4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 - 1:23 chiều

“Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?” Mặt Steven Mathers đỏ phừng phừng khi ông ta lao vào văn phòng của Hiệu trưởng Kolby.

Kolby giơ cả hai tay lên. “Steven, bình tĩnh đã nào. Tôi gọi cho anh ngay khi họ vừa đến.”

Steven Mathers liếc mắt nhìn con trai mình đang ngồi ở góc phòng, đầu gục xuống, hai tay ôm chặt lấy mặt. Ông ta quay lại nói với nhóm thanh tra. “Các vị muốn gì ở con trai tôi?”

Clair ra hiệu cho ông ta ngồi vào chiếc ghế trống đặt trước cái bàn làm việc khổng lồ làm từ gỗ sồi. “Ông Mathers, sao ông không ngồi xuống đây đi đã.”

Những lời trấn an này chỉ khiến ông ta thêm giận dữ. “Việc tôi cần làm bây giờ là đưa con mình ra khỏi đây, nhốt nó lại trong nhà và cử ba luật sư đến văn phòng của sếp các anh để nói chuyện. Đó là điều tôi sẽ làm.”

Clair hít một hơi thật sâu rồi thở ra. “Con trai của ông có thể đang dính líu đến một vụ bắt cóc và có liên đới trong việc ám hại Emory Connors-Talbot.”

Mathers nhíu mày khó hiểu. “Talbot? Cái gã làm bất động sản đó sao?”

Nash gật đầu. “Con trai ông đang hẹn hò với con gái của ông ấy.”

“Thưa các vị thanh tra, hẹn hò có định nghĩa khác xa với bắt cóc đấy nhé!”

“Mời ông ngồi xuống, ông Mathers.” Clair yêu cầu lần nữa.

Lần này Mathers nghe theo và đặt chiếc cặp của mình sang một bên.

“Ông có thể cho chúng tôi biết về Jacob Kittner được không?” Cô hỏi.

“Anh trai của vợ tôi sao?”

Clair gật đầu.

“Kể từ khi Amelia, vợ tôi, qua đời hơn năm năm trước, tôi vẫn chưa nói chuyện với ông ấy.”

“Thế còn con trai của ông thì sao? Lần cuối cùng cậu ấy nói chuyện với ông Kittner là khi nào?”

“Con tôi cũng không quan hệ với ông ấy. Chúng tôi không nói chuyện với gia đình của vợ.” Mathers đáp lại.

Cả ba người đều nhìn về phía Tyler đang ngồi ở góc phòng, hai tay vẫn ôm lấy mặt.

“Có đúng thế không, Tyler?” Mathers hỏi.

Tyler ngước nhìn lên, hai mắt đỏ ngầu và sưng húp. “Là lỗi của con, tất cả chuyện này là lỗi của con. Con không nghĩ sẽ có người bị thương.”

Mathers đứng dậy rồi bước về phía con trai mình. “Con đang nói gì vậy?”

“Bác Jake[1] bảo rằng sẽ không làm bạn ấy bị đau.”

Clair và Nash nhìn nhau, rồi lại nhìn Tyler.

“Bác Jake? Từ lúc nào con lại quan hệ thân thiết với người đó thế?”

Tyler thở dài. “Mẹ và con đã gặp gỡ bác ấy rất nhiều. Hai mẹ con không muốn kể với bố chuyện đó vì hai người có vẻ không bao giờ hòa hợp với nhau, và mẹ không muốn nhìn thấy hai người bất đồng. Khi bác ấy nói với con rằng bác ấy sắp chết, con bắt đầu đỡ đần bác ấy việc nhà - những việc nho nhỏ thôi, sau giờ học, chỉ có thế thôi.”

“Ông ấy sắp chết sao?”

Clair liếc về phía Hiệu trưởng, ông ta đang theo dõi toàn bộ sự việc từ sau bàn làm việc. “Hiệu trưởng Kolby, phiền ông cho chúng tôi chút thời gian riêng tư được không?”

Kolby nhíu mày khó chịu, định đứng dậy phản đối nhưng ông ta suy nghĩ lại. “Tôi chờ ngay bên ngoài nếu các vị cần bất cứ điều gì.”

Chỉ khi người đàn ông đó rời khỏi phòng, Clair mới dồn sự tập trung của cô về phía Mathers. “Anh vợ ông mắc ung thư, giai đoạn cuối. Nếu không có chuyện thì chắc chỉ vài tuần nữa là ông ấy chết.”

Mathers lắc đầu. “Chờ một chút, ý cô là gì khi nói như vậy? Có chuyện gì rồi?”

Nash vuốt vuốt mái tóc. “Sáng hôm qua, khoảng sáu giờ hơn, Jacob Kittner đã bị một chiếc xe bus trung chuyển thành phố tông chết khi đang đi bộ đến hòm thư ở Ga 55 và Woodlawn. Chúng tôi cho rằng ông ấy đang cố gửi chiếc hộp nhỏ màu trắng. Trong chiếc hộp đó có một cái tai người… Tai của Emory. Anh vợ ông là 4MK.”

Sắc mặt của Mathers bỗng tái mét, rồi ông ta lảo đảo ngồi xuống ghế. “Jake sao? Không thể nào.”

Nash gật đầu. “Ông ấy đã bắt cóc Emory, cô bé vẫn ở đâu đó ngoài kia. Không có thức ăn, nước uống, không có lấy một người chăm sóc - cô bé không còn nhiều thời gian nữa. Con trai ông là người duy nhất còn sống biết được nơi nào có thể tìm ra cô bé.”

Bộ dạng ông bố còn tệ hại hơn cả cậu con trai lúc này, mặt tái dại, hơi thở ngắn. “Tyler, có thật thế không con?”

Tyler hít vào một hơi sâu. “Bác ấy không phải là 4MK. Không phải như bố nghĩ đâu.”

Clair đi ngang qua căn phòng rồi quỳ xuống bên ghế của Tyler. “Cô biết cháu rất quan tâm đến bác mình, nhưng bác ấy đã làm những chuyện rất kinh khủng. Ngay bây giờ, chúng ta cần tập trung vào Emory, và nếu cháu biết bác cháu đã mang bạn ấy đến chỗ nào, cháu cần nói cho bọn cô hay.”

“Bác ấy không phải là 4MK.” Tyler nhắc lại.

Mathers đứng dậy rồi đi đến chỗ con trai. “Con đang cố nói gì thế?”

“Bác Jake chỉ muốn giúp gia đình mình mà thôi.”

“Giúp gia đình thế nào?” Clair hỏi.

Tyler ngước lên nhìn bố rồi lại cúi gằm mặt xuống. “Bố cháu đang có vấn đề về tiền bạc. Năm ngoái, bố bị cắt giảm biên chế tại chỗ làm, từ lúc đó, bố đã rất khó khăn trong việc trang trải mọi chi tiêu, thế là bố đã tiêu vào khoản tiền học đại học của cháu.”

“Làm sao con biết về chuyện…”

Clair giơ tay lên chặn ngang. Tyler tiếp tục.

“Dựa vào điểm số của mình, cháu có cơ hội được nhận vào trường Ivy League, nhưng cháu vẫn chưa đủ giỏi để có thể nhận học bổng. Bố sẽ phải làm việc cật lực mới chi trả được khoản học phí nằm ngoài sự hỗ trợ của nhà trường. Khoản vay dành cho sinh viên sẽ không đủ bù cho mọi thứ. Bác Jake nói rằng cách duy nhất để chuyện đó xảy ra là cháu cho phép bác ấy giúp cháu. Khi phát hiện ra mình bị ung thư, bác ấy đã cố gắng để có bảo hiểm nhân thọ, nhưng họ đã từ chối ngay khi biết về bệnh của bác ấy. Thế rồi bác ấy nói với cháu vẫn còn một cách khác.

“Khoảng một tháng trước, một người đàn ông gọi điện cho bác ấy, nói rằng bác ấy có thể kiếm được rất nhiều tiền nếu giúp anh ta làm một việc. Anh ta nói với bác Jake rằng việc đó không bất hợp pháp… Ừ thì không hẳn là vi phạm pháp luật. Anh ta cũng nói anh ta biết bác ấy đang ốm và không còn nhiều thời gian nữa. Đây sẽ là cách để bác ấy không chỉ giúp cháu mà còn giúp được rất nhiều người. Nhưng anh ta nói bác Jake không thể làm việc đó một mình được, mà cháu sẽ cần giúp một tay.”

Vẻ mặt của Mathers lại đỏ ửng lên. “Thằng khốn nạn đó đã bắt con làm gì?”

“Ông Mathers, xin bình tĩnh.” Clair nói.

Tyler thở dài. “Anh ta không bắt con làm bất cứ gì hết mà bố. Dù sao thì cũng chẳng có thứ gì mà con không muốn làm. Anh ta bảo con phải xây dựng mối quan hệ gần gũi với Emory Connors, con có thể đưa bạn ấy đi chơi vài lần. Bạn ấy đẹp, đầy hấp dẫn nên con nghĩ rằng tại sao không chứ? Bọn con có hẹn hò vài lần, rồi con đưa bạn ấy về nhà…” Cậu ta đưa mắt nhìn Clair. “Mới đầu cháu chỉ muốn thử xem liệu cháu có thể khiến bạn ấy đi chơi với cháu không, nhưng ngay khi cháu biết bạn ấy, cháu đã thực sự thích bạn ấy mất rồi. Chúng cháu đã rất vui vẻ bên nhau. Cháu có thể nói chuyện với bạn ấy, cô biết đấy. Và bạn ấy rất thông minh. Thậm chí bạn ấy còn giúp cháu vài môn học ở trường. Mọi thứ đang diễn ra rất suôn sẻ. Chính lúc đó bác Jake bảo cháu lấy một đôi giày.”

“Giày của ông Talbot sao?” Clair hỏi.

“Vâng. Thứ Năm tuần trước, bọn cháu đang xem phim thì ông Talbot có tạt qua khoảng hai mươi phút. Quần áo lấm bẩn. Ông ấy không giải thích tại sao, chỉ nói ông ấy cần tắm nhanh, thay đồ, rồi đi luôn. Ông ấy để bộ quần áo bẩn ở phòng ngủ dành cho khách để người giúp việc mang đi giặt. Khoảng hai mươi phút sau, khi ông ấy rời đi, cháu nhận được điện thoại của bác Jake. Bác ấy bảo cháu cần mang theo đôi giày của ông Talbot. Không nói lý do tại sao, chỉ biết rằng người đàn ông kia bảo bác ấy lấy nó. Lúc đó cháu còn không hiểu làm sao anh ta có thể biết ông Talbot tạt qua, để quần áo giày dép ở lại. Cháu thấy hơi kì quặc. Cháu nghĩ anh ta có lắp máy quay ở đó. Khi Emory đi vào nhà tắm, cháu đã nhét luôn đôi giày vào trong ba lô. Ngày hôm sau, cháu mang chúng đến cho bác Jake. Bác ấy không đả động gì đến chuyện người đàn ông kia muốn làm gì với chúng, chỉ nói rằng anh ta đã chuyển cho bác ấy đủ tiền để trả học phí cho cháu và vài thứ khác. Cho một đôi giày! Cháu không tin nổi. Hai bác cháu cứ nghĩ số tiền đó sẽ bị lấy lại, nhưng không. Ngày hôm sau nữa, bác Jake nhận được một cuốn sách toán từ người đó. Bác ấy bảo cháu phải để nó trong căn hộ của Emory. Nghe rất kì quặc, nhưng cháu lại nghĩ sao không làm chứ? Nếu như có vài người lạ mặt muốn trả hàng trăm nghìn đô la cho một đôi giày và cho cháu để…”

“Bao nhiêu?” Mathers thốt lên.

Tyler quay sang nhìn bố rồi nói. “Bác Jake bảo đợt đầu anh ta đã chuyển cho bác ấy năm mươi nghìn đô la khi bác ấy đồng ý giúp, sau đó là hai trăm năm mươi nghìn đô la khi con lấy được đôi giày…”

Mathers quay ra nói với nhóm thanh tra. “Tôi không cho rằng chúng tôi nên nói thêm bất cứ điều gì nữa cho đến khi luật sư của tôi tới đây.”

Clair đảo mắt. “Tyler, Emory đang ở đâu?”

“Cháu không biết.”

“Thanh tra, cô không nghe tôi nói sao?” Mathers lên tiếng.

“Người đàn ông đó trông như thế nào?”

Tyler nhún vai. “Cháu chưa bao giờ thấy anh ta. Cháu cũng không nghĩ bác Jake đã từng gặp. Anh ta chỉ nói chuyện với bác ấy qua điện thoại thôi.”

“Thanh tra, chúng tôi có quyền im lặng!”

“Xin phép chờ chúng tôi một phút.” Clair tóm lấy vai Nash rồi kéo anh từ trong văn phòng tù túng ra ngoài hành lang. “Anh không hiểu sao?”

“Tôi còn chẳng biết nên tin điều gì nữa. Không có điểm nào trong vụ án này có nghĩa cả.”

Điện thoại của Clair bỗng rung lên. Cô liếc nhìn xuống màn hình và đọc dòng tin nhắn:

GỌI CHO TÔI NGAY! - KLOZ

❀ ❀ ❀

[1] Tên gọi thân mật của Jacob Kittner.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.