Nhật ký
Tôi vơ tất cả những bức ảnh, đút vội vào trong túi ngay khi mẹ và bố bước vào bên trong căn bếp phía sau tôi.
“Có mùi gì đó gây gây trong này.” Mẹ thốt lên, nhăn nhăn mũi.
Bố chỉ tay về phía chiếc tủ lạnh. “Có ai đó đã để cửa mở. Những thứ bên trong có lẽ bắt đầu thiu thối cả rồi.”
Bàn tay tôi vẫn đút sâu trong túi quần. Tôi sợ hãi không dám nhìn xuống, sợ rằng sẽ nhìn thấy vài tấm ảnh phất phơ rơi trên sàn nhà, nhưng chúng vẫn yên vị, an toàn trong túi quần của tôi.
Bố huýt sáo và nói: “Chúng đã phá phách nơi này.”
Đúng là chúng đã làm thế. Tất cả ngăn kéo và cửa tủ trong bếp đều bị mở tung, những đồ đạc ở bên trong bị vứt lung tung trên sàn nhà và bàn bếp. Trong phòng khách, chiếc ghế sofa bị cào nát bươm. Những chiếc gối bị rạch và moi hết ruột ra ngoài, ruột gối cuộn lại với nhau bay khắp căn phòng như những mớ cây bụi màu trắng. Chúng đã cào một chữ X rất lớn lên màn hình ti vi. Những cuốn sách của cô Carter bị lôi hết khỏi giá và xé tanh bành, các trang sách rải rác khắp mọi nơi. Chúng không bỏ qua một thứ gì.
“Cảm giác thật không ổn.” Mẹ nói. “Chúng ta nên đi thôi.”
Bố nhanh chóng tiến dọc hành lang, ngó nhanh vào phòng ngủ chính, rồi quay lại bếp. “Bất luận chúng định tìm kiếm thứ gì trong này, hẳn là chúng đã tìm được rồi. Chúng lục hết mọi căn phòng, tìm kiếm ở mọi chỗ có thể cất giấu.”
“Em muốn rời khỏi đây.” Mẹ đi đi lại lại, bồn chồn và lo lắng.
Tôi nghe thấy tiếng chiếc xe trước bố, nhưng bố vẫn nhanh chân hơn tôi khi lao đến chỗ cửa lưới. Tôi chạy tới bên cạnh bố, nhìn chiếc Plymouth Duster màu xanh khi nó ra khỏi đường chính và tiến vào con đường rải sỏi dẫn thẳng vào nhà. Ánh mặt trời buổi sớm phản chiếu lại từ kính chắn gió, nên tôi chẳng nhìn thấy gì bên trong.
“Về nhà đi, ngay bây giờ!” Bố ra lệnh.
Cả ba người chúng tôi lao vọt ra khỏi cửa chính, vắt chân lên cổ phi qua bãi cỏ, mẹ chạy đầu còn bố thì ngay sau tôi. Tôi đã hơi hi vọng rằng bố sẽ dừng lại và làm gì đó để trả thù cho chiếc Porsche, nhưng không. Bố rất thông minh và không phải kiểu người để cho cơn giận dữ lấn át lí trí.
Tôi nhảy lên những bậc cầu thang dẫn vào nhà mình khi chiếc Plymouth phanh kít lại đâu đó sau lưng chúng tôi. Cửa xe bật mở, ngay sau đó là tiếng “cách” đặc trưng từ khóa nòng của một khẩu súng trường. Tiếng ông Người Lạ vang lên: “Xin chào những người hàng xóm! Nhớ chúng tôi chứ?”