau lưng tôi. Tôi dám chắc bố đánh giá cao sự cảnh giác của tôi, nhưng tôi cũng không thể trách khi bố không dành cho tôi lời khen.
Cửa bên trong và cửa lưới đều mở tung. Tôi có thể nhìn thẳng vào bên trong căn bếp.
Tôi quay nhìn ra đường để đảm bảo chắc chắn chiếc Plymouth màu xanh vẫn chưa trở lại, rồi bước vào trong.
Vũng rượu Bourbon đã khô cong và lấm tấm xác của những con kiến say mèm, chết ngắc. Một vệt dài mỏng dần thành một đường thẳng và biến mất bên dưới bồn rửa trong bếp. Ai đó đã quét gọn thủy tinh vỡ thành một đống nhỏ ở góc xa.
Trên chiếc bàn ăn, sáu tấm hình được trải ra gọn gàng - những tấm hình mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy, nhưng dù thế trông vẫn thân thuộc. Những tấm hình chụp mẹ và cô Carter khỏa thân trên giường.