Nhật ký
Tôi nhìn theo khi bố tung người lao tới, hai tay của bố vươn ra để tóm lấy cổ họng của ông Người Lạ. Miệng bố mở to và khuôn mặt đỏ rực, cơn giận dữ của bố đang bùng cháy như thiêu đốt.
Khi súng nổ, nòng súng rung lên và viên đạn bay vút ra, cả thế giới như một cuốn phim quay chậm. Tôi có thể nhìn thấy viên đạn khi nó bắn ra khỏi nòng. Tôi nhìn theo viên đạn khi nó cắt ngang qua không gian. Tôi nhìn thấy nó ghim thẳng vào trán bố, bên trên mắt trái của ông, để lại một chấm nhỏ xíu màu đỏ. Tôi nhìn thấy sự kinh ngạc biểu lộ trên mặt bố. Và rồi tôi nhìn thấy phía sau đầu bố vỡ tung thành một màn sương mù màu đỏ tươi.
Bố ngã xuống sàn nhà, nằm đó bất động.
“Bố ơi?”
Tôi không thể nhận ra giọng nói của mình nữa, nó lạc đi và yếu ớt, nghe xa xăm như tiếng một người đang gào thét dưới nước. “Con… con đã đổ đạn ra ngoài rồi cơ mà.”
Ông Người Lạ bật mở ổ đạn ra rồi đóng lại. “Một người lính giỏi luôn kiểm tra vũ khí của mình trước trận chiến, nhóc ạ.” Ông ta giơ khẩu súng vào cô Carter, lúc này đang nằm lết trên sàn nhà ngay dưới chân ông ta. “Đứng dậy đi!”
Cô Carter chầm chậm chống chân đứng dậy.
Mẹ đứng đó bất động, miệng mẹ há hốc khi hít một hơi thật sâu.
Hai mắt của tôi nhìn chăm chăm vào thân thể không chút sức sống của bố. Tôi biết là bố đã chết, nhưng tôi không tài nào ép mình chấp nhận sự thật đó được. Tôi đã hi vọng bố sẽ đứng dậy, hi vọng bố sẽ kết liễu gã kia, kẻ đã đe dọa cuộc sống của bố, gã đàn ông đó đã xâm phạm đến tổ ấm của chúng tôi.
Tiếng gào thét từ trong cổ họng tôi vang lên.
Đó là tiếng thét chói tai, đầy giận dữ, tôi có thể cảm nhận được những rung động ở ngay trong cuống họng mình. Những ngón tay của tôi thả vào trong túi quần và nắm chặt lấy con dao, cán dao và đoạn nối với lưỡi dao bằng bạc ấm nóng khi những ngón tay của tôi chạm vào, thậm chí là nóng phừng. Tôi nắm lấy con dao Ranger bằng sức mạnh của sự giận dữ, lôi nó ra khỏi túi và bật mở lưỡi dao chỉ bằng một động tác duy nhất rất mượt mà. Sau đó tôi lao đến ông ta. Ông ta cố giương khẩu súng lên, nhưng tôi đã quá nhanh. Tôi vung con dao hướng lên trên và cắm lưỡi dao vào lớp da mềm bên dưới cái cằm, dồn hết sức lực đâm nó xuyên qua phần thịt và xương cho tới khi nó đâm thẳng lên miệng và xé rách cái lưỡi của ông ta. Rồi cuối cùng, nó dừng lại khi đã cắm sâu vào vòm miệng, tôi giật mạnh con dao và cắt ngang cổ họng của ông ta, xé nát tất cả cơ, gân và động mạch. Máu phun ra bắn lên mặt tôi, lên tóc và lên hai mắt của tôi. Tôi chẳng quan tâm. Tôi lại đâm ông ta lần nữa. Khi thân xác ông ta đổ gục xuống sàn, tôi ngồi đè lên đó và cắm thẳng con dao vào ngực ông ta, hết lần này đến lần khác. Tôi đâm vài chục, có thể là vài trăm lần. Tôi đâm ông ta cho tới khi…
Hai mắt tôi bật mở và tôi vẫn đang nhìn chăm chăm vào thân thể không chút sức sống của bố. Tôi chưa hề dịch chuyển, dù chỉ một phân. Bàn tay tôi đã thả vào trong túi quần để tìm kiếm con dao, nhưng nó không có ở đó. Mẹ đã lấy đi con dao của tôi. Những ngón tay của tôi chẳng tìm được gì khác ngoài hộp diêm nhỏ và những tấm ảnh mà tôi lấy được từ trong nhà Carter.
“Từ từ bỏ tay ra khỏi túi đi nhóc.” Tôi nghe thấy ông Người Lạ nói. Tôi cảm nhận được nòng của khẩu .44 Magnum đang gí vào một bên đầu mình. Nó vẫn còn nóng.
Tôi bỏ tay ra, để lại những que diêm và những bức ảnh trong đó.
Nòng súng lại áp sát hơn nữa trên đầu tôi.
Tiếng súng nổ vang lên và hai mắt tôi đóng sập lại. Người tôi cứng đờ, chờ đợi viên đạn xé banh hộp sọ của tôi giống như nó đã làm với bố, chờ đợi nó tước đi mạng sống khỏi mình và đẩy mình vào bóng tối, ở nơi đó, tôi sẽ được đoàn tụ với bố.
Nhưng bóng tối không tới.
Ông Người Lạ đổ sụp bên cạnh tôi, khói vẫn đang bốc lên từ một cái lỗ lớn phía sau đầu ông ta.