Clair
Ngày 2 - 5:34 chiều
Cánh cửa phòng bị khóa.
Nash vặn tay nắm cửa lần nữa như thể mong chờ nhận được một kết quả khác, thế rồi anh quay người lại, vẻ mặt vừa nóng ruột, vừa bực bội.
Clair áp sát một bên tai lên cánh cửa.
Không có gì hết.
Nash ra hiệu bảo cô lùi lại và nghiêng người lại gần, giơ ba ngón tay lên.
Clair hiểu ý.
Cô quỳ xuống và hướng khẩu súng về phía cánh cửa, hai khuỷu tay giữ thẳng và sẵn sàng.
Nash gập một ngón tay xuống, rồi đến ngón thứ hai. Khi đếm đến ba, anh dồn tất cả sức nặng cơ thể mình thúc mạnh vào cánh cửa, suýt chút nữa thì ngã lăn lông lốc trong phòng khi cánh cửa bật mở cùng tiếng rắc khô khan.
Vẫn cúi thấp người, Clair liếc nhìn xung quanh không gian căn phòng, khẩu súng lăm lăm trong tay.
Một chiếc giường có bốn cột cỡ lớn kiểu cổ điển được kê phía bên kia căn phòng, ngay dưới mái nhà đắp thạch cao. Ở phía bên trái, cô nhìn thấy một khu vực ngồi nghỉ với nhiều giá đầy ắp sách, một cái bàn và chiếc ghế bành lớn, khu vực đó tách biệt hẳn với phần còn lại của căn phòng. Một lò sưởi vẫn đang xì xèo trong góc gần khu vực ngồi đọc sách. Ở phía góc xa của phòng ngủ chính có một lối hành lang dẫn sang một góc khuất khác.
Nash di chuyển trong trạng thái cảnh giác cao và Clair đi sát ngay phía sau.
Một phụ nữ nằm trên sàn bên cạnh chiếc ghế bành, cũng bị trói và bịt miệng giống người giúp việc ở bên dưới.
Nash đi thẳng tới phòng quần áo và thay đồ ở góc xa bên tay phải, đập mạnh vào tất cả đống quần áo để đảm bảo bên trong không có người. Clair đi tiếp về phía trước và rẽ vào chỗ góc khuất. Tại đây, cô phát hiện ra mình đang đứng trong một phòng tắm lớn được lát đá cẩm thạch trắng. Trần thạch cao thì không có chỗ nào để trốn rồi, buồng tắm thì được quây lại bằng kính trong suốt và rõ ràng là không có người ở trong. Tủ để đồ nằm bên trái, ở trong có khăn tắm dày được gập và xếp gọn gàng cùng rất nhiều chai dầu gội đầu, dầu xả và các sản phẩm vệ sinh cơ thể khác, đủ để phục vụ nguyên một khách sạn loại nhỏ. Và cũng chẳng có ai trốn trong đó.
Cô quay lại phòng ngủ, nhìn thấy Nash đang kiểm tra dưới gầm giường.
Clair quỳ xuống bên cạnh người phụ nữ và tháo bịt miệng cho cô ta. “Hắn vẫn còn ở đây chứ?”
“Tôi… tôi không nghĩ vậy.” Người phụ nữ nói, giọng cô ta run rẩy. “Ôi Chúa ơi, tôi nghĩ hắn đã bắt Arty đi mất rồi!” Cô ta giãy giụa, cố gắng đẩy cơ thể ngồi dậy. Nash giúp cô ta ngồi lên, cởi trói rồi đỡ cô ta ngồi xuống chiếc ghế bọc da dày cộp cạnh giường để cô ta bình tĩnh lại.
“Thế còn con gái cô thì sao?” Nash hỏi.
“Carnegie sẽ không về nhà cho đến…” Cô ta nghển cổ hướng về phía lò sưởi và đưa mắt nhìn vào góc xa xa, ở đó có một chiếc đồng hồ nhỏ bằng gỗ đặt trên mặt lò sưởi đang tích tắc theo mỗi phút trôi đi. “Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Tối quá. Tôi không thể nhìn rõ.”
“Khoảng năm giờ ba mươi.”
“Đã quá năm giờ rồi à?”
Tiếng còi tầm rền rĩ từ xa vọng lại.
Clair bước ra phía ô cửa sổ lớn bên cạnh chiếc giường và kéo rèm lên. Cô chẳng nhìn thấy gì hết. “Hắn rời đi được bao lâu rồi thưa bà?”
Nash đã cởi xong dây trói trên tay người phụ nữ, và cô ta day day hai bên thái dương. “Arty về nhà khoảng sau hai giờ một chút để thay đồ chuẩn bị cho một buổi họp. Hắn tới đây ngay sau đó, nhiều lắm là mười phút.”
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi cũng không biết chính xác nữa - tất cả diễn ra quá nhanh. Tôi đang nằm trên chiếc ghế bành bên đó đọc sách thì có ai đó gõ cửa phòng ngủ. Tôi tưởng đó là Miranda. Arty nói anh ấy sẽ ra mở cửa. Một giây sau đó, tôi nghe thấy tiếng va chạm rất lớn, và khi tôi đứng lên để đi ra xem có chuyện gì thì thấy gã đàn ông đó đã xông vào. Hắn lao vào tôi, đẩy tôi ngã xuống ghế. Tôi nghĩ mình đã đập đầu vào đâu đó bởi vì đầu óc tôi tối sầm lại trong giây lát. Khi tỉnh táo trở lại, tôi thấy hai tay mình đã bị trói và hắn đang xử lý tiếp hai chân của tôi. Tôi gào lên nhưng hắn chỉ nhìn lại tôi và mỉm cười. Thực ra, hắn đã xin lỗi vì xâm phạm vào khoảng thời gian buổi chiều của tôi, hắn bảo đơn giản là vì hắn có đôi lời cần phải nói với chồng tôi. Thế rồi hắn bịt miệng tôi lại. Tôi nhìn thấy Arty nằm ngay chính chỗ đó…” Cô ta chỉ tay ra phía ngoài hành lang. “Anh ấy có cử động nhưng không nhanh nhẹn cho lắm. Tôi nghĩ lúc đó anh ấy đang cố gắng để đứng dậy. Gã đàn ông quay trở lại chỗ chồng tôi và cắm một cây kim tiêm lên cổ anh ấy, chắc là một loại thuốc mê nào đó, vì Arty ngất lịm đi ngay sau đó. Thế rồi hắn quay lại chỗ tôi, xin lỗi thêm lần nữa và đâm một mũi tiêm lên cánh tay tôi. Tôi ngất lịm đi, khi tôi tỉnh lại, lửa trong lò đã gần như tắt hẳn, thế nên hẳn là tôi đã ngất đi một lúc lâu. Rồi hai người đến.”
Clair mở một bức ảnh của Bishop trên điện thoại của cô và giơ nó ra cho người phụ nữ xem. “Có phải hắn đây không?”
Cô ta gật đầu. “Hắn sẽ làm hại Arty sao?”
Nash tìm thấy công tắc đèn, liền bật lên. Anh ước gì mình đã không làm thế.
Trên bức tường phòng ngủ là dòng chữ được viết nguệch ngoạc bằng máu: KHÔNG LÀM ĐIỀU ÁC.