4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 - 4:47 chiều

Clair giẫm chân ga sát sạt tận sàn xe khi chiếc Honda Civic lao vút xuống đường West Van Burren, ánh đèn màu xanh lam và đỏ nhấp nháy phản chiếu lên những bức tường bê tông quét sơn trắng trong đường hầm.

“Có gì bất thường khi hắn nhốt cô bé đó ở trong chính căn hộ của mình không nhỉ?” Nash hỏi, những ngón tay của anh siết chặt tay nắm cửa, đến nỗi chúng trắng bợt cả đi.

Clair khịt mũi. “Không khoái tay lái của tôi hả?”

Mặt Nash ửng đỏ và anh thả tay ra khỏi tay nắm, uốn cong các ngón tay. “Cô đang lao đi với vận tốc tám mươi dặm giữa khu Loop đông đúc vào lúc bắt đầu giờ cao điểm buổi tối đấy. Tôi ngạc nhiên khi cô vẫn chưa lao xe lên vỉa hè và hạ gục vài người khách bộ hành.”

Clair bất thình lình đổi hướng, cắt ngang qua mặt một người đàn ông trung tuổi đang lái chiếc BMW màu đen. Ông ta nhấn còi thật lâu và đập mạnh ngón tay giữa vào kính chắn gió. “Không thấy xe ưu tiên trên đường hả thằng khốn?” Clair hét lớn vào kính chiếu hậu, và giơ ngón tay giữa của mình ra bên ngoài cửa sổ.

“Cô không trả lời câu hỏi của tôi.” Nash nói.

“Anh muốn nghe ý kiến của tôi ấy hả? Tôi nghĩ cái gã tên Watson hay Bishop, hay bất cứ cái tên chết tiệt nào của hắn, đang chơi chúng ta. Chúng ta sắp sửa đạp tung cánh cửa đó, toàn bộ cái nơi chết tiệt ấy sẽ nổ tung vào mặt chúng ta, đó là những gì mà tôi nghĩ.” Clair nói. “Anh biết tôi nghĩ gì nữa không? Nếu có chút hi vọng nào về việc tìm thấy cô bé ở đó thì tôi nghĩ mạo hiểm như thế cũng xứng đáng. Đối với hắn, đây là một trò chơi ngay từ lúc bắt đầu. Chúng ta giống như những con chuột chạy sấp chạy ngửa trong mê cung của hắn. Chúng ta đang đi tới căn hộ của hắn bởi vì hắn muốn chúng ta làm thế, trắng phớ và đơn giản là như vậy. Còn lí do nào khác khiến hắn phải ghi lại địa chỉ nữa đây? Tôi đoán…”

“Chết tiệt!” Nash hét to.

Clair đánh mạnh bánh lái, lao xe lên lề đường và tránh được chiếc xe tải chở rác ở khoảng cách chưa đầy một mét rưỡi. Khi cô đánh mạnh bánh xe sang bên trái, chiếc xe giật nảy lên rồi lao xuống đường, tránh được một sạp bán bánh mì xúc xích nằm cách đó một khoảng sát sạt đến mức Nash có thể thò tay ra ngoài cửa sổ và chộp lấy một suất ăn tối. “Tôi đoán miễn là hắn vẫn tiếp tục đứng sau giật dây chúng ta, tức là Emory vẫn còn sống ở một nơi nào đó.”

“Cô đang giả vờ là vừa rồi chẳng hề có chuyện gì xảy ra đúng không?”

Clair gật đầu. “Ờ.”

Nash đảo mắt. “Tắt còi hiệu và đèn đi - chúng ta sắp đến nơi rồi. Tòa nhà của Bishop ở ngay phía trước kia rồi.”

“Espinosa kia rồi.” Clair chỉ tay về phía chiếc xe van Sửa chữa Hệ thống ống nước Tomlinson màu xanh nước biển đang đậu ở phía trước cách đó hai tòa nhà. Cô đậu xe song xong với ba chiếc khác ngay đằng sau đó và gọi Espinosa qua bộ đàm.

Giọng của Espinosa rè rè đáp lại. “Đó là một tòa nhà hai tầng, phía trước có chiếc Camry màu đỏ đang đậu.”

Cả Clair và Nash ngước mắt nhìn lên cùng một lúc. “Đã nhìn thấy.”

“Người của tôi đã vào vị trí sẵn sàng. Căn hộ của Bishop nằm ở tầng thứ nhất, cửa vào thứ hai từ bên phải nhìn ra đường. Chúng tôi đã theo dõi cho đến lúc này là hai mươi phút. Rèm cửa được kéo xuống. Chúng tôi không nhận thấy có dấu hiệu nhiệt ở bên trong, thực ra cũng rất khó để biết được qua lớp tường dày thế kia. Chúng tôi sẽ lao vào trước, đảm bảo an toàn, sau đó sẽ ra hiệu để các anh chị theo sau mà vào. Rõ rồi chứ?”

“Đã rõ.” Clair đáp. “Bất cứ khi nào các anh sẵn sàng thì chúng tôi cũng sẵn sàng.”

Espinosa bắt đầu hô hiệu lệnh. Ba người nhanh chóng chạy ra khỏi chiếc xe van. Espinosa và một người nữa chạy tới phía cửa chính, người thứ ba thì chạy vòng qua bên sườn của tòa nhà ra đằng sau. Khi chạy đến được cửa, người thứ nhất hô to, “Cảnh sát đây!” rồi phá vỡ cánh cửa bằng một chiếc búa nện cỡ nhỏ, trong lúc đó Espinosa ở sau yểm trợ cho anh ta. Cả hai tiến vào và biến mất trong không gian tối thẫm.

Giọng của Espinosa lại vang lên trên đường dây. “Tất cả đều an toàn nhé, các thanh tra.”

Clair và Nash bước ra khỏi chiếc Civic, lao nhanh xuống đường, vũ khí được rút ra và sẵn sàng trên tay.

Khi họ áp sát cửa chính, Espinosa bước ra bên ngoài. “Hắn biết là chúng ta sẽ tới. Hắn muốn chúng ta có mặt ở đây.”

“Tại sao? Có gì trong đó?”

Anh ta hất đầu qua vai. “Anh chị tự vào xem đi.”

Clair cau mày và bước qua cửa vào bên trong căn hộ.

Nó không quá rộng, có lẽ chỉ khoảng hai trăm mét vuông. Cánh của mở ra dẫn vào phòng khách cùng một căn bếp nhỏ ở bên cạnh, phòng tắm nằm bên tay phải, và một cánh cửa khác dẫn ra phía đằng sau căn hộ. Bên trong không có đồ đạc gì, phòng bếp có vẻ chưa từng được sử dụng. Những bức tường trần trụi.

Ở chính giữa căn phòng là một cái hộp đựng tài liệu được cột bằng dây màu đen.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.