Porter
Ngày 2 - 5:58 chiều
“Sam? Anh nghe thấy tôi không? Tôi nghĩ anh ấy sắp tỉnh rồi…”
Là tiếng của Clair.
Clair xinh.
Năm chú gấu xinh nghe thấy tiếng gầm lớn, một chú chạy mất, và còn lại bốn.
Bishop đã chạy đâu mất rồi nhỉ?
“Thưa thanh tra, làm ơn hãy lùi ra sau.”
Ánh đèn sáng.
Sáng nhất trong tất cả thể loại đèn có thể chiếu sáng.
“Thanh tra?”
Ánh đèn biến mất sau một tiếng tách, và Porter chớp mắt.
Đầu anh đang đập thình thịch. “Ở đâu đây?”
Clair đẩy nhân viên y tế sang một bên. “Tầng trệt, ngay bên ngoài tòa nhà. Bọn tôi đã phải cho anh vào làn đi chợ để thả xuống. Vác một gã mông to nặng bự xuống hết ngần ấy tầng cầu thang không phải lựa chọn hay.”
“Bishop giết Talbot rồi.”
Clair đưa tay kéo một sợi tóc ra khỏi mắt anh. “Chúng tôi biết rồi. Này, nhìn kìa…”
Porter nhìn theo ngón tay của cô.
Nash đẩy cánh cửa kính bên cạnh cái cửa quay và giữ cho nó mở khi hai nhân viên y tế đẩy ra một chiếc xe cáng với một cô gái trẻ nằm trên. Túi truyền treo phía trên cô. Đầu và cổ tay của cô quấn băng trắng.
“Đó có phải là…?”
“Cô bé sẽ ổn thôi.” Clair nói. “Bishop đã còng tay cô bé vào một chiếc băng ca ở dưới hố thang máy. Cô bé bị mất nước nghiêm trọng và cái còng đó đã cứa kha khá vết lên cổ tay, nhưng tôi không nghĩ cô bé sẽ phải cưa mất tay đâu. Ngoại trừ cái tai ra thì hắn chưa động gì đến cô bé cả. Hắn chỉ vứt cô bé dưới đó thôi. Nhân viên đội xây dựng đã ra vào tòa nhà này suốt thời gian qua, nhưng không ai mảy may nghĩ rằng cô bé bị bỏ lại dưới đó. Họ làm việc ở những tầng bên trên.”
Porter liếm môi. Anh thực sự cảm thấy cổ họng mình khô rát. “Bishop nhảy xuống một cái hố thang máy khác. Hắn chết chưa?”
Clair hít một hơi thật sâu rồi thở ra. “Hắn không nhảy đâu, hắn đã đu xuống. Hắn có dây thừng và một bộ đồ bảo hộ để sẵn trên sàn nâng bên trong hố thang máy, hắn dùng nó để đu xuống đáy hố. Khi xuống được dưới đó, chúng tôi phát hiện ra có một cái hố trên bức tường dẫn tới một trong số những đường hầm dưới lòng đất, giống như đường hầm mà chúng ta đã tìm thấy ở tòa nhà Mulifax. Hắn trốn mất rồi, Sam ạ. Chúng tôi đã cho cảnh sát kiểm tra tất cả các lối vào và ra đường hầm được ghi nhận trong toàn thành phố, nhưng tôi không nghĩ là chúng ta sẽ tìm được hắn. Trong khi một nửa lực lượng cảnh sát đang ở trong tòa nhà này, cố gắng để đến được tầng của anh cả từ bên trên lẫn bên dưới, thì hắn đã nhảy xuống, qua mặt tất cả chúng ta và biến mất ở một nơi nào đó dưới lòng thành phố.”
“Thưa thanh tra?” Một nhân viên y tế ngắt lời cô. “Chúng ta cần phải đưa anh ấy tới bệnh viện. Anh ấy đã mất quá nhiều máu.”
Clair lườm người nhân viên y tế kia một cái gay gắt rồi mỉm cười cúi xuống Porter. “Anh đã làm rất tốt, Sam ạ. Anh đã tìm thấy Emory, và chúng ta đã xác định được nhân dạng của 4MK. Rồi hắn sẽ sa chân và chúng ta sẽ tìm được hắn. Tối nay, cả thế giới sẽ biết khuôn mặt hắn. Hắn sẽ chẳng còn nơi nào để mà trốn.”
Porter nắm chặt lấy bàn tay của Clair và nhìn theo khi họ đưa Emory lên chiếc xe cứu thương ở phía bên phải anh. Rồi anh nhắm mắt lại. Anh chỉ muốn ngủ thôi.