Porter
Ngày 2 - 5:40 chiều
Khi leo đến tầng mười một, Porter cảm thấy một vị thôi rữa nôn nao trong cổ họng. Loằng ngoằng trên cánh cửa, viết bằng máu tươi đang rỉ thành giọt xuống lớp sơn màu xanh lá cây đã bạc màu là dòng chữ KHÔNG NÓI ĐIỀU XẤU. Vứt lăn lóc trên lớp bụi dưới chân anh là một cái lưỡi người và một chiếc kìm cắt dính đầy máu.
Hắn đang ở tầng này.
Anh thả chiếc máy bộ đàm vào trong túi, tắt đèn pin đi, nắm thật chặt cây gậy bóng chày trước khi đẩy người qua cánh cửa kim loại nặng trịch. Anh bước vào bên trong, nhanh và cúi thấp người, lờ đi cơn đau đang giật mạnh ở bắp đùi.
Cả hành lang được thắp sáng bằng nến.
Những cây nến nhỏ màu trắng có độ rộng chừng ba centimet, cao sáu centimet được xếp thẳng hàng dọc theo bức tường bên trái. Chúng tiếp tục được xếp dọc theo hành lang dài chừng mười mét trước khi biến mất sau một góc khuất.
Porter lôi chiếc điện thoại di động ra khỏi túi quần và ấn nút Màn hình chính; vẫn không có tín hiệu. Anh cất chiếc điện thoại đi và xoay tròn cây gậy bóng chày trong tay.
Đoạn giữa trong bài hát của Guns N’ Roses bắt đầu gào thét giữa không gian.
Chào mừng đến với khu rừng
Ta trưởng thành từng ngày, từng ngày
Porter suýt chút nữa buông rơi cây gậy lúc cố tìm cách bịt tai lại. Anh áp chặt hai lòng bàn tay vào hai bên đầu, giữ chắc cây gậy bằng những đầu ngón tay. Chưa bao giờ anh nghe nhạc to như thế. Nó giống như đứng ở hàng đầu tiên trong một buổi hòa nhạc. Anh không nhìn thấy loa ở đâu cả, nhưng rõ ràng là tiếng nhạc phát ra từ phía trên đầu và từ cả góc khuất kia nữa.
Anh bắt đầu đi dọc hành lang.
Có lẽ không phải là thật, nhưng tiếng nhạc ngày một to hơn. Porter thề là những ngọn lửa đang nhảy múa theo điệu nhạc.
Khi anh đi tới cuối hành lang, khi anh đã sẵn sàng để rẽ vào góc khuất, anh không còn lựa chọn nào khác là phải hạ tay xuống khỏi tai và nắm chặt cây gậy bằng cả hai tay. Anh làm như thế, lao nhanh vào góc khuất cùng món vũ khí nhỏ xinh dẫn đường phía trước và đôi chân tươm máu tụt lại phía sau. Anh nhận ra mình đang đứng ở một cái sảnh hoặc đại loại như vậy, dù chẳng biết lúc trước chỗ này kinh doanh mặt hàng gì, nhưng trong sảnh, những thứ còn sót lại bị vứt bừa bãi khắp nơi.
Một cái bàn cũ được đặt ở giữa căn phòng, nến thắp sáng trên sàn nhà xung quanh nó. Trên mặt bàn là một chiếc đài cassette dạng cổ mà Porter chưa nhìn thấy suốt hai mươi năm nay. Lớp bên ngoài bằng nhựa màu đen của nó phủ kín bụi và sơn, một trong số hai cái cửa chứa băng đã bị mất, những dòng số hiển thị tần số đài phát gần như không thể đọc được bên dưới lớp thủy tinh vốn được làm để bảo vệ khu vực chuyển sóng giờ đã nứt chằng chịt như mạng nhện. Ánh đèn LED nhấp nháy và nhảy nhót trên màn hình hiển thị cùng với tiếng nhạc, một biển màu nhấp nháy nào đỏ, xanh lục, vàng và xanh lam. Một đoạn dây nhô ra phía trên cái đài, ngoằn ngoèo uốn khúc trên mặt bàn, nối vào bốn cái loa cỡ lớn xếp chồng lên nhau bên cạnh một trong ba hố thang máy đang mở. Một biển báo nhỏ dán trước cái đài có ghi dòng chữ: CHUYỂN SANG KÊNH NGOÀI KÊNH 97.9 ĐI RỒI TAO SẼ NÉM MÀY TỪ MÁI NHÀ XUỐNG. KÍ TÊN, BẠN CỦA MÀY Ở LOCAL 49. Bên dưới dòng chữ ấy, ai đó đã nguệch ngoạc viết: CLASSIC ROCK MUÔN NĂM.
Tất cả những món đồ chạy bằng điện đều được cắm vào chiếc máy phát điện màu đỏ hiệu Briggs & Stratton đang thở phì phò ở bên phải Porter. Anh cúi người xuống và ấn vào nút công tắc. Chiếc máy phát điện phì phì vài tiếng rồi tắt ngóm, chấm dứt tiếng nhạc.
“Anh không thích GNR sao?” Giọng Bishop rè rè phát ra từ chiếc máy bộ đàm trong túi quần anh.
Porter lôi mạnh ra cái máy bộ đàm và ấn chặt nút Nói. “Mày đang ở chỗ chó chết nào hả?”
“Tôi quên kể cho anh nghe cô Carter đã bắt đầu cuộc sống mới của mình với thân phận của ai rồi nhỉ?”
“Sao cơ?”
“Lisa Carter đã chết cùng ngày với bố tôi, nhưng cô ấy đã tái sinh, một nhân thân hoàn toàn mới, sống một cuộc đời mới. Muốn biết tên mới của cô ấy là gì không? Tôi nghĩ có thể anh sẽ nhận ra nó đấy.”
Porter nghe thấy tiếng của Bishop không chỉ phát ra từ chiếc máy bộ đàm mà còn từ một nơi khác nữa, giọng thật của hắn, một nơi nào đó rất gần, giống như tiếng vang vậy. Nhưng anh không thể xác định được nó phát ra từ đâu. Hai tai anh vẫn đang rung lên vì tiếng nhạc.
Có bốn cánh cửa đang mở xung quanh các hố thang máy, mỗi bên hai cánh. Những ngọn nến xung quanh cái bàn không thể giúp anh nhìn được bên trong bóng tối đằng sau những cánh cửa. Anh có thể cảm thấy ánh mắt của Bishop đang nhìn mình.
“Anh không muốn biết cô Carter đã trở thành ai sau cái ngày ở nhà chúng tôi sao?”
Porter bắt đầu đi tới chỗ cánh cửa mở thứ nhất, chiếc gậy hướng lên cao, sẵn sàng để vung ra.
“Đừng!”
Porter chết lặng.
Cái bóng từ phía bên kia căn phòng chuyển động khi Anson Bishop bước ra từ trong bóng tối, đẩy theo Arthur Talbot trên một chiếc ghế xoay loại thường dùng trong các văn phòng. Người đàn ông đó bị dán chặt vào khung ghế bằng băng dính, tay, chân và thân người, tất cả đều bị trói chặt. Một miếng gạc bằng vải thô quấn trên mắt, máu đang rỉ ra từ miệng ông ta.
Anson Bishop đứng ở phía sau cùng một con dao kề sát cổ họng Talbot. “Xin chào, Sam.”
Porter tiến lại gần đầy cảnh giác, hai mắt anh nhìn quanh những khu vực còn lại trong không gian trống rỗng. “Cô bé đâu rồi?”
“Anh có mang theo súng không, Sam? Nếu có, tôi cần anh phải để nó lại ngoài hành lang đằng kia.”
“Chỉ có cái này thôi.” Anh giơ cây gậy lên.
“Anh có thể giữ nó nếu điều ấy giúp anh cảm thấy yên tâm hơn. Nhưng hãy đứng lại đó đi. Không cần đến gần hơn nữa đâu.”
Talbot rên rỉ từ trên chiếc ghế, đầu ông ta ngoẹo hẳn sang một bên.
Porter nghe thấy tiếng còi tầm từ phía xa. “Hãy để tôi đưa ông ta tới bệnh viện. Ông ta không cần phải chết.”
“Tất cả chúng ta đều đang chết, Sam ạ. Chỉ có điều một số người chết nhanh, chết sớm hơn người khác mà thôi. Chẳng phải thế sao, Arty nhỉ?” Hắn gí con dao vào sát cổ Talbot và một vệt máu nhỏ xuất hiện. Talbot không phản ứng gì, chắc hẳn ông ta vẫn chưa thoát khỏi cơn choáng váng. Bishop lại nhìn lên và cau mày. “Anh nên kiểm tra lại cái chân đó đi. Leo hết từng ấy tầng cầu thang có lẽ không phải một ý hay.”
Porter cúi xuống và nhận ra toàn bộ ống quần của anh đã ướt đẫm máu, chắc hẳn đến lúc này, chỉ khâu đã bị bung hết ra rồi. Anh ấn bàn tay lên vết thương, máu rỉ qua những kẽ ngón tay của anh. Anh bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng. Cây gậy tuột khỏi tay trái và đập xuống sàn nhà. “Tôi ổn.”
“Anh là một thanh tra giỏi, Sam ạ. Anh nên biết điều đó. Tôi biết là anh sẽ động não và tìm ra đáp án. Và đặt những người khác lên trước bản thân mình? Điều đó thật đáng ngưỡng mộ. Đó không phải điều còn tìm thấy được trong thời buổi bây giờ, không còn nữa.”
Porter hít vào một hơi thật sâu và gượng đứng thẳng người, lờ đi những cái bóng trắng đang nhảy nhót trước mắt. Tiếng còi tầm đang đến gần hơn. “Họ sẽ sớm tới đây thôi. Cậu vẫn còn thời gian để làm điều đúng đắn. Hãy nói cho tôi biết Emory ở đâu và thả Talbot ra. Rồi bỏ đi. Tôi không thể đuổi theo cậu, không thể trong tình trạng này.”
Bishop đẩy chiếc ghế xoay tới chỗ hố thang máy đang mở thứ nhất, nụ cười hiện trên môi. “Thả hắn ra ư?”
“Không! Đừng làm thế!” Porter tiến về phía hắn.
Bishop giơ bàn tay cầm dao lên và chỉ về phía anh. “Dừng lại! Đừng có tiến gần hơn nữa.”
Porter đứng im tại chỗ.
Máu của Talbot nhỏ xuống từ trên mũi dao và rớt xuống cánh tay ông ta. Chiếc ghế chỉ còn cách cú rơi với độ cao từ tầng mười một cộng thêm các tầng hầm bên dưới có một mét rưỡi nữa thôi. Porter cố gắng tính thử, nhưng những suy nghĩ trong đầu anh sao mơ hồ quá. Là ba mươi mét? Hay ba mươi lăm mét nhỉ? Anh không dám chắc. Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng. Độ cao như thế là quá đủ rồi.
“Emory thì tôi còn hiểu, nhưng tại sao anh lại muốn bảo vệ thằng đê tiện, vô đạo đức này nhỉ? Rồi anh sẽ sớm được nhìn thấy số tài liệu đó thôi, Sam ạ. Tôi dám chắc đến lúc này Clair và mấy anh chàng kia đã tìm thấy chúng. Thằng khốn này nhúng tay vào mọi thương vụ bẩn thỉu diễn ra trong thành phố này suốt ba mươi năm. Tất cả những vụ giết người, những vụ tham nhũng mà anh sống để ngăn chặn thì hắn sống để tạo ra chúng. Bao nhiêu người đã phải chết vì hắn? Sẽ thêm bao nhiêu người nữa phải chét để hắn lấp đầy túi tiền của mình?”
Bên ngoài kia, những tiếng phạch phạch đều đều của cánh quạt máy bay trực thăng đang tiến lại gần. Chiếc trực thăng đang đổ xuống nóc tòa nhà. Bishop cũng nghe thấy, hai mắt hắn liếc nhanh lên trần, rồi quay sang chỗ Porter. “Có vẻ như các bạn của anh đã tới rồi nhỉ!”
“Họ đang đi xuống từ trên kia, và có lẽ SWAT đã bắt đầu đi lên bằng thang bộ rồi. Cậu hết thời gian rồi, Bishop ạ. Kết thúc rồi.” Mắt Porter mờ đi trong giây lát, hai chân anh loạng choạng. Anh gắng gượng để đứng cho ngay ngắn. “Tránh xa khỏi Talbot và quỳ xuống.”
Bishop chầm chậm xoay chiếc ghế. “Thế giới này sẽ tươi đẹp hơn khi không có hắn, anh không nghĩ thế sao? Đó là điều mà bố sẽ muốn.”
“Đồng nghiệp của Kirby, hắn có quan hệ thế nào?” Porter nói, đó là một chiêu đánh lạc hướng. “Cái gã đã bắn bố của cậu ấy.”
“Sao cơ?”
“Kirby lên kế hoạch bỏ trốn cùng mẹ cậu và người phụ nữ nhà Carter, nhưng còn gã kia thì sao, cái gã mà cậu gọi là ông Người Lạ ấy?” Porter đang thấy rất khó khăn để đứng cho thẳng. Cả cơ thể anh đang trĩu nặng. Anh muốn được ngủ. Nhưng anh phải bắt Bishop tiếp tục nói chuyện, nói đủ lâu để chờ tiếp viện tới. Đủ lâu để…
“Tên của ông ta là Felton Briggs. Ông ta làm việc cho anh bạn của chúng ta đây.” Bishop vừa nói vừa xoay Talbot thêm một vòng nữa. “Tôi tin rằng ông ta là một dạng vệ sĩ chuyên nghiệp. Tôi đã hỏi Arty về ông ta, nhưng anh bạn này chẳng chịu trả lời tôi, chỉ lảm nhà lảm nhảm về đôi mắt của mình - ‘Không thấy gì hết! Không thấy gì hết!’ Huyên thuyên các kiểu. Cuối cùng tôi đã phải bắt anh bạn này câm miệng. Đáng lẽ anh nên chứng kiến cảnh ấy.”
“Ông ta có liên quan gì không?”
“Cho tới trước khi ông ta nổ súng vào bố có lẽ ông ta là người duy nhất vô tội trong căn nhà ngày hôm ấy. Chỉ đang cố hoàn thành công việc của mình mà thôi. Ông ta không hề biết Kirby có liên quan, và chắc hẳn ông ta cũng không hề biết Kirby đã lên kế hoạch giết ông ta.”
Cơ thể Talbot bất thình lình giật mạnh trên ghế, đầu ông ta bật mạnh ra sau. Những ngón tay duỗi ra theo những dáng hình hết sức kì dị khi tất cả cơ bắp trên người ông ta bắt đầu co giật.
“Ông ta bị sốc do chấn thương rồi. Cậu phải để tôi đưa ông ta vào viện.”
Bishop mỉm cười. “Các bạn của anh sẽ sớm tới đây thôi. Nhưng tôi đang lo lắng cho anh cơ. Anh ổn chứ? Nhìn anh tái mét đi rồi đấy, Sam ạ.”
Porter không ổn tí nào. Anh đang nhìn thấy hai Bishop đứng trong góc phòng chứ không phải một, hai cánh tay của anh đã tê dại cả rồi. Anh muốn cúi người xuống, nhặt cây gậy bóng chày lên và lao thẳng sang phía bên kia căn phòng, đập cho gã kia bất tỉnh, anh muốn giã nát cái đầu hắn, nhưng ngay lúc này, anh cần tập trung để đứng sao cho thẳng. Anh cần tập trung để không ngất xỉu. “Tên mới của cô Carter là gì?”
Gương mặt Bishop sáng bừng. “A, phải rồi! Phấn khích quá làm tôi suýt quên mất đấy. Cảm ơn anh nhé, Sam, vì đã nhắc cho tôi nhớ.”
Talbot đã im lìm. Porter không xác định được liệu ông ta còn thở hay không.
Bishop tiếp tục. “Mẹ đã đổi tên thành Emily Gerard. Phải mất vài năm tôi mới tìm ra. Đáng buồn thay, tôi nghĩ danh tính đó đã chết ngay tại đấy hoặc bà ấy đã tìm được cách nào đó để sống ngoài vòng kiểm soát. Tôi đã cố lùng theo dấu của bà ấy, nhưng cái tên đó chưa bao giờ xuất hiện cả. Không có báo cáo tín dụng, không mua bán đất, không một cái gì hết. Tôi không nghĩ bà ấy đã bao giờ sử dụng tới danh tính đó. Nhưng cô Carter, cô ấy đã sử dụng danh tính mới của mình. Cô ấy thậm chí còn chẳng tìm cách che giấu. Tôi nghĩ đó là một cái tên có thể sẽ thân thuộc với anh nữa đấy, một cái tên mà anh đã nghe qua trong mấy ngày gần đây. Cô Carter đã đổi tên thành Catrina Connors.”
Đầu óc Porter đang mờ mờ ảo ảo. Những suy nghĩ vẫn có trong đầu, nhưng chúng di chuyển sao chậm quá, và đặc quánh. Anh nhận ra cái tên đó, biết nó, nhưng không thể nhớ ra nó. Và rồi…
“Mẹ của Emory sao?”
Một nụ cười tươi nở ra trên gương mặt Bishop, rồi hắn xoay Talbot vòng vòng. “Lúc ở phòng tác chiến, anh bảo tôi đi thu thập thông tin về cô ấy, và tôi đã khát khao biết bao được nói cho anh nghe những gì mà tôi biết, nhưng như thế sẽ chẳng còn gì vui nữa.”
“Nhưng làm thế nào mới được chứ?”
“Simon Carter đã chuyển hơn mười bốn triệu đô la vào một tài khoản ở nước ngoài, và tôi biết cô ấy và mẹ đã sống bằng số tiền đó trong một thời gian. Nhưng rồi họ mua thêm những tài sản khác nữa, rất nhiều tài sản khác. Những tài sản mà cô ấy biết rồi một ngày Talbot sẽ muốn có. Cuối cùng, khi hắn tiếp cận cô ấy cho cái kế hoạch mở rộng những khu nhà kho ven sông, cô ấy đã quyến rũ hắn và Emory chính là kết quả. Vào sinh nhật đầu tiên của Emory, cô ấy đã chuyển toàn bộ tài sản của mình sang tên con gái, rồi kể cho Talbot nghe cô ấy thực sự là ai. Cô ấy nói với hắn rằng cô ấy nắm trong tay tất cả những tài liệu mà chồng cô ấy đã đánh cắp nhiều năm về trước và sẽ đưa chúng ra trước giới truyền thông trừ khi Talbot đồng ý chuyển tất cả tài sản hợp pháp của hắn sang cho Emory sau khi hắn chết. Chẳng bao lâu sau, hắn đã thay đổi di chúc của mình.”
“Làm thế nào cậu biết được tất cả những chuyện này? Cậu đã bảo là cậu không biết mẹ cậu và cô Carter biến đi nơi nào cơ mà.”
“Gunther Herbert rất sẵn sàng chia sẻ.” Bishop đáp. “Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện hết sức tuyệt vời cách đây chừng một tuần.”
“Giám đốc Tài chính của Talbot sao?”
“Phải.”
“Vậy là nếu Talbot chết…”
“Emory sẽ được thừa kế hàng tỉ đô la và tất cả những hành vi phạm tội mà hắn có liên quan sẽ tan thành mây khói.”
Porter nhìn xuống Talbot đang ngồi bên dưới. Ông ta đang cử động trở lại. Đầu ông ta lắc lư hết bên này sang bên khác, tiếng rên rỉ nặng nề rung lên trong cuống họng ông ta. “Cậu không thể giết ông ta.”
“Không ư?” Bishop đáp, xô mạnh cái ghế.
Talbot trượt đi trên sàn nhà hướng tới cái hố thang máy đang mở ở góc xa bên tay trái, Porter dồn hết mọi sức lực anh có vào đôi chân để lao theo chiếc ghế xoay. Anh ngã mạnh xuống sàn bê tông và trượt đi, hai tay vươn ra phía trước, những ngón tay vuốt lên cái khung thép lạnh lẽo, anh tóm được một trong số mấy cái bánh xe khi nó lăn tới mép cửa thang máy. Anh giữ được nó vài giây ngắn ngủi trước khi nó giật mạnh rồi tuột khỏi tay anh và biến mất vào bóng tối.
Anh nghe thấy tiếng Talbot rơi xuống tan nát xa xa bên dưới, tiếp sau đó là một tiếng hét. Tiếng hét nghèn nghẹn yếu ớt của một cô gái phát ra từ hố thang máy bên cạnh, hố thang máy ở chính giữa căn phòng, chỉ cách tay phải của anh có vài mét.
Emory.
Anh nhìn theo Bishop lờ mờ qua khóe mắt khi hắn bình tĩnh bước tới hố thang máy thứ ba và đứng ở đó, quay lưng lại cửa thang máy. Porter nhìn gã thanh niên vẫy tay chào anh lần cuối và nói “Tạm biệt nhé, Sam. Chúng ta đã rất vui vẻ” trước khi hắn bước lùi vào ô cửa thang máy đang mở và biến mất trong cái ô trống tối đen như mực.
Tất cả tối sầm lại khi Porter cuối cùng cũng ngất lịm đi.