Porter
Ngày 2 - 4:57 chiều
Khi Porter ra khỏi cửa chính bệnh viện, anh nhìn thấy một phụ nữ trẻ đang bước ra từ một chiếc taxi đỗ bên vệ đường. Đưa hai ngón tay đặt vào giữa môi, anh huýt lên một tiếng to đến nỗi khiến quý ông lớn tuổi đứng bên phải trợn mắt giật mình. Anh nở nụ cười mỉm gượng gạo, gật đầu với ông ta rồi tập tễnh bước về phía chiếc taxi.
Khi Porter ngồi phịch xuống ghế sau, người lái xe khúc khích. “Anh trốn viện đấy hử?”
Porter kéo sập cánh cửa xe lại và nhăn mặt khi động tác ấy khiến những vết khâu của anh bị giật mạnh. “Sao cơ?”
“Anh đang mặc đồng phục bệnh viện mà trông anh thì chẳng giống nhân viên bệnh viện một tí nào.”
“Không, đúng là tôi không phải. Một đồng nghiệp của tôi dùng dao làm bếp cắm phập vào đùi tôi rồi để tôi nằm đó chờ chết trong chính căn bếp của mình. Tôi không tìm thấy quần áo đâu cả, nên đành mặc tạm bộ này.”
“Thông minh nhỉ!” Người đàn ông cười nói. “Chúng ta đi đâu đây?”
“Một nơi có tên là Cửa hàng Đồ cổ và Đồ sưu tầm Thời gian bị đánh mất, ở Belmont.” Porter nói với anh ta.
“Địa chỉ thế nào?”
Porter nhận ra là anh không biết địa chỉ chính xác. Anh thò tay định lấy điện thoại thì nhớ ra Bishop đã giẫm nát nó. “Tôi không biết nữa. Tôi thấy người ta bảo là nó ở Belmont.”
Người đàn ông đảo mắt, rồi thò tay lấy điện thoại và gõ gõ lên màn hình. “316 West Belmont. Có vẻ nó đối diện với khu căn hộ Belmont Edge.”
“Chắc là đúng đấy.” Porter liếc ra bên ngoài cửa sổ, nhìn dòng xe cộ đang ngày một dày đặc vào giờ cao điểm. “Nếu tôi nói với anh tôi là cớm, chắc anh cũng chẳng thể đưa chúng ta tới đó nhanh hơn chút nào đâu, phải vậy không?”
Người tài xế lái chiếc ô tô hòa vào dòng phương tiện và liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu. “Cho tôi xem phù hiệu đi!”
Porter đưa tay sờ vào túi quần sau, rồi anh nhớ ra là mình đang mặc đồng phục bệnh viện. “Nó ở trong…”
“Nó ở trong cái quần bị con dao cắm vào hả?”
“Ừ.”
“Để xem tôi có thể làm được gì.”
Porter rút quyển nhật ký và đọc tiếp phần anh đang đọc dở.