Porter
Ngày 2 - 5:33 chiều
Porter đứng lại khi chuẩn bị lên tới chiếu nghỉ ở tầng thứ ba. Khoảng trống nhỏ với diện tích một mét tám nhân một mét hai phủ đầy bụi bẩn cùng các loại giấy gói thức ăn nhanh bị vứt bỏ. Những bức tường được sơn màu quả chanh.
Anh nghe thấy một giọng nói.
Cầm cây gậy trong tay, anh leo nốt vài bậc thang cuối cùng, ánh sáng đèn pin đung đưa trong bóng tối đặc quánh xung quanh.
“Anh mệt chưa hả Sam?”
Ngay sau giọng nói đó là một tiếng nhiễu ngắn và rè rè, rồi im ắng hoàn toàn.
“Cậu đang ở đâu thế hả Bishop?” Porter nói, giọng nghe to hơn anh nghĩ, bởi những lời anh nói ra đều vang vọng lại giữa những bức tường bê tông.
“Tôi biết là anh không được khỏe, nhưng hãy cố lên nào, tôi đã từng nhìn thấy các bà lão già cả chống khung tập đi mà vẫn leo hết được một lượt cầu thang nhanh hơn anh đấy.”
“Thằng khốn kiếp.”
“Có lẽ thể dục thể thao sẽ có lợi cho anh đây, đốt bớt một chút mỡ bụng đi.” Xẹt xẹt.
Porter nhìn thấy chiếc máy bộ đàm khi anh lên tới chỗ chiếu nghỉ. Một chiếc bộ đàm hiệu Motorola màu đen với một ăng ten cao su được dựng tựa vào bậc đầu tiên của tầng cầu thang tiếp theo.
Khi Bishop tiếp tục nói, cái đèn LED nhỏ màu đỏ nhấp nháy theo giọng nói của hắn. “Vài câu thơ có vần để giết thời gian có vẻ cũng không tệ đâu nhỉ? Anh thích việc đó chứ Sam?”
Sam cầm chiếc máy bộ đàm lên. Giọng ngân nga của Bishop lại vang lên giữa những tiếng sóng nhiễu lẹt xẹt.
“Ngỗng đực ngốc nghếch ơi, ngỗng đực ngốc nghếch à, ta nên đi đâu bây giờ được nhỉ? Lên tầng trên, xuống tầng dưới và rồi đi vào phòng ngủ của cô chủ ta. Ở đó, ta gặp một lão già không chịu cầu kinh, thế nên ta tóm lấy chân trái của lão rồi quăng lão xuống tầng dưới. Anh đã bao giờ thắc mắc mấy câu thơ trẻ con đó kể về cái gì chưa hả Sam? Ý tôi là, nó hơi có chút đen tối đối với trẻ con, nhưng chúng ta vẫn đọc nó cho lũ trẻ nghe. Mẹ tôi đã từng rất thích đọc cho tôi nghe bài thơ ấy mỗi khi chúng tôi đi lên hoặc đi xuống một lượt cầu thang.”
Porter ấn cái nút trên máy bộ đàm và gí sát mic vào miệng. “Tao đang đến chỗ mày đấy, thằng khốn kiếp điên khùng.”
“Sam!” Giọng của Bishop vọng lại. “Cuối cùng anh cũng làm được rồi. Tôi đã lo lắng cho anh đấy.”
“Mày đang ở đâu hả Bishop?”
“Tôi đang ở gần thôi, Sam ạ. Tôi muốn chờ anh. Tôi biết anh sẽ biết cách động não mà tìm ra đáp án. Anh là người thông minh nhất giữa một băng nhóm những kẻ ngốc nghếch. Tất nhiên là vẫn phải dỗ dành một chút, nhưng anh đã làm được. Tôi rất tự hào về anh.”
“Tao tìm thấy đôi mắt rồi. Emory vẫn còn sống chứ?”
Bishop thở dài. “Tôi rất xin lỗi vì không có thời gian để gói ghém chúng lại cho anh. Tôi đã hơi lo sợ lũ chuột cống sẽ đánh hơi thấy chúng trước khi anh tới được đây và tha đi gọn ghẽ bữa ăn nhẹ ấy giữa những cái hàm nhai đó. Tôi chẳng làm được gì nhiều để tránh việc ấy, nhưng tôi rất mừng vì anh đã tới đây trước chúng.”
Porter nhận ra đáng lẽ anh phải dùng thứ gì đó che đôi mắt đó lại. Anh đã không nghĩ tới lũ chuột cống. “Cậu đang ở đâu?”
Bishop cười khúc khích. “Ồ, anh còn phải đi một chặng đường dài nữa đấy, tôi e là vậy. Thật chẳng dễ dàng gì leo lên đây với vết thương đó. Tôi thực sự xin lỗi anh vì thế. Tôi hi vọng vết thương mà tôi đã gây ra cho anh không quá tệ, nhưng tôi buộc phải ứng biến thôi. Anh và các bạn của anh đã dồn ép tôi, khiến tôi phải ra tay ngay tức khắc.” Hắn dừng lại trong một giây rồi nói tiếp: “Tốt nhất anh nên tăng tốc đi Sam ạ. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu. Dù bị thương hay không thì trong tương lai anh vẫn phải leo rất nhiều cầu thang đấy.”
Porter lại tiếp tục bước lên những bậc cầu thang. Phải đứng thẳng, thậm chí chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, đã khiến chân của anh bị căng cứng. Nhưng anh vẫn buộc cơ bắp của mình phải làm việc và khi cơn đau ập đến, anh phải nghiến chặt răng để nén nhịn. Mỗi bước đi, anh cảm giác như lưỡi dao đã quay trở lại trên bắp đùi, cắt từng nhát qua những thớ cơ và thớ mỡ. “Hãy cho tôi nói chuyện với cô bé. Cậu mắc nợ tôi chừng đó đấy. Hãy cho tôi biết cô bé vẫn còn sống.”
Đáp lại anh chỉ là tiếng xì xèo suốt một lúc, và rồi tiếng của Bishop lại vang lên qua cái loa nhỏ xíu. “Tôi e là Emory không tiện nói chuyện ngay bây giờ.”
Porter rẽ ở tầng thứ tư và tiếp tục tiến lên, hai lá phổi của anh như bị thiêu đốt.
“Thế nào, anh đã xong chưa?” Bishop hỏi.
“Xong cái gì?”
“Anh biết là cái gì mà.”
“Cuốn nhật ký nhỏ xinh của cậu ấy hả?”
“Đừng có nhạo báng tôi, Sam. Đừng bao giờ nhạo báng tôi. Nhạo báng người khác tự thân nó cũng là tội lỗi đấy, và là tội lỗi mà tôi không hề thích chút nào.”
Sam quệt trán lên vai chiếc áo đồng phục. “Mẹ của cậu đã nhạo báng cậu ở đoạn cuối. Cậu thích nó chứ?”
“Vậy là anh đã đọc hết.”
“Phải, đã đọc hết.”
“Mẹ tôi là một mụ phù thủy độc ác, bà ta xứng đáng đón nhận bất cứ điều gì xảy đến với bà ta.” Bishop nói.
“Nghe có vẻ mẹ cậu khá là quái chiêu đấy. Bà ta đã dắt mũi tất cả mọi người. Những ả nóng bỏng lúc nào cũng điên khùng cả.”
“Tôi hiểu anh đang cố gắng làm gì, nhưng sẽ không hiệu quả đâu, thế nên hãy thôi xỏ xiên ngay đi.” Bishop quát lại.
“Vậy là họ không bao giờ quay trở lại nữa à? Họ vứt cậu ở đó hả?”
Một tiếng tách lớn phát ra từ bộ đàm. Có vẻ Bishop đã liên tục nhấn vào nút Nói bằng tốc độ cực nhanh, như thể hắn đang bồn chồn. “Còn nhớ những que diêm chứ? Tôi đã thiêu rụi toàn bộ ngôi nhà cùng lũ người của Talbot bị nướng chín trong đó. Chắc hẳn lửa đã lan theo số xăng mà ông Người Lạ và Smith tưới bên ngoài ngôi nhà. Sở Cứu hỏa đã gọi cho bên chăm sóc trẻ em, rồi họ đưa tôi tói một nơi được gọi là trung tâm điều trị phục hồi. Tôi đã ở đó hai tuần trước khi được sắp xếp tới ở với gia đình nhận nuôi đầu tiên. Không ai đoán ra chính tôi đã phóng hỏa. Nếu mẹ quay lại tìm tôi, tôi cũng không hề hay biết.”
“Nghe có vẻ bà ấy đã cao chạy xa bay cùng người phụ nữ nhà Carter mà không hề muốn để thằng con khốn kiếp của mình bám đuôi trong chuyến hành trình mộng tưởng giữa Thelma và Louise[1]. Họ chưa bao giờ có ý định mang cậu theo.”
“Tôi đã sống tốt hơn khi không có họ.”
“Khi được làm con nuôi ấy hả? Tôi đoán là cậu nói đúng. Chỉ cần một nửa trong số những gì mà cậu viết thực sự diễn ra thì quả thật cậu đã lớn lên trong một gia đình quá chó đẻ.”
“Cẩn thận lời ăn tiếng nói đấy Sam, lời ăn tiếng nói.”
“Ờ, phải rồi. Không nói điều xấu. Xin lỗi cậu nhé! Tôi chẳng muốn vi phạm một trong mấy cái quy định mà người cha quái quỷ của cậu đã đặt ra đâu.”
Tầng năm.
“Mẹ cậu đã muốn bố cậu phải chết vào đúng ngày hôm đó, bà ta đã lên kế hoạch từ trước. Bà ta đã chịu hết nổi ông ta. Ai là người chịch gã tóc vàng thế? Mẹ cậu hay Carter? Hay cả hai người họ? Giời đất quỷ thần ạ, tôi dám cá thằng cha đó đã bám lấy cả hai trong khi cậu đang bận nghịch chim trong một góc nào đó.”
“Cẩn thận lời ăn tiếng nói đấy, Sam.”
“Tiên sư nhà mày, Bishop ạ. Giời đất quỷ thần đâu phải chửi bậy.”
Bishop hít vào một hơi. “Chửi thề dù bằng bất cứ dạng thức nào đều là dấu hiệu của một tinh thần yếu đuối, và tôi biết anh có tất cả mọi điều ngoại trừ cái tinh thần yếu đuối đó thôi. Tôi dám cá anh đã suy nghĩ xong xuôi kế hoạch trả thù thằng nhóc đã bắn vợ anh rồi. Nó tên là gì ấy nhỉ? Campbell phải không? Anh quay gót bước đi với tâm trạng bình tĩnh và sẵn sàng tha thứ, nhưng tôi có thể nhìn thấy sự giận dữ bùng cháy đằng sau đôi mắt của anh, sự căm hờn.”
“Không phải tất cả chúng ta đều chỉ biết đến trả thù.”
Bishop bật cười khúc khích. “Nếu tôi nhốt anh trong một căn phòng cùng với nó và anh được đảm bảo sẽ không phải gánh chịu hậu quả cho bất cứ hành vi nào mà anh thực hiện, anh cũng sẽ không làm hại tới nó sao? Anh sẽ không găm thẳng một viên đạn vào giữa hai con mắt của nó sao? Anh sẽ không dùng dao rạch một đường từ cổ thẳng xuống tận háng của nó và nhìn nó chết vì kiệt máu sao? Đừng tự trêu đùa bản thân mình nữa, Sam ạ. Tất cả chúng ta đều có nó tiềm ẩn trong người.”
“Nhưng chúng ta không hành động chỉ vì cảm xúc bảo chúng ta phải làm thế.”
“Một số người đã làm thế, và thế giới này sẽ là một nơi tốt đẹp hơn khi người ta làm thế.”
Porter cười khẩy. “Có lẽ nếu mày không phải một thằng oắt con ngu xuẩn giả nhân giả nghĩa như thế, biết đâu bà ta đã không bỏ chạy mà không đem theo mày. Biết đâu ba người bọn họ đã cho mày tham gia vào cái kế hoạch nhỏ của họ. Mày có lẽ đã bắt đầu cuộc sống mới với một ông bố mới cùng hai bà mẹ, và bất kỳ thứ chết mẹ gì mà họ đã tích lũy được trong những cái két an toàn đó.”
Bishop bật cười khe khẽ. “Tôi dám cá các bạn của anh ở Ga 51 đã có kế hoạch mở cửa buồng giam của Campbell vào tối nay đấy. Họ sẽ cho anh vào từ cửa sau để anh có cuộc trò chuyện ngắn với riêng mình hắn. Nếu họ phát hiện ra hắn đã bị treo cổ trên xà buồng giam vào sáng hôm sau, liệu có ai thực sự quan tâm không nhỉ? Sẽ chẳng ai rơi nước mắt trước cái chết của một kẻ như thế đâu nhỉ? Anh xứng đáng được làm việc đó, phải vậy không? Vì những gì mà hắn đã làm.”
“Tên thật của hắn là gì? Gã tóc vàng ấy.”
Lúc đầu Bishop không trả lời, nhưng rồi giọng nói của hắn lại vang lên trên loa cùng tiếng rè rè. “Franklin Kirby.”
“Mẹ và cô Carter của cậu đã lên kế hoạch bỏ trốn cùng Franklin Kirby ngay từ đầu.”
“Phải.”
“Bố của cậu không nằm trong kế hoạch đó.”
Bishop không nói gì cả.
“Làm thế quái nào mà mẹ cậu và cô Carter biết Kirby?” Porter đang cố trò chuyện với hắn. Anh chẳng quan tâm gì đến Kirby hay vợ chồng nhà Carter hay bố mẹ của Bishop, nhưng anh biết, miễn là anh bắt Bishop phải tiếp tục nói chuyện, hắn sẽ không thể làm hại Emory thêm nữa. Anh cần hắn không thể tiếp tục làm hại Emory.
Bishop lại ấn tay vào cái máy bộ đàm - năm lần, một chục lần. “Kirby làm việc cùng Simon Carter ở bộ phận vận hành của công ty kế toán. Tôi tin hắn là người chịu trách nhiệm chuyển tiền đi. Khả năng lớn nhất là hai người bọn họ đã lên kế hoạch phân chia các khoản tiền ấy và giữ lại những tài liệu phòng thân nhằm đảm bảo sẽ không ai truy lùng bọn họ.”
“Sẽ chẳng có ai vì đuổi theo vài triệu đô la mà mạo hiểm để rò rỉ những thông tin có thể đánh sập toàn bộ hoạt động của cả hệ thống.”
“Đúng thế.”
“Nhưng bằng cách nào đó Kirby đã chơi trò đánh lận con đen với Carter, nhờ vào sự trợ giúp của mẹ cậu.” Porter nói. “Và cả vợ của hắn nữa. Ra tay giết hại hắn như thế.”
“Simon Carter bạo hành vợ mình. Cô ấy đã nhìn ra được lối thoát và nắm lấy nó. Tôi nghĩ mẹ đã đồng ý giúp cô ấy, gã kia chỉ là phụ thêm vào mà thôi.”
Porter cảm thấy có gì đó âm ấm đang lăn xuống chân anh, và anh đưa mắt nhìn xuống, những vết khâu trên chân anh lại đang rỉ máu. Anh ấn chặt tay vào đùi rồi tiếp tục leo lên. “Cậu nhìn thấy tên của Talbot trên những chiếc xe van, thế là cậu kết nối chúng lại với nhau?”
Đường dây im phăng phắc.
“Bishop?”
“Bố đã dạy tôi phải tiếp cận mọi tình huống với một kế hoạch được cân nhắc cẩn thận. Khi mười sáu tuổi, tôi đã có một loạt các danh tính giả. Rất dễ để lấy được chúng khi anh đã có mặt trong hệ thống nhận con nuôi. Tôi đã chạm mặt với những kẻ chập chững học cách gây tội ác ngay giây phút tôi đặt chân tới căn nhà tập thể[2] đầu tiên. Nhưng tôi vẫn giữ cho mình trong sạch, tôi tránh hết những cuộc đánh nhau và những vụ hút hít. Tôi chỉ tập trung vào một thứ… Cuối cùng tôi cũng nhận được một công việc làm cho Talbot. Tôi đã rất kiên nhẫn. Bắt đầu là một thực tập sinh và cứ thế thăng tiến dần lên. Tôi lúc nào cũng là người giỏi về máy tính, tôi đoán đó là tài năng thiên bẩm. Chẳng bao lâu sau tôi được chuyển tới bộ phận Công nghệ Thông tin. Tôi đã lần theo những dấu vết Simon Carter để lại. Nhờ có chú ấy mà việc đó trở nên dễ dàng hơn. Còn những tài liệu chú ấy đã đánh cắp thì sao ư? Chú ấy đã sao lưu tất cả lên chính máy chủ của bọn chúng. Chú ấy đã để những tài liệu đó ngay trước mũi bọn chúng dưới tên của những khách hàng ma. Trong vòng hai năm, tôi đã tìm lại được tất cả những gì mà chú ấy thu thập được, và còn nhiều hơn thế. Chú Carter đã tích lũy thông tin của hàng chục tên tội phạm khắp thành phố trong khoảng thời gian gần hai mươi năm. Chú ấy không chỉ có những ghi chép chi tiết tội ác của bọn chúng, mà còn thu được nhiều giấy tờ kế toán liên quan đến từng đô la trao tay. Chúng là những kẻ xấu xa, Sam ạ. Tất cả mọi thứ, từ cờ bạc cho tới nô lệ tình dục. Tất cả cả chúng đều có liên hệ với nhau, tất cả chúng đều bắt tay làm việc với nhau, con ác quỷ ẩn mình dưới lòng đất ấy cũng hít thở như một sinh vật sống. Mỗi ngày, tôi dành thời gian buổi sáng để làm việc cho Talbot, và dành ban đêm để ghép nối tất cả chúng lại với nhau.”
“Cậu sống một mình từ khi mười sáu tuổi sao?”
“Tôi sống trong một chung cư bỏ hoang ở khu West Side. Căn hộ mà tôi ở được chia sẻ cùng năm đứa trẻ khác mà tôi quen khi ở trong hệ thống nhận con nuôi. Bất cứ nơi nào cũng tốt hơn những căn nhà tập thể đó. Đừng ngắt lời tôi, Sam. Như thế là bất lịch sự đấy.”
“Xin lỗi.”
Bishop tiếp tục. “Tất cả những kẻ phạm tội đó gắn kết với nhau như một mạng nhện, tất cả bọn chúng, và có một kẻ nằm ở trung tâm, một kẻ thò tay vào tất cả.”
“Talbot.”
“Có thể gã đồng nghiệp của Kirby đã nhằm vào bố tôi mà bóp cò, nhưng tất cả những kẻ kia đều đứng đằng sau khẩu súng đó.” Bishop nói bằng giọng nghiêm nghị. “Trên tất cả, đó là Talbot.”
“Cậu đã giết bao nhiêu người rồi?” Porter hỏi, anh gần như thở hổn hển khi lên đến tầng thứ chín.
“Tôi không còn quá trong sạch nữa đâu, Sam ạ. Nhưng tôi đã làm những gì cần phải làm.”
“Cậu đã giết những người vô tội.”
“Chẳng có ai là vô tội cả.”
“Hãy cho tôi nói chuyện với Emory.” Porter yêu cầu hắn lần nữa.
Tầng thứ mười.
“Này, anh có muốn nghe thứ gì đó vui vui không?”
“Chắc chắn rồi.”
Một tiếng thét vang lên cả từ phía trên vọng xuống lẫn từ trong cái loa nhỏ xíu trên tay Porter - tiếng thét đầy kinh hãi vì đau đớn chát chúa dội vào tai Porter, anh cảm nhận được sự đau đớn trên chính da thịt mình.
“Tốt nhất là hãy nhanh lên đi, Sam ạ. Nhanh nào, nhanh nào!”
❀ ❀ ❀
[1] Thelma và Louise: tên một bộ phim của Mỹ sản xuất năm 1991, kể về Thelma và Louise, hai người bạn gái thân cùng tham gia một chuyến đi chơi đường dài và gặp phải những hệ quả tai hại.
[2] Nguyên văn là “group home”. Một dạng mô hình nhà ở chung bao gồm cả chăm sóc y tế dành cho những đứa trẻ hoặc những người tâm thần, người già cả không thể chung sống cùng gia đình. Quy mô của những căn nhà này ở mức nhỏ, thường chỉ có sáu hoặc tám người cùng chung sống với nhau, có sự chăm sóc của quản lí hoặc điều phối viên chương trình.