Porter
Ngày 2 - 5:22 chiều
“Ý anh là sao, anh tìm được quần áo của Emory rồi ấy hả?” Kloz hỏi.
Porter nhấc những chiếc mắc áo ra khỏi móc và đi về phía cửa.
“Này! Chú phải trả tiền đấy!” Cậu nhóc đằng sau quầy tính tiền hét lớn. “Quay lại đi!”
“Porter? Anh có đó không?”
“Tôi đang ở một cửa hàng giặt khô ở Belmont. Tờ phiếu giặt trùng khớp và…”
“Chờ đã. Anh không ở bệnh viện sao?” Kloz hỏi. “Porter, làm ơn nói với tôi là anh không hề rời khỏi bệnh viện đi.”
Cậu nhân viên từ trong cửa hàng giặt là lao nhanh ra cửa, tay cầm theo một con dao rọc giấy. “Chú cần quay vào trong và trả tiền cho đống này, nếu không chúng ta sẽ gặp phải vấn đề nghiêm trọng đấy, ông chú của tôi ạ.”
Porter quan sát trong lúc người lái taxi bước vòng qua chiếc xe và tiến lại phía sau anh. Anh ta giật mạnh con dao từ trong tay cậu nhóc và tát một cái vào sau gáy cậu ta. “Đây là cảnh sát đấy, thằng ngốc này. Chú mày thực sự muốn vào bóc lịch hôm nay đấy à?”
Cậu nhóc xoa xoa gáy. “Chú ấy là cảnh sát sao? Tại sao chú ấy lại mặc đồ ngủ thế kia?”
Porter hất cằm về phía cửa hàng giặt là. “Vào trong đi, ngay bây giờ.”
Cậu nhóc quay gót và đẩy cửa bước vào trong.
“Porter?”
Anh lại áp điện thoại lên tai và kể cho Kloz nghe về cuộc gọi của Bishop cùng linh cảm của anh khi tiếp tục lần theo chiếc đồng hồ. Đầu anh đang quay quay. “Đồng hồ tính bảy mươi lăm xu cho mỗi giờ đỗ xe, và có một cửa hàng giặt khô ở ngay bên cạnh. Hắn đã cho chúng ta biết cách để tới được đây ngay từ đầu, chỉ là chúng ta không nhìn thấy nó mà thôi.”
“Được rồi, nhưng đây là đâu? Emory ở đâu?”
Porter lôi chiếc đồng hồ từ trong túi quần ra và giơ nó lên, anh xoay xoay nó giữa các ngón tay. Anh ấn cái nút ở phía trên, nắp đồng hồ bật mở, lớp túi ni lông ngăn cản không cho nó mở ra hẳn. Kim đồng hồ đã ngừng chạy, thời gian bị đóng băng tại một thời điểm.
3:14.
Anh quay người lại chỗ người lái taxi. “Địa chỉ chỗ này là gì?”
“316 West Belmont.”
Porter quay sang bên trái. Các rào chắn công trường đã phong tỏa tòa nhà bên cạnh, một tòa nhà chọc trời, ít nhất cũng phải năm mươi hoặc sáu mươi tầng. “Kloz, ai là chủ sở hữu số 314 West Belmont?”
“Chờ chút.” Porter có thể nghe thấy tiếng lách cách vọng lại từ bàn phím của Kloz. “Đó là một khu vực văn phòng được Công ty Trách nhiệm hữu hạn Intrinsic Value mua lại vào năm ngoái, công ty đó thuộc sở hữu của Công ty Hợp danh CommonCore, một công ty con thuộc sở hữu toàn phần của Tập đoàn Thị trường AT., một trong số các công ty của Talbot. Hiện tại, họ đang tiến hành cải tạo toàn bộ khu đất, dự kiến sẽ mở cửa lại vào mùa xuân năm sau.”
“Điều SWAT xuống đây đi, ngay bây giờ.”