4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 - 8:24 sáng

Khi Porter mở mắt, anh phát hiện ra mình đang nằm trong bệnh viện. Trông có vẻ nó chính là phòng bệnh mà anh đã nằm lúc trước… Mấy giờ rồi nhỉ? Anh nhìn quanh tìm đồng hồ hoặc chiếc điện thoại của mình nhưng không thấy gì hết. Ánh nắng mặt trời tràn vào từ ngoài cửa sổ và sưởi ấm tấm chăn trên giường anh. Thực sự là anh đã ngủ suốt cả buổi tối hôm qua sao?

“Cái nút chết tiệt để gọi y tá ở đâu rồi ấy nhỉ?” Anh mò mẫm qua những lớp chăn ga để tìm nó nhưng cuối cùng chỉ khiến những dây truyền dịch quấn quanh cổ anh mà thôi.

“Tôi chẳng thể để anh ở một mình được nổi một phút.” Nash vừa nói vừa bước vào từ ngoài hành lang, tay mang theo cốc cà phê mua ở máy bán hàng tự động và một gói kẹo dẻo Twizzlers. “Tôi có thể nhìn thấy tít báo mới: THANH TRA CẢNH SÁT TRỐN THOÁT KHỎI KẺ GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT CHỈ ĐỂ TỰ THẮT CỔ MÌNH TẮT THỞ TRÊN GIƯỜNG BỆNH.”

“Tôi không trốn thoát. Hắn chưa bao giờ có ý định giết tôi.” Giọng Porter khản đặc.

Nash cầm chiếc cốc giấy để trên tủ đầu giường và đưa nó cho anh. “Đây, thử cái này đi. Y tá vừa mang chúng tới cách đây vài phút.”

“Cái gì đây?”

“Đá vụn.”

Porter đón lấy cái cốc rồi dốc nó lên môi, nước lạnh tràn xuống cằm và ngực anh.

“Được rồi, có lẽ họ mang đến cách đây mấy phút. Tôi đoán đá tan mất rồi.”

Nash thò tay xuống bên dưới gầm giường và cầm lên cái nút bấm để gọi y tá. Anh ấn vào đó. “Tôi sẽ bảo cô ấy mang thêm cho anh.”

Porter nhấc tấm chăn lên, quan sát cái chân đã được băng bó lại của mình. Anh thấy mình có thêm vài vết xước và vết thâm trên hai cánh tay. Anh kể lại cho Nash nghe chuyện đã xảy ra với Talbot.

“Có lẽ Watson, hay là Bishop hay bất cứ cái tên chết mẹ gì của hắn đi nữa, đã giúp chúng ta được một chuyện.”

Porter rướn lông mày lên nhưng không nói gì.

“Chúng tôi tìm thấy một hộp đựng tài liệu ở căn hộ của Bishop với đầy đủ thông tin liên quan tới hai mươi ba hành vi phạm tội khác nhau ở trong và xung quanh khu vực Chicago. Và anh có biết tất cả chúng đều có một điểm chung là gì không?”

“Talbot?”

“Talbot.”

“Bishop có kể tôi nghe.”

Nash khịt mũi. “Nếu anh hỏi ý kiến của tôi về gã này cách đây chừng một tuần, có lẽ tôi đã nghĩ hắn có cơ hội trở thành thị trưởng tiếp theo của chúng ta đấy.”

“Hắn sẽ có cơ hội, nếu chuyện này không xảy ra.”

“Nhưng vẫn có điều khiến tôi băn khoăn. Làm thế nào Bishop có đủ tiền để chi trả cho những việc này nhỉ? Hắn đã chuyển cho Kittner ba trăm ngàn để lao ra trước chiếc xe bus đó. Hắn lấy số tiền ấy từ đâu được chứ?” Nash hỏi.

“Có lẽ hắn đã tìm thấy nó bên dưới con mèo.”

“Con mèo nào cơ?” Nash cau mày.

“Anh cần phải đọc cuốn nhật ký.”

Nash nhấp một ngụm cà phê. “Tôi nghĩ mình sẽ đợi đến lúc nó được chuyển thể thành phim luôn.”

Porter nhìn gói kẹo dẻo Twizzlers. “Cho tôi một miếng được không?”

Clair Norton ngó đầu nhìn vào từ chỗ cánh cửa. “Chết tiệt. Anh vẫn nằm ở đúng căn phòng cũ đấy à?”

“Xin chào, Clair xinh.”

Cô bước tới và vòng hai cánh tay ôm lấy anh. “Cái đồ khốn kiếp điên rồ. Tôi đã nghĩ trong đầu hay là còng tay anh vào giường để anh không bỏ trốn lần nữa đấy.”

Nash chọc. “Tôi sẵn sàng chịu thay nếu anh ấy không muốn.”

Clair nhặt chiếc cốc đựng đá đã uống hết lên và ném nó về phía anh. “Đồ biến thái.”

“Tôi tự hào là một kẻ biến thái tích cực.”

Rồi cô lại quay sang Porter. “Anh đã sẵn sàng tiếp đón khách tới thăm chưa?”

Anh nhún vai. “Nếu tôi có thể chịu đựng nổi hai người thì tôi nghĩ mình đã sẵn sàng cho gần như bất cứ điều gì.”

Clair vuốt phẳng lại chiếc chăn của anh và mỉm cười. “Đừng có đi đâu đấy nhé! Tôi sẽ quay lại ngay.” Cô biến mất bên ngoài cánh cửa và trở lại vài giây sau đó, đẩy theo một cô gái tuổi mới lớn đang ngồi trên chiếc xe lăn. Đầu và cổ tay của cô gái được băng kín, nước da của cô thì tái nhợt như xác chết, nhưng không khó để nhận ra cô.

“Xin chào, Emory.” Porter nhỏ nhẹ nói.

“Chào chú.”

Porter quay sang nói với những người khác: “Cho chúng tôi một phút được chứ?”

Clair nắm lấy tay Nash và kéo anh đi về phía cánh cửa. “Chúng tôi sẽ đi kiếm đồ ăn sáng.”

Nash quay lại mỉm cười với Emory và Porter. “Tôi nghĩ cô ấy thích tôi.”

Khi cánh cửa khép lại sau lưng họ, Porter đưa ánh mắt nhìn sang Emory. Nhìn qua hết một lượt thì cô gái nhỏ trông khá là ổn. So với vài tấm ảnh của cô mà anh đã nhìn thấy, rõ ràng là cô bị sụt cân. Khuôn mặt cô gầy đi và hằn lên vài nếp nhăn mà thông thường chẳng thể tìm thấy trên làn da của một cô bé trong vòng mười năm nữa hoặc thậm chí hơn. Anh biết những nếp nhăn này chủ yếu là do cơ thể bị mất nước và sẽ mờ dần đi theo thời gian. Nhưng đôi mắt của cô gái nhỏ thì chẳng có cách nào che giấu được. Đó không phải đôi mắt của một cô bé mười lăm tuổi; đó là đôi mắt của một người già dặn hơn thế, một người đã phải nhìn thấy những điều mà mình không bao giờ nên thấy.

“Vậy…” Anh nói.

“Dạ.”

Anh hất tay về phía chiếc tủ đầu giường. “Đáng lẽ chú nên mời cháu thứ gì đó, nhưng chú không còn chút đá vụn nào nữa rồi. So với những phòng bệnh khác, phòng này thiếu thốn quá.”

Emory chỉ tay lên túi dịch truyền gắn trên xe đẩy của cô. “Cháu có mang theo đồ ăn vặt cho mình rồi. Nhưng cháu vẫn cảm ơn chú.”

Porter cố ngồi dậy. Căn phòng dường như tròng trành trước mắt anh. “Ôi!”

“Do thuốc giảm đau ạ?”

Porter liếm đôi môi khô nẻ của mình. “Chú nghĩ họ đã phải tiêm cho chú loại tốt để cái này bớt đau.”

Emory nhấc cô tay lên. “Họ cũng tiêm cho cháu loại tốt để cái này bớt đau, và cả cái tai nữa. Cháu đã yêu cầu họ tạm hoãn liều tiêm sáng nay để có thể tới gặp chú.”

Porter đưa mắt nhìn xuống sàn nhà. “Chú xin lỗi vì đã không tìm được cháu sớm hơn, Emory ạ. Chú…”

Nhưng cô gái lắc đầu, đặt một tay mình lên cánh tay anh. “Chú đừng như thế với bản thân mình. Chú đã tìm được cháu. Thanh tra Norton có kể cho cháu nghe tất cả những gì chú đã làm vì cháu trong suốt mấy ngày qua, và cháu không biết phải cảm ơn chú như thế nào.”

Emory quan sát ánh mắt của anh đang nhìn xuống cổ tay cô. “Họ đã phẫu thuật vào đêm qua. Có vài dây thần kinh bị tổn thương và cháu đã làm gãy xương thuyền - là cái xương nhỏ nằm bên dưới ngón tay cái ấy ạ - nhưng nhìn chung là nó sẽ lành lại thôi. Tay của cháu sẽ bị mất chút cảm giác, nhưng tất cả các ngón tay vẫn hoạt động bình thường đúng như chức năng của chúng, bác sĩ nói rằng cháu sẽ thực hiện được mọi cử động thông thường.” Dứt lời, cô ngọ nguậy các ngón tay để chứng minh cho những gì mình nói, nhưng rồi cô co rúm cả người lại khi cơn đau ập tới.

“Thế còn cái tai thì sao?” Porter không dám chắc tại sao anh hỏi thế. Bình thường, anh chẳng bao giờ hỏi những điều như vậy trừ trường hợp cô bé đề cập đến trước. Anh nghĩ là do thuốc khiến anh như thế.

“Cháu nghĩ họ sẽ nuôi cho cháu một cái mới.”

“Sao cơ?”

“Sáng nay, cháu đã gặp một bác sĩ, chú ấy nói rằng có thể nuôi cho cháu một cái tai mới thay thế trên cánh tay của cháu, sử dụng sụn xương sườn của chính cháu.” Emory giải thích. “Sẽ mất khoảng ba tháng, nhưng chú ấy nói nó sẽ không có gì khác biệt so với cái tai nguyên bản.”

Porter tựa lưng trở lại lên mấy chiếc gối. “Đúng là họ đã tiêm cho chú loại thuốc tốt thật rồi. Chú nghĩ cháu vừa mới nói rằng họ sẽ nuôi một cái tai mới trên cánh tay của cháu.”

Emory bật cười khúc khích. Thật dễ chịu khi nghe tiếng cười đó.

Porter chăm chú nhìn cô gái, nhìn vào đôi mắt chứa đựng những sóng gió mà đáng lẽ nó không nên lưu giữ, nhìn vào cô gái ở phía sau đôi mắt đó, và rồi anh biết cô gái ấy sẽ ổn thôi. “Tại sao chúng ta không trò chuyện với nhau về mẹ của cháu nhỉ? Dịp gần đây chú đã được nghe kể rất nhiều về bà ấy. Chúng ta có thể so sánh những lời kể với nhau.”

Emory mỉm cười. “Cháu thích thế đấy ạ.”

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.