Porter
Ngày 2 - 4:40 chiều
Chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường bệnh của Porter đổ chuông ầm ĩ khiến anh chần chừ không muốn bắt ngay. Chân của anh đau nhói. Anh co rúm lại và xoa xoa những vết chỉ khâu còn mới nguyên trên bắp đùi, rồi mới với tay ra và nhấc chiếc điện thoại lên. “Xin chào?”
“Anh cảm thấy thế nào, Sam?” Gã đàn ông đã từng là Paul Watson, còn bây giờ là Anson Bishop, hỏi anh. Có một sự tự tin đến kì lạ trong giọng nói của hắn mà lúc trước không hề có. Porter biết đây là con người thật của hắn, tính cách của Watson chỉ là cái vẻ bề ngoài giả dối.
“Tôi cảm thấy như có một kẻ nào đó đang cố tìm cách giết tôi.” Porter đáp, bàn tay còn lại của anh vô thức sờ vào vết thương trên đùi.
“Tôi không định giết anh, Sam ạ. Nếu tôi mà làm thế thì giờ này anh đã chết rồi. Tại sao tôi lại tìm cách đá người chơi mà tôi yêu thích ra khỏi trò chơi nhỉ?”
Porter nhìn quanh khay đồ ăn của bệnh viện và tủ kê đầu giường để tìm điện thoại của mình, và rồi anh nhớ ra Bishop đã giẫm nó nát vụn lúc còn ở căn hộ của anh. Nếu gọi được về sở chỉ huy, anh có thể bắt đầu tiến hành lần theo dấu vết của hắn.
“Tôi đang dùng điện thoại trả trước, Sam ạ. Cái loại rẻ tiền dùng một lần mà anh có thể mua được ở hiệu thuốc đó. Tôi kích hoạt nó bằng thẻ quà tặng mua bằng tiền mặt từ hơn một tháng trước. Tôi có thể tưởng tượng ra, anh sẽ lần theo dấu vết cuộc gọi này nếu anh muốn, nhưng để làm gì nhỉ? Chỉ vài phút nữa thôi, chiếc điện thoại này sẽ nổi bồng bềnh dưới sông Chicago cùng đủ thể loại rác thải, còn tôi sẽ cao chạy xa bay.”
“Emory đâu?”
“Emory đang ở đâu?”
“Cô bé còn sống không?”
Không một câu trả lời.
Porter cố ngồi hẳn dậy, tạm lờ đi cơn đau. “Cậu không cần thiết phải làm hại cô bé. Chỉ cần nói cho chúng tôi biết cậu tìm được gì về Talbot, và chúng tôi sẽ tống hắn vào tù. Tôi cam đoan với cậu đấy.”
Bishop bật cười khúc khích. “Tôi tin anh sẽ làm thế, Sam ạ. Tôi thực sự tin. Nhưng cả hai chúng ta đều biết đó không phải là cách mà chúng ta chơi trò này, phải vậy không?”
“Không cần ai nữa phải chết.”
“Tất nhiên là cần chứ. Không thế chúng sẽ nhận được bài học bằng cách nào đây?”
“Nếu cậu giết cô bé thì cậu đang làm điều ác đấy, Bishop. Điều đó khiến cậu chẳng có gì tốt đẹp hơn bọn chúng.” Porter nói.
“Talbot là thứ cặn bã. Hắn như vết nhiễm trùng đang rỉ nước trên thế giới này, là thứ nên được cắt bỏ và vứt đi trước khi nó kịp hủy hoại những phần mô xung quanh.”
“Vậy thì tại sao lại làm hại Emory? Tại sao không giết hắn thôi là xong?”
Bishop thở dài. “Hạ vua thì phải thí tốt.”
“Đây không phải trò chơi.”
“Tất cả mọi thứ đều là trò chơi, Sam ạ. Tất cả chúng ta đều là những quân cờ trên bàn cờ. Anh vẫn chưa học thêm được gì từ cuốn nhật ký của tôi sao? Tôi cứ nghĩ đến lúc này nhà tâm lý học đại chúng trong anh đã liên kết được các chi tiết với nhau rồi cơ đấy. Từ rất lâu rồi, tôi đã học được rằng để trừng phạt thích đáng nhất người cha vì những tội lỗi mà ông ta gây ra, ông ta sẽ phải nếm trải nỗi đau đớn của đứa con của chính mình. Những kẻ giống như Talbot luôn chờ đợi đến một thời điểm nào đó phải trả giá cho tội lỗi của mình - hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi. Hắn đang chờ đợi ngày đó tới. Nếu anh chỉ tống hắn vào tù, hắn sẽ chẳng học được gì hết, chẳng rút ra được gì hết, hắn sẽ chẳng thay đổi. Hắn sẽ ngồi đó cho hết thời gian, được phóng thích và rồi sẽ làm điều gì đó tệ hại hơn. Nhưng nếu anh cướp đi đứa con của kẻ đó như một sự trừng phạt cho những gì hắn đã làm? Ồ, lúc đó mọi chuyện sẽ trở nên hoàn toàn khác. Hắn sẽ dành mọi khoảnh khắc thức giấc trong suốt những ngày còn lại của đời mình để nguyền rủa những việc mà hắn đã làm. Không một giờ nào trôi qua mà hắn không nhận ra đứa con của hắn bị giết chết vì chính những tội lỗi mà hắn gây nên.”
“Emory vô tội.” Porter nói.
“Cô bé đó rất dũng cảm. Tôi đã nói cho cô bé biết rằng sự hi sinh của cô bé sẽ mang đến thay đổi tốt hơn ra sao. Tôi đã giải thích cho cô bé nghe bố cô bé đã gây ra chuyện này cho cả hai người bọn họ như thế nào, và tôi nghĩ cô bé hiểu.”
Hắn đang nói về cô bé bằng thì hiện tại. Cô bé vẫn còn sống sao?
“Tôi cũng muốn thuyết phục anh cố gắng hiểu. Anh chịu hiểu là điều rất quan trọng đối với tôi. Hãy kết nối tất cả những gì mà tôi đã đưa đến cho anh. Hãy động não đi! Anh nắm được câu trả lời trong lòng bàn tay rồi đấy, hay nói đúng hơn là anh đã nắm được.”
“Cậu nói tất cả những gì tôi cần có thể tìm thấy trong cuốn nhật ký.”
Bishop thở ra một hơi dài. “Tôi đã nói thế sao?”
Porter lật mở những trang giấy trên cuốn sổ nhỏ. “Tôi gần xong rồi.”
“Vâng, Sam ạ. Gần xong.” Hắn hít một hơi dài rồi thở ra từ từ. “Tôi nghĩ chắc các bạn của anh đã tìm đến căn hộ của tôi rồi đấy nhỉ? Có lẽ họ sẽ tìm thêm được thông tin gì đó.”
“Emory đang ở đâu hả Bishop?”
“Rất tiểu học, rất cơ bản, giống như hôm qua anh đã nói. Thật buồn khi chúng ta phải kết thúc trò chơi thú vị này quá sớm. Tôi đã rất vui được chơi trò thanh tra cùng anh và các bạn của anh. Tôi sẽ nhớ các đồng nghiệp của mình ở phòng nghiên cứu tội phạm nữa.”
“Tại sao cậu làm thế? Tại sao phải đóng giả là CSI? Tại sao lại bảo Kittner tự sát? Cậu muốn gì?”
Bishop lại bật cười. “Đúng thế thật.” Hắn dừng lại một chút. “Tôi đoán là tôi đã tò mò về anh, Sam ạ. Anh đã truy đuổi tôi cho tới bây giờ là năm năm rồi nhỉ, một trò mèo vờn chuột giữa hai chúng ta. Tôi muốn hiểu anh rõ hơn. Có lần bố từng nói ‘Nhảy với ma quen còn hơn chơi cùng quỷ lạ’. Tôi cần phải biết về anh. Tôi sẽ không nói dối đâu, thử thách đó cũng kích thích tôi lắm. Thật tốt khi tự thách thức bản thân mình, anh không nghĩ thế sao?”
“Tao nghĩ mày khùng mẹ nó rồi, thằng điên ạ.” Porter đáp.
“Nào, nào, đâu cần phải chửi bậy như thế nhỉ! Nhớ lại những bài học của bố tôi đi nào. Nói điều ác chỉ mang tới nhiều điều ác hơn mà thôi, và chúng ta đã có quá đủ điều ác ở thế giới này rồi.”
“Thả cô bé đi, Bishop. Rồi bỏ đi. Chấm dứt chuyện này.”
Bishop hắng giọng. “Tôi vẫn còn vài cái hộp nữa dành cho anh đây, Sam. Hộp mới nguyên. Nhưng tôi e là mình không có thời gian gửi chúng tới cho anh. Anh không phiền nếu tôi cứ bỏ chúng ở đó cho anh chứ? Một nơi nào đó mà anh sẽ tìm được chúng ấy?”
“Cô bé ở đâu?” Porter hỏi lại.
“Có lẽ tôi đã bỏ xong rồi đấy. Có lẽ anh nên tới đó xem thử cùng Clair và Nash.”
“Mày mà làm hại cô bé, tao sẽ giết mày.” Porter gầm lên.
“Tích tắc, Sam. Tích tắc.”
Cách.
Kết nối đã mất.
Porter vẫn áp điện thoại bên tai trong giây lát, tiếng hơi thở của chính anh vọng ra bên ngoài lỗ loa nhỏ xíu. Anh gác máy.
Tích tắc.
Bishop lại đang chơi một trò khác.
Porter di chuyển chậm chạp, đứng dậy khỏi giường, một tay vẫn giữ chặt lấy vết thương. Những sợi chỉ khâu giật mạnh vào thịt nhưng vẫn nối chặt vết thương. Anh đi sang phía bên kia căn phòng, tới chỗ tủ quần áo và lấy ra chiếc túi ni lông có đựng giày của mình. Không thấy quần áo của anh đâu cả. Họ đã phải cắt rời cái quần của anh, lúc này có lẽ nó đã ở một bãi rác nào đó cùng với chiếc áo sơ mi.
Bố khỉ!
Anh kéo mở các ngăn kéo tủ cho tới khi tìm được một bộ đồng phục phòng mổ màu xanh lá cây rồi mặc nó lên người - hơi chật một chút, nhưng vẫn phải mặc thôi. Anh đưa tay định lấy đôi giày thì chợt dừng lại khi nhận ra có một cái túi nhựa đang lấp ló từ bên trong: Túi đựng bằng chứng trong đó có chiếc đồng hồ quả quýt.
Nó lóe sáng dưới ánh đèn huỳnh quang.
Tim anh đập mạnh và một hơi thở nghẹn lại trong cuống họng của Porter.
Chuyện chỉ đơn giản như vậy thôi sao?