Nhật ký
“Xuống tóm Lisa và mang cô ta lên đây.” Bố bảo mẹ.
Mẹ gật đầu rồi biến mất trong căn bếp. Tôi nghe thấy tiếng cửa tầng hầm kêu lên kẽo kẹt và tiếng chân mẹ bước xuống cầu thang. Bố quay lại nói với tôi. “Chàng trai, con vào trong bếp và lấy cái nồi nấu xúp của mẹ lại đây nhé - con biết bố ám chỉ cái nào chứ? Cái nồi to to có nắp thủy tinh ấy?”
Tôi gật đầu.
“Đổ khoảng hai, ba phân dầu ăn vào nồi, đặt nó lên bếp, bật lửa hết cỡ. Con nghĩ có thể làm được không?”
Tôi lại gật đầu.
“Thế được rồi, nhanh tay nhanh chân lên nào.”
Tôi chạy vội vào nhà bếp, lôi cái nồi nấu xúp ra khỏi ngăn tủ thấp rồi đặt nó lên bếp ga. Tôi tìm thấy chai dầu ăn gần một gallon trong tủ ngay cạnh cái bếp. Tôi vặn nắp, đổ một phần tư chai dầu vào trong nồi, rồi vặn núm đánh lửa lên mức cao nhất. Không có gì xảy ra. Vài giây sau, tôi ngửi thấy mùi ga. “Rõ vớ vẩn.” Tôi vu vơ nói, rồi bới được một hộp diêm trong ngăn kéo bên cạnh bếp. Đầu đánh lửa lúc nào cũng có vẻ tậm tịt, mẹ chắc chắn dùng hết một hộp diêm mỗi tuần. Tôi quẹt một que vào một bên ống quần jean và nhìn lửa tóe ra, rồi đặt nó dưới cái nồi. Khí ga gặp lửa bùng lên. Ngọn lửa xanh liếm một vòng xung quanh tấm kim loại bên trong. Tôi thả hộp diêm vào túi áo rồi quay lại phòng khách, ra dấu đã hoàn thành với bố.
Bố gật đầu.
Lại có tiếng gõ cửa. “Trong đó im lặng khủng khiếp thế! Mọi thứ vẫn ổn chứ? Theo đồng hồ của tôi thì chỉ còn bốn phút thôi đấy nhé!”
“Simon Carter chết rồi!” Bố hét toáng lên đáp lại.
Sự im lặng kéo dài một lúc đằng sau cánh cửa, thế rồi giọng nói vang lên: “Đã có chuyện gì?”
“Đôi khi những chuyện bất hạnh tìm đến những người bất hạnh.”
“Đúng vậy.” Ông Người Lạ đáp lại. “Dù sao thì tôi cũng không quan tâm đến hắn nữa. Thế còn cô vợ thì sao?”
Mẹ và cô Carter xuất hiện trong phòng khách. Mẹ che một chiếc khăn tắm lên vai người phụ nữ với mong muốn che phần ngực để trần của cô ấy. Hai tay cô ấy vẫn bị còng lại ở đằng trước. Tôi chẳng thể phản ứng khác đi, chỉ biết đỏ bừng mặt lên khi trông thấy cô ấy. Cho dù sau vài ngày sống dưới tầng hầm trong bộ dạng bẩn thỉu, cô ấy trông vẫn rất đẹp. Đầu mũi dao của mẹ đang chĩa thẳng dưới ngực cô ấy khoảng vài ba phân, tì lên phần da trần của cô ấy.
Bố dõi theo cô ấy, rồi quay lại tập trung vào người đàn ông ở trước hiên nhà. “Cô ta là khách của nhà tôi mấy hôm rồi, nhưng tôi e là cô ta đã ở lại lâu hơn mong đợi. Tôi cực kỳ sẵn lòng mang cô ta ra ngoài cho anh, nếu anh nhét cô ta lên chiếc xe tuyệt vời ngoài kia và quay đầu thẳng về thành phố. Gia đình tôi và tôi không liên quan gì đến việc này hết, chúng tôi chỉ muốn được yên bình thôi. Anh để chúng tôi yên thì tôi sẽ không thấy có lý do gì để bất cứ thành viên nào trong gia đình nhắc chuyện này với ai cả. Anh có thứ anh muốn, chúng tôi nhận được điều chúng tôi muốn, đôi bên cùng có lợi.”
“Sự thật là thế sao?”
Cô Carter lắc đầu nài nỉ: “Anh mà giao tôi cho mấy gã ngoài kia thì chúng sẽ giết tất cả chúng ta, kể cả con trai anh. Chúng không phải kiểu người dễ cho qua như thế đâu. Anh không thể tin chúng được.”
“Còn ba phút!” Ông Người Lạ hét to.
“Cô ta không biết gì về đống giấy tờ thất lạc đâu. Cho dù chồng cô ta có dính líu đến chuyện gì đi nữa thì anh ta cũng không chia sẻ với vợ mình.” Bố đáp lại.
“Tôi nên tin điều đó sao?”
“Đó là sự thật.” Cô Carter nói lớn.
“Cô ở đó sao, Lisa?” Ông Người Lạ gọi. “Cô hứa hẹn trả một khoản tiền cho những kẻ đó nếu họ trông chừng cô hả? Phải thế không? Sao cô không ra ngoài này để chúng ta có thể nói chuyện cho ra nhẽ nhỉ? Tôi bắt đầu thấy khản giọng khi cứ phải la hét qua cánh cửa này rồi.”
Bố lại quay ra phía cánh cửa. “Như đã nói, tôi không thấy phiền gì khi giao nộp cô ta. Tôi không quan tâm anh làm gì cô ta, nếu anh để chúng tôi ra khỏi vụ này. Vấn đề của anh không phải vấn đề của gia đình tôi.”
“Ờ, nhưng tôi phản đối.”
“Bảo với ông chủ của anh, Simon chết rồi!” Cô Carter hét to đáp lại. “Bí mật anh ta biết đã chết theo anh ta rồi.”
“Tôi rất tiếc, nếu tôi cứ tin mấy lời đó của cô thì tôi sẽ không đời nào làm xong việc của mình.”
Kính bỗng vỡ tan tành phía sau chúng tôi, nên chúng tôi dồn hết về căn bếp. Một bàn tay thò qua cửa sổ hẹp bên cạnh cửa sau, dò dẫm tìm chốt cửa. Bố lao ra đó, giơ cao con dao rồi hạ lưỡi dao xuống, cắt phăng những ngón tay xâm phạm bằng một hành động nhanh gọn. Máu tứa ra ở vết chém, trước cả khi người đàn ông bên kia cánh cửa kêu thét lên đau đớn. Bàn tay biến mất. Bố nhấc luôn nồi dầu đang sôi trên bếp xuống khi quay lại cửa trước.
Ông Người Lạ cười hềnh hệch. “Anh chém Smith ngọt lắm! Tôi đã bảo cậu ta không bao giờ được xông vào nhanh như thế mà cậu ta đâu có nghe, cứ thích làm theo cách của mình. Nghe có thấy giống giới trẻ không? Chúng không để tâm đến lời nói của người lớn tuổi, không giống như khi tôi và anh còn trẻ, phải không, anh bạn? Bọn trẻ không có sự tôn trọng mà chúng ta được dạy, cái thứ đã thấm nhuần vào chúng ta ngay từ thuở ban đầu. Con trai anh có tiềm năng lắm đấy - cậu bé có vẻ để tâm đến cách hành xử của mình. Tôi cá rằng cậu ấy sẽ lớn lên và trở thành trụ cột của xã hội nếu được trao cho cơ hội. Tất nhiên, điều đó có xảy ra hay không tùy vào những thứ bạn đang có trong thời điểm ấy.”
“Tôi sẽ giết chết thằng khốn kiếp kia!” Smith gào toáng lên đằng sau ông Người Lạ.
Tôi bò đến phía cửa sổ nhìn xuống sân trước và trông thấy người đàn ông có mái tóc dài màu vàng, đeo kính, đang đứng ở hiên nhà, máu chảy thành vũng dưới chân. Hắn xé một đoạn vải dài từ chiếc áo phông rồi quấn quanh bàn tay bị chém. Miếng vải lập tức nhuốm màu đỏ máu.
Ông Người Lạ phát hiện ra tôi và nháy mắt. “Trong tất thảy sự vui thú này, tôi đã hoàn toàn quên mất khái niệm thời gian.” Ông ta nói to. “Tôi đoán mọi người chỉ còn khoảng ba mươi giây nữa. Anh thấy có đúng không?”
Tôi cúi nhanh xuống rồi vội vã chạy khỏi cửa sổ. “Bố ơi, họ chỉ có hai người thôi. Nếu vài người chúng ta thoát ra đằng sau, và những người còn lại chạy ra cửa trước thì họ không thể bắt tất cả được.”
“Và chúng ta sẽ đi đâu? Họ phá cả hai chiếc xe của gia đình ta rồi.”
“Chúng ta sẽ lấy xe của họ.”
Bố lắc đầu phản đối. “Chuyện này cần kết thúc ở đây, nếu không chúng ta sẽ phải chạy trốn suốt đời.”
“Họ có súng.”
“Ta thông minh hơn họ. Ta phải động não, tìm ra hướng giải quyết.”
Mẹ im lặng và bình tĩnh một cách kì lạ. “Chúng ta giết Lisa và ném xác cô ta cho họ.”
Vừa nghe thấy thế, cô Carter liền vùng vẫy, nhưng mẹ đã giơ con dao lên mắt cô ấy. Cô ấy bất động và nhìn chằm chằm vào mũi dao. “Chồng tôi đã chuyển gần mười bốn triệu đô la vào các tài khoản ngoại quốc. Tôi có đầy đủ số tài khoản và mật khẩu. Nếu các người đưa tôi sống sót ra khỏi đây, một nửa số tiền đó sẽ là của các người.”
Bố rời khỏi chỗ cánh cửa và đi về phía cô ấy. “Thế còn đống giấy tờ thì sao? Đó mới là thứ họ thực sự muốn.”
Cô Carter buông một tiếng thở dài não nề. “Cất trong két sắt nhỏ ở Ngân hàng Middleton trong thành phố. Có bốn két. Đủ thông tin để tiếp cận được một trăm triệu đô la nữa một cách dễ dàng.”
“Chìa khóa đâu?”
Cô Carter không nói gì.
Bố túm tóc cô ấy, giật ra khỏi tay mẹ rồi kéo cô ấy đến chỗ nồi dầu đang sôi ùng ục. Bố ấn đầu cô ấy xuống cái nồi. Cô Carter vùng vẫy đánh trả, cô ấy cong lưng lại và cố đá vào bố, nhưng bố quá khỏe. Bố giữ mặt cô ấy chỉ cách cái dung dịch đang sôi sục kia độ vài centimet. “Tôi hỏi cô một lần nữa. Chìa khóa đang ở đâu?”
Cô Carter lắc đầu dữ dội rồi oằn người lùi lại, nhưng bố giữ chặt lắm, không dính cú đá nào của cô ấy. Tay cô ấy bị còng ở phía trước nên chẳng giúp được gì mấy. “Không…” Cô ấy nói.
Bố nhún vai rồi ấn cô ấy xuống sâu hơn.
Dầu sôi xèo xèo và nổi bong bóng, vài giọt dầu bắn lên da cô ấy, tạo nên những vết đỏ sưng nhỏ xíu. Cô ấy rít lên rồi đẩy người lại đằng sau bằng tất cả sức mạnh của mình. Những giọt dầu vẫn kêu xèo xèo trên mấy lọn tóc. “Ở dưới con mèo! Chúa ơi, dừng lại đi! Chìa khóa nằm dưới con mèo!”
“Gì cơ?” Bố thả lỏng tay ra, nới rộng khoảng cách giữa mặt cô Carter và cái nồi thêm vài phân.
Nhưng tôi biết ý cô ấy là gì. Tôi biết chính xác điều cô ấy muốn nói. “Gần hồ nước? Con mèo của cháu ư?”
Cô Carter gật đầu lia lịa.
“Con hiểu cô ta đang nói gì sao?”
“Vâng, thưa bố.”
Bố quay ra nói với cô Carter, hai mắt ông nheo lại. “Cô sẽ làm chính xác theo những gì tôi bảo. Cô hiểu chưa?”
Bỗng có tiếng súng nổ ở phía cửa. “Mọi người, hết giờ rồi!”