Clair
Ngày 2 - 5:31 chiều
“Miranda, hắn vẫn còn trong nhà chứ?” Nash hỏi lại lần nữa, giọng mạnh mẽ hơn.
Đôi mắt cô giúp việc khô cứng lại vì nước mắt đã ráo. Cô ta thút thít, lắc đầu, nhún vai, rồi lại vội vã gật đầu. “Tôi không biết.” Người phụ nữ đó đáp. “Tôi không nhìn thấy hắn đã đi đâu.”
“Lần cuối cùng cô nhìn thấy hắn là cách đây bao lâu rồi?”
Cô ta có vẻ bối rối trước câu hỏi đó. Hai mắt cô ta hơi dãn to ra. “Tôi… Tôi không biết.”
“Hắn đánh thuốc cô à?”
Nhìn anh chằm chằm, người phụ nữ dường như đã dự liệu trước được câu hỏi này. “Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ là có. Tôi không nhớ hắn đã trói tôi. Mọi chuyện lờ mờ lắm.”
“Còn ai nữa ở trong nhà không?” Nash hỏi. Người giúp việc hít một hơi thật sâu rồi đưa mắt nhìn sang phía cầu thang. “Bà Patricia và ông Talbot đang ở trong phòng của họ.” Hai mắt cô ta mở to hơn lúc trước. “Hắn đã đi lên đó. Tôi nhớ là hắn đã đi về phía cầu thang.”
Nash nhìn theo ánh mắt của người phụ nữ hướng về phía cầu thang, anh gần như chẳng thể nhìn thấy gì trong ánh sáng đang tắt dần. “Thế còn Carnegie thì sao?”
“Tôi không biết cô ấy đã về nhà hay chưa. Tôi không nhìn thấy cô ấy kể từ sáng hôm nay. Có lẽ cô ấy ở trong phòng.”
Clair quỳ xuống bên cạnh người phụ nữ, đôi mắt và vũ khí trong tay cô vẫn dõi theo hành lang.
“Tên cô là Miranda phải không?”
Người phụ nữ gật đầu.
“Tôi sẽ cởi trói cho cô. Khi làm xong, tôi muốn cô chạy ra ngoài. Cô sẽ nhìn thấy ô tô của tôi, một chiếc Honda màu xanh lá cây. Xe không khóa. Hãy leo vào trong và chờ ở đó cho tới khi cảnh sát đến. Hãy cúi thấp người xuống, cố gắng ẩn mình đi cho đến lúc họ tới.” Clair nói. “Cô có nghĩ mình làm được không?”
Miranda gật đầu.
Clair nhanh chóng tháo đoạn dây điện thoại quấn quanh hai chân người phụ nữ trong khi Nash tháo dây trên tay cô ta. Khi cố gắng đứng dậy, cô ta lảo đảo, suýt nữa thì ngã sụp xuống. Nash đỡ lấy và giúp cô ta đứng cho vững. “Không biết là hắn đã đánh thuốc gì, nhưng có lẽ phải mất một lúc để đào thải hết nó ra khỏi cơ thể cô, thế nên hãy cố gắng đi thật chậm.”
“Tôi nghĩ mình sắp nôn rồi.” Miranda nói, mặt tái mét. Cô ta tựa người vào chiếc bàn đặt cạnh ghế sofa để giữ thăng bằng.
“Từ từ thôi.” Clair nói. “Đội trợ giúp sẽ sớm đến đây.”
Họ nhìn người phụ nữ đang bám theo bức tường để đi cho tới khi cô ta đến được chỗ cửa chính và bước ra bên ngoài, đi vào màn đêm đang ngày một tối dần. Khi cô ta đã đi khuất, cả hai cùng quay đầu nhìn về phía hành lang, vũ khí sẵn sàng.