4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Tôi nghĩ tôi cảm nhận được viên đạn trước khi nghe thấy tiếng súng nổ. Viên đạn rít lên, lao vút qua đầu tôi rồi cắm vào khung cửa ra vào cách bên phải tôi chừng mười lăm centimet, một ít vụn gỗ nhỏ bắn tung tóe vào không trung. Một trong số chúng găm vào một bên má tôi và làm rách phần da ở đó. Trước khi tôi kịp đưa tay lên và đánh giá mức độ của vết thương, bố đã lao đến sau lưng tôi và xô tôi về phía trước. Tôi mất thăng bằng và đổ nhào, trượt đi trên mặt sàn, đến bên cạnh chiếc ghế sofa. Tôi lăn người sang bên thì phát hiện mẹ đang khom mình nấp bên chiếc ghế, đôi mắt tái dại đi của mẹ hết nhìn tôi lại đảo nhanh sang cửa chính rồi lại nhìn tôi. Đằng sau tôi, bố đá chân vào cánh cửa, khiến nó đóng sầm lại.

Bố nằm trên sàn nhà. Tôi nhìn theo khi bố thò tay ra và vặn chốt khóa cửa trước khi cúi xuống trở lại.

“Hắn bắn trúng rồi!” Mẹ thét lên.

Tôi lắc đầu. “Không phải đâu, mẹ, chỉ là một mảnh vụn thôi, không có gì nghiêm trọng cả. Con sẽ ổn thôi mà.”

Phải mất một lúc tôi mới nhận ra không phải mẹ đang nói với tôi. Tôi nhìn theo ánh mắt mẹ hướng sang phía bố. Tay trái của bố đang đè chặt lấy vai bên phải. Một vết đỏ lòm đang loang ra, lớn dần, máu trào ra giữa những kẽ ngón tay của bố.

Mẹ đứng dậy và đi về phía bố.

“Cúi thấp xuống.” Bố nói.

Mẹ khuỵu gối bên cạnh bố. “Để em xem.”

“Hắn bắn sượt qua anh. Anh không nghĩ nó nghiêm trọng lắm đâu.”

Mẹ cởi khuy áo sơ mi của bố ra và kiểm tra vết thương. “Lấy cho mẹ bộ đồ sơ cứu và một cái khăn ướt, và nhớ cúi đầu thấp xuống.” Mẹ nói với tôi.

Tôi lật đật lết vào trong bếp và lấy ra một cái hộp nhỏ màu đỏ bên dưới bồn rửa bát. Chúng tôi để những hộp đồ tương tự như thế này trong mỗi phòng ngủ cũng như trong phòng tắm. Thông thường, mẹ sẽ dùng chính hộp đồ này cho tôi những khi tôi bị trầy đầu gối hoặc bị sứt sẹo ở khuỷu tay, mà mấy chuyện đó cũng khá là thường xuyên nên tôi tự hỏi không biết trong hộp ấy có đủ đồ để dùng hay không. Tôi đã nghĩ tới chuyện sẽ lấy một trong số những hộp khác nhưng rồi quyết định tốt nhất là đem hộp này ra cho mẹ rồi quay lại lấy thêm nếu cần thiết. Tôi tìm thấy một khăn lau tay sạch trong ngăn kéo tủ bên cạnh bồn rửa bát rồi xả nước lên nó, để nó ướt đẫm nước, sau đó chạy vội trở lại phòng khách.

Mồ hôi lấp lánh trên trán bố. Tôi không thể nhớ được lần cuối cùng tôi nhìn thấy bố đổ mồ hôi là khi nào.

Mẹ đón lấy hộp cứu thương, dùng một tay mở cái chốt cài, lôi ra một chai đựng cồn. Mẹ dùng khăn tay lau sạch chỗ máu chảy rồi đổ cồn lên chỗ thịt bị rách. Bố hít vào một hơi thật sâu.

Viên đạn không đâm xuyên da bố mà sượt qua, để lại một vệt dài đỏ au trên đường đi của mình. Tôi cúi người lại gần hơn để nhìn cho rõ và bị mẹ đuổi ra. “Con đang che mất ánh sáng đấy.”

“Con xin lỗi, thưa mẹ.”

Mẹ chấm khăn lên vết thương lần nữa và dùng tay còn lại không vướng bận gì lôi ra một cuộn băng gạc. Một phút sau, mẹ đã băng bó xong vết thương. Lớp gạc chuyển sang màu hồng, nhưng máu đã chảy ra chậm hơn. Bố sẽ ổn thôi.

Bố ngước lên, mỉm cười với mẹ. “Cảm ơn em.”

Mẹ gật đầu, thả chai cồn và cuộn băng gạc còn thừa trở lại hộp đồ cứu thương rồi đẩy cái hộp sang bên. “Giờ thì sao đây?”

“Giờ thì kết thúc chuyện này thôi.”

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.