4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau.

“Chết tiệt!” Nash nhấc chân lên và nhìn chằm chằm vào đống phân chó dính trên giày của mình.

“Đáng lẽ ra tôi nên cảnh báo anh phải cẩn thận với nó.” Porter nói, tay lục lọi để tìm chìa khóa. “Đó là một thứ thân thuộc ở đây. Nơi này sẽ không còn cảm giác là nhà nếu không có phân chó trên bậc cửa.”

Màn đêm đã buông xuống, cả thành phố đang sống dậy dưới ánh đèn. Làn gió lạnh ùa tới theo bước mặt trời đang lặn dần, và Porter rất chào đón nó, luồng gió thổi lộng ấy nhắc anh nhớ ra còn sống thì cảm giác sẽ như thế nào.

Hai người đang đứng ở bên ngoài tòa nhà khu căn hộ của Porter. Các bác sĩ đã giữ anh ở lại viện trong hai ngày để đảm bảo các vết khâu se khít trước khi cho phép anh ra viện. Rõ ràng anh đã đánh mất đi một chút sự tin tưởng của họ dành cho mình khi tự bỏ đi và đuổi theo một tên sát nhân hàng loạt, leo lên tận mười tầng cầu thang ngay khi vừa phẫu thuật xong. Họ đã lo rằng anh sẽ bị nhiễm trùng, nhưng rồi nỗi lo ấy cũng qua đi và vết thương của anh đang lành lại rất nhanh.

“Anh không cần đưa tôi về nhà đâu mà. Tôi có thể tự lo liệu được.”

Nash xua tay. “Rồi Clair sẽ cằn nhằn tôi mãi không thôi cho mà xem.”

“Anh không tin tưởng tôi.”

“Cả điều đó nữa.” Nash bước tới rìa vỉa hè và chà sạch đống phân chó trên giày lên phần gờ bằng bê tông.

Ngay trước khi ra viện, Porter đã nhận được cuộc gọi từ thanh tra Baumhardt ở Đồn cảnh sát Ga 51. Harnell Campbell, kẻ đã giết Heather, đã xoay xở cách nào đó để được bảo lãnh tại ngoại.

“Làm thế nào mà thằng khốn kiếp đó có được nửa triệu đô la nhỉ?” Nash hỏi.

“Nếu hắn có người đứng ra bảo lãnh cho thì hắn chỉ cần mười phần trăm chỗ đó.” Porter nói.

“Nếu phải đi cướp những cửa hàng tiện lợi như thế thì hắn chẳng có khoản tiền đó đâu.”

“Có lẽ kẻ nào đó đã ngã giá hoặc chịu ơn hắn hay như thế nào đó. Cũng chẳng sao cả. Baumhardt nghĩ vụ đó đã quá rõ ràng rồi. Hắn sẽ phải chịu tội thôi, chỉ là không phải hôm nay.”

Nash nhún vai. “Miễn là hắn đồng ý xuất hiện ở phiên tòa xử.”

“Anh chẳng giúp ích được gì hết ấy.”

“Tôi xin lỗi.”

Họ bước vào trong sảnh và Porter mở hộp thư ra. Nó được nhét đầy ứ ự.

“Lần cuối cùng anh kiểm tra hòm thư là khi nào vậy?”

“Vài ngày trước.” Anh nhấc ra và xem qua đống hỗn độn ấy, cầm lấy tờ TV Guide của tuần sau xong, anh nhồi hết đống thư từ trở lại vào hòm trước khi đóng cái cửa nhỏ xíu lại. Anh đang định bước lên cầu thang thì Nash tóm lấy vai anh và chỉ anh nhìn về phía thang máy. “Quên ngay đi nhé - tập luyện gì thì cũng để tuần sau. Còn bây giờ, không tập tành gì hết, đặc biệt không leo cầu thang bộ - đó là lệnh của bác sĩ.”

“Chắc tôi phải chuyển xuống nơi nào đó dưới tầng một thôi. Bishop đã khiến tôi phát khiếp cầu thang với thang máy rồi.” Porter nói.

Nash ấn nút Gọi và cánh cửa thang máy mở ra, rồi họ bước vào bên trong.

“Có hi vọng nào tìm thấy hắn không?” Porter đã bị cấm đặt chân vào phòng tác chiến và được yêu cầu tránh xa cuộc điều tra cho tới khi bác sĩ cho phép, nhưng anh không thể kìm lòng được. Biết rằng Bishop vẫn đang nhởn nhơ ngoài đó khiến anh khó chịu.

“Chúng tôi đã tỏa đi cả nghìn hướng trong suốt mấy ngày vừa qua nhưng chẳng tìm được gì chắc chắn. Đã có người thấy hắn xuất hiện ở những chỗ quanh đây như là Hard Rock ngay sát bên hồ và ở những chỗ xa hơn như là Paris. Paris ở Pháp ấy chứ không phải ở Illinois đâu. CSI đã lục soát hết căn hộ của hắn, nhưng có vẻ hắn chưa bao giờ thực sự sống tại đó, hắn chỉ dàn dựng lên chỗ đấy cho chúng ta tìm thấy mà thôi. Ai mà biết được cái nơi hắn thực sự gọi là nhà là ở đâu.”

“Thế còn căn nhà tuổi thơ của hắn? Căn nhà trong nhật ký ấy. Có hi vọng gì xác định được vị trí của nó không?”

“Kloz đã tìm kiếm khắp cả nước những ngôi nhà bị thiêu rụi ở gần ao hoặc hồ nhỏ trong vòng hai mươi năm qua nhưng vẫn chưa tìm được gì hết. Những kế toán viên công chúng được cấp phép và kế toán viên đều phải đăng ký, thế nên anh ấy đã truy tìm bất kì người nào có tên là Simon Carter mà được cấp giấy phép hành nghề tài chính, nhưng kết quả vẫn chỉ là số không. Anh ấy cũng lập một danh sách tất cả những chiếc Plymouth Duster được đăng ký trong cả nước, tìm ra hơn bốn nghìn chiếc, nhưng tôi vẫn chưa biết chúng ta sẽ làm gì với một danh sách như thế. Có lẽ sẽ lại là đường cụt mà thôi. Chúng tôi đã gửi trát xin phép kiểm tra danh sách nhân viên từ các công ty khác nhau của Talbot nhưng vẫn không tìm được người nào có tên Carter, Felton Briggs hay Franklin Kirby. Có một phần trong tôi nghĩ rằng toàn bộ cuốn nhật ký đó chỉ là đồ vứt đi, một cách đánh lạc hướng mà thôi. Bên FBI hôm qua cũng tới, bốn người, com lê đen và lòng dạ còn đen hơn cả com lê. Họ đòi sử dụng phòng tác chiến nhưng tôi đã đưa họ vào căn phòng đối diện.”

Porter cau mày. “Cái phòng có mùi kì quặc ấy hả?”

“Ờ. Họ là FBI cơ mà. Biết đâu họ có thể tìm ra cái mùi ấy từ đâu mà có.”

Cửa thang máy mở ra ở tầng bốn, họ bước dọc hành lang đi về phía cửa nhà Porter.

Porter nhét chìa khóa vào ổ. “Tôi nghĩ cuốn nhật ký ấy là thứ có thật duy nhất mà hắn cho phép chúng ta được nhìn thấy về hắn. Hắn muốn chúng ta biết hắn đến từ đâu.”

“Ờ, nhưng tôi chỉ quan tâm hắn đang đi về đâu mà thôi.”

Họ bước vào bên trong và Porter gạt công tắc để bật đèn lên. Hai mắt anh hướng tới vị trí trên sàn nhà nơi anh đã nằm gục xuống sau khi bị Bishop đâm. “Ai đã dọn dẹp thế?”

“Hôm qua Clair có đến đây. Chúng tôi không muốn anh về nhà mà vẫn còn nhìn thấy cái đống đó, và cô ấy đã không may rút phải ngọn cỏ ngắn hơn[1]. Có lẽ như thế là tốt nhất. Nếu là tôi, tôi sẽ chỉ trải một tấm thảm hoặc để một cái cây lên trên đó thôi. Vệt máu khô sẽ tạo ra điểm đặc trưng cho nơi này. Anh nên tới thăm căn hộ của tôi.”

Porter cũng đành chỉ biết tưởng tượng theo lời Nash nói mà thôi.

“Giúp tôi gửi lời cảm ơn khi anh gặp cô ấy.”

Nash bồn chồn di chuyển chân. “Vậy sẽ mất bao lâu anh mới trở lại?”

“Có lẽ là một tuần, mà cũng có thể là hai.” Anh mở tủ lạnh và lấy ra một chai bia. “Uống một chai không?”

“Tôi không thể, vẫn chưa hết giờ làm việc.” Rồi anh quay người đi về phía cửa chính. “Ngày mai tôi sẽ ghé qua, được chứ?”

“Anh không phải tới kiểm tra tôi đâu. Tôi sẽ ổn thôi.”

Nash mỉm cười và gật đầu. “Tôi biết là anh sẽ ổn. Ngủ ngon nhé, Sam.”

“Chúc ngủ ngon, Brian.”

Porter khóa cửa lại và vặn mở nắp chai bia. Có gì đó trong thứ bia mát lạnh có thể khiến mọi thứ dường như trở nên tốt đẹp hơn.

Bức ảnh của Heather đang dõi theo anh trên chiếc bàn đặt cạnh ghế sofa. Anh bước lại và vuốt những ngón tay lên má cô. “Anh nhớ em lắm, Button.” Anh đưa tay tìm chiếc điện thoại di động mới, ấn số gọi vào hòm thư thoại của cô, rồi lại để nó xuống. “Ngủ ngon nhé, vợ xinh.”

Anh uống nốt chai bia rồi đặt cái chai lên bàn trước khi bước vào trong phòng ngủ.

Lúc đầu, anh không nhìn thấy chiếc hộp nhỏ màu trắng đang đặt ở một bên giường, rồi khi nhìn thấy, anh đã thầm nghĩ trong đầu rằng mình đang tưởng tượng ra nó, nhưng thực sự là nó đang ở đó - một cái hộp nhỏ màu trắng với dây màu đen buộc vòng quanh, đặt bên cạnh tờ giấy nhắn của Heather. Bàn tay anh theo bản năng mò mẫm tìm đến khẩu súng, rồi anh nhận ra anh không mang nó theo người.

Porter đi vòng qua chiếc giường và nhấc cái hộp lên, cố gắng giữ chặt nó trên bàn tay đang run rẩy. Anh biết anh nên đeo găng tay vào, nhưng nói ngắn gọn là anh chẳng quan tâm. Anh kéo tuột sợi dây và lôi nó ra, để nó rơi xuống sàn nhà. Anh tháo bỏ nắp hộp rồi nhìn vào bên trong.

Một cái tai người nằm yên vị trên một lớp bông gòn. Miếng thịt ấy găm lỗ chỗ những thứ khuyên khủng, sáu mảnh kim cương và bốn cái vòng tròn nhỏ. Nó được cắt ra gọn ghẽ, với sự chính xác của một tay nghề phẫu thuật. Miếng bông lấm chấm những vết màu nâu của máu khô.

Dọc theo rìa ngoài của dái tai, chữ FILTER được xăm bằng mực màu đen.

Anh nhận ra nó ngay lập tức. Tareq đã chỉ ra vết xăm đó khi còn ở Ga 51.

Dán ở mặt trong của nắp hộp là một tờ giấy nhắn, với những dòng chữ nguệch ngoạc được viết bởi Anson Bishop:

Sam,

Một chút nho nhỏ từ tôi gửi tới cho anh…

Tôi rất tiếc anh không được nghe tiếng nó gào thét.

Đền đáp lại cho tôi một chút nhé, được chứ?

Một chút gọi là có đi có lại giữa bạn bè.

Giúp tôi tìm mẹ của mình.

Tôi nghĩ đã đến lúc bà ấy và tôi nói chuyện với nhau.

B.

HẾT

❀ ❀ ❀

[1] Ý của Nash là hai người bốc thăm để xem ai phải dọn nhà cho Porter và Clair là người thua cuộc.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.