4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Chúng tôi để mặc cô Carter dưới tầng hầm.

Cô ấy nói rằng họ sẽ quay lại đây, và họ đã quay lại thật. Chưa đến một tiếng sau, chúng tôi nghe thấy tiếng chiếc xe Duster kêu ầm ầm trên con phố. Ông Người Lạ vít ga ba, bốn lần trước khi để động cơ đứng im. Ông ta muốn chúng tôi biết họ đã đứng ở ngoài kia.

Cả ba chúng tôi đứng túm tụm ở cửa sổ, quan sát chiếc xe hơi màu xanh lá cây gần năm phút, thế rồi bố buông một tiếng thở tức giận và đẩy cánh cửa nhà bếp ra, tiến thẳng xuống đường.

Tôi đứng ở bậc thềm, mẹ đứng đằng sau tôi, còn bố nặng nề bước qua thảm cỏ, đi thẳng đến chỗ chiếc Plymouth đang đỗ trên con phố ngăn cách lối vào nhà tôi và nhà Carter. Chỉ còn ba mét nữa là bố đến chỗ cái xe, nhưng ông Người Lạ đã vào số và phóng đi mất, bụi và sỏi bắn tung mù mịt phía sau.

Bố đứng đó, nhìn chằm chằm vào chỗ chiếc xe hơi vừa đỗ lúc nãy, rồi bố quay vào trong nhà. Bố đóng cửa lại sau lưng mình và vặn chốt cửa. Nhà tôi hiếm khi đóng cánh cửa gỗ ấy suốt những tháng hè. Không có gió điều hòa không khí, bên trong căn nhà nhỏ bắt đầu nóng lên, sự lưu thông không khí qua những cánh cửa ra vào và cửa sổ mở toang là một trong những cách chúng tôi chống chọi với cái nóng.

Bố thấy mẹ và tôi đang đứng nhìn ông. “Chuyện này sẽ kết thúc rất tệ.”

“Họ không biết cô ta ở đây.” Mẹ đáp.

“Họ biết.” Bố nói. “Anh không biết tại sao họ lại biết, nhưng họ biết.”

“Thế sao chúng ta không giao nộp cô ta cho họ đi? Cứ để họ làm gì họ muốn?”

Bố trầm tư một hồi rồi lắc đầu. “Anh nghĩ cô ta biết chính xác giấy tờ tài liệu của chồng mình được giấu ở đâu.”

Mẹ đi ngang qua phòng để đến chỗ máy pha cà phê, bấm vào công tắc nguồn. Từ bên trong tủ đựng chén bát, mẹ lôi ra một túi màu nâu được sản xuất bởi công ty PT’s Roasting Company, múc hai thìa vào ống lọc, rồi ấn nút Pha cà phê. Một lúc sau, mùi thơm của những hạt cà phê rang tuyệt hảo tỏa hương khắp các ngóc ngách trong căn phòng, mặc dù bố vẫn nói tôi còn quá nhỏ để uống cà phê (Bố bảo rằng caffeine sẽ làm chậm sự phát triển của tôi và làm gia tăng nguy cơ mắc chứng mất ngủ khi tôi trưởng thành) nhưng tôi vẫn thích mùi hương này lắm. Tôi thấy hương cà phê thật dễ chịu, nó tạo ra sự bình yên lên khắp căn phòng. Mẹ lấy ra hai chiếc cốc có quai, đổ đầy cà phê, rồi mang chúng ra bàn bếp, nơi bố và mẹ đang ngồi.

“Có lẽ chúng ta nên đưa cô ta ra hồ rồi cho cô ta chết đuối đi, tạo hiện trường giống như một vụ tai nạn.” Mẹ gợi ý.

“Việc đó có thể làm lộ ra một việc khác lớn hơn. Quý ông Carter đang cho cá ăn ở dưới lòng hồ. Anh không nghĩ chúng ta nên mạo hiểm thu hút sự chú ý của ai đó đến cái hồ nhạy cảm này.” Bố đáp lại.

“Thế còn bồn tắm nhà cô ta thì sao?”

Bố uống một ngụm cà phê rồi đặt cái cốc xuống, xoay xoay nó trong tay. “Những gã kia đã đến lục soát nhà họ rồi, và biết cô ta không có nhà. Kể từ lúc căn nhà trông có vẻ bị gia đình Carter bỏ lại một cách vội vã thì anh nghĩ là cô vợ sẽ không trở về để tắm táp đâu.”

Bỗng một ý tưởng vụt lên trong đầu tôi. Nó xuất phát từ đâu, tôi cũng không biết nữa, nhưng nó cũng là một ý tưởng sáng giá, nên tôi bộc bạch ý tưởng của mình. “Bố có thể siết cổ cô ấy rồi để xác của cô ấy trong cốp xe. Nếu bố dàn dựng hiện trường hợp lý, nó sẽ giống kiểu như chú Carter đã giết cô ấy rồi bỏ chạy đâu đó.”

Cả mẹ và bố đều quay lại nhìn tôi chằm chằm. Tôi gặp rắc rối to rồi. Tôi không nên nói ra những lời đó. Có thể tôi nên quay lại phòng và…

“Một ý tưởng xuất sắc, chàng trai!” Bố reo lên. “Chúng ta đã bỏ cái xe ở lại nhà ga, đó có thể là hiện trường hoàn hảo về một ông chồng đang bỏ trốn.”

Mẹ gật đầu đồng ý. “Nhưng chúng ta nên tìm ra nơi họ giấu các loại giấy tờ trước đã.”

Mắt bố dán chặt vào cốc cà phê. “Bảo hiểm à?”

Mẹ gật đầu. “Giấy tờ bảo hiểm. Nếu những gã kia không tin vào cái trò bịp bợm này thì lấy một thứ giá trị ra để mặc cả cũng có hại gì đâu. Nếu như anh ta cũng ăn cắp tiền thì sao? Số tiền đó sẽ có ích vào một lúc nào đó.”

“Chúng ta không phải quân trộm cắp.” Bố nói.

“Nếu phải định cư ở một nơi khác thì chúng ta sẽ cần đến món tiền đó. Ai mà biết được việc này sẽ đi tới đâu chứ. Khiến gia đình mình dây dưa vào chuyện này là lỗi của họ. Họ nợ nhà ta.”

Tôi đã suy ngẫm việc mẹ giết chú Carter và việc chúng tôi đang trói cô Carter dưới tầng hầm, nhưng tôi vẫn không hiểu có điểm nào là “lỗi của họ”, ấy vậy mà bố chẳng phản đối gì, chắc hẳn bố đồng ý với mẹ ở điểm nào đó.

Mẹ uống nốt cốc cà phê, đứng dậy và đặt chiếc cốc trống rỗng vào bồn rửa. “Chúng ta nên hành động luôn tối nay hay ngày mai?”

“Tốt nhất nên hành động vào ban ngày. Ban đêm nhà ga khá yên tĩnh, anh nghĩ như thế chúng ta sẽ dễ bị phát hiện hơn.” Bố nói.

Mẹ hỏi tiếp: “Anh có kế hoạch gì để khiến cô ta khai ra chỗ giấu giấy tờ không?”

Bố uống cạn cốc cà phê của mình rồi đặt chiếc cốc bên cạnh cốc của mẹ. “Khó đấy. Cô ta khá khó chơi. Có lẽ em sẽ muốn thử?”

Nụ cười rạng rỡ nhất hiện lên trên mặt mẹ. “Ôi, em thực sự rất muốn.”

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.