4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Tôi không nhớ mình đã ngủ, nhưng hẳn là tôi đã thiếp đi lúc nào đó, bởi vì tôi đã nằm ngửa với lưng áp xuống và bây giờ thì đang nằm nghiêng, nước dãi ướt đẫm trên cái gối bên cạnh. Tôi vẫn mặc nguyên bộ đồ từ hôm trước, chỉ cởi bỏ mỗi đôi giày quần vợt, bởi vì đã nằm lên giường thì không bao giờ được đi giày, bất luận là giường có trải ga hay không. Bố đã bảo với cả mẹ và tôi rằng tốt hơn hết chúng tôi vẫn mặc nguyên quần áo đầy đủ, như thế chúng tôi có thể hành động nhanh chóng nếu ông Người Lạ quay lại trong đêm.

Theo như cái đồng hồ để ở tủ đầu giường, bây giờ đã gần tám giờ.

Tôi ngồi dậy, vươn người và đi tới cửa phòng.

Tối hôm qua, lại một lần nữa tôi kê cái ghế bên dưới tay nắm cửa. Tôi khá chắc chắn là mẹ đã không còn ý muốn hại tôi nữa, nhưng tôi cho rằng cảnh giác vẫn tốt hơn là mạo hiểm.

Tiếng cái ghế kêu rít lên khi tôi đẩy nó sang bên cạnh, mở cửa và bước chân ra hành lang.

Tôi nhìn thấy bố ngủ trên chiếc ghế sofa. Có lẽ bố đã say quá mà gục đi. Một chai rượu rum hiệu Captain Morgan bị tu cạn đáy nằm lăn lóc trên sàn nhà bên cạnh bố, và bố đang ngáy khá to.

Cánh cửa phòng của bố mẹ đang đóng. Nhiều khả năng mẹ cũng đang say giấc. Tối hôm qua cả hai đã thức khá khuya, bàn bạc về tình thế hiện tại của chúng tôi. Tôi muốn thức cùng họ, nhưng bố cứ nhất mực nói rằng tôi phải đi ngủ. Tôi nghĩ bố cũng muốn được nói chuyện một mình với mẹ.

Mặc dù tôi hoàn toàn nhận thức được rằng việc nghe trộm không phải hành vi thích hợp đối với một quý ông trẻ tuổi, nhưng kể cả thế tôi vẫn nghe. Tiếc thay, hai người họ đã đoán được hành động của tôi, bởi vì họ trao đổi với nhau bằng giọng thì thầm rất nhỏ mà từ chỗ tôi đứng hoàn toàn không thể nghe ra được họ đang nói gì. Tôi đoán cuộc bàn luận đó kết thúc chẳng mấy tốt đẹp khi mà mẹ thì ngủ một mình trong phòng còn bố thì gục đi trên ghế sofa đêm thứ hai liên tiếp. Tất nhiên là trừ trường hợp bố đã quyết định nhận nhiệm vụ cảnh giới. Nếu quả thực bố tự giao cho mình nhiệm vụ đó thì bố đã làm quá tệ.

Nếu mẹ vẫn còn trong phòng ngủ, điều đó có nghĩa mẹ vẫn chưa nói chuyện với cô Carter. Như thế cũng tốt, bởi vì tôi muốn được tham gia vào cuộc thảo luận đó, nếu tôi được phép.

Có lẽ bố sẽ sớm thức giấc, và tôi biết chắc bố sẽ bị đau đầu khủng khiếp, ngay sau đó là cơn thèm ăn với mức độ dữ dội không thua kém cơn đau đầu, thế là tôi lao vào bếp để chuẩn bị bữa sáng. Hai mươi phút sau, tôi đã làm xong một đĩa bánh mì nướng phết ngập bơ, cam cắt lát và một chảo trứng bác cùng pho mát thái lát kiểu Mỹ bày trên cái bàn ăn nhỏ của chúng tôi.

Giống một đứa trẻ bị ông ba bị dắt đi, mẹ bước ra khỏi phòng ngủ, vừa đi vừa ngáp rồi ngồi xuống ghế. “Con có pha cà phê không?”

Tôi đã pha, thực sự là thế, vậy nên tôi đặt một cái tách trước mặt mẹ rồi rót đầy đến miệng tách. Bỏ thêm vào đó hai thìa đường và một ít kem béo.

“Cảm ơn con.”

Từ trên ghế sofa, bố làu bàu gì đó và tỉnh giấc. Bố thả chân xuống sàn nhà và dụi dụi đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi. “Mấy giờ rồi ấy nhỉ?” Giọng bố khàn khàn.

“Tám giờ bảy phút.” Tôi nói với bố. “Bố có muốn ăn sáng không ạ?”

Bố gật đầu và đứng dậy vươn vai trước cửa sổ lớn trong phòng khách. “Ôi, Chúa ơi!”

Bố đang nhìn chằm chằm ra bên ngoài, khuôn mặt mệt mỏi và tai tái. “Qua đây xem cái này đi.”

Mẹ và tôi bước lại bên cạnh bố. Tôi cảm thấy một bàn tay đang tóm lấy trái tim tôi và bóp chặt.

Chiếc xe Dodge Aries của nhà Carter đã xuất hiện trở lại và đỗ trên đường dẫn vào nhà họ. Hai cánh cửa mở toang, chỗ quần áo và đồ dùng mà tôi đã cẩn thận sắp xếp cho họ bị rải lung tung khắp sân và trên đường dẫn vào nhà của họ cũng như nhà của chúng tôi. Tôi nhìn thấy một cái áo sơ mi treo lủng liểng trên cây cơm nguội to ở góc sân nhà chúng tôi, giày quần vợt và dép xỏ ngón đang tô điểm thêm cho bụi hoa hồng tuyệt đẹp của mẹ, và…

Ôi Chúa ơi, chiếc xe Porsche của bố. Cái mui xe màu đen có thể mở ra đóng vào đã bị hạ xuống, cửa bên ghế hành khách đang khép hờ. Bố không bao giờ hạ mui xe qua đêm trừ khi nó được cất trong ga ra, và để cửa xe mở trong bất kì tình huống nào cũng là điều không thể chấp nhận được.

Bố lao qua chúng tôi và chạy ra ngoài. Tôi cố ngăn bố lại, lo sợ rằng những kẻ đã làm chuyện này, bất kể đó là ai (khả năng lớn nhất là ông Người Lạ và đám bạn của ông ta, nhưng tôi không phải người thích vội vã kết luận), vẫn đang ở ngoài đó, nhưng tôi không đủ sức để giữ bố lại.

Khi tiến lại gần chỗ cái xe, tôi nhận ra không phải mui xe bị hạ xuống - mà là nó không còn ở đó nữa. Có kẻ đã cắt rời nó ra bằng những nhát dao nham nhở và vứt những miếng vải còn lại ra đằng sau chỗ ghế lái chính.

Việc phá hoại không chỉ dừng lại ở đó.

Cả bốn bánh xe đã bị đâm thủng. Tôi kiểm tra bánh ở gần tôi nhất và chẳng khó khăn gì để tìm ra vị trí mà con dao đã xuyên thủng qua lớp cao su. Hai nhát đâm trực diện vào mặt bên của lốp, triệt tiêu toàn bộ khả năng có thể vá lại nó ngay. Chiếc lốp cần được thay mới hoàn toàn. Tôi đoán những lốp còn lại cũng trong tình trạng tương tự.

Cả hai đèn pha đều bị đập nát. Một ít thủy tinh còn vương trên cái hãm xung và đường dẫn vào nhà. Cả đèn hậu cũng vậy. Kẻ nào đó đã dùng chân đạp hoặc dùng chày đập chúng. Rất khó để kết luận là cách nào.

Làm sao chúng thực hiện được điều này mà không gây ra tiếng động nào nhỉ? Chắc chắn chúng tôi phải nghe thấy gì đó chứ?

Những chữ viết nguệch ngoạc bằng sơn, những lời bẩn thỉu, xấu xa. Và ghế ngồi thì sao? Chính con dao đã xử lý nhanh gọn phần mui xe và bánh xe đã tìm được đường đến với lớp da bọc màu đen và rạch nó thành nhiều dải mảnh, khiến lớp nhồi dưới ghế bắn ra tung tóe bên trong xe.

Tôi nhận ra cái nắp ca pô của xe đang hé mở gần như cùng lúc với bố, và cả hai chúng tôi cùng đi đến nhấc nó lên. Các dây dẫn tới ắc quy đã bị kéo ra và đảo ngược, tất cả đảm bảo chắc chắn rằng mọi thiết bị điện của chiếc xe đã bị phá hủy. Tôi vẫn ngửi thấy mùi lưu huỳnh trong không khí. Thủ đoạn phá phách kiểu như thế hẳn là làm nhanh thôi, nhưng kẻ phá hoại đã bỏ thời gian để lắp chặt đường dây trở lại vào những vị trí đảo ngược cho nhau, để đảm bảo chắc chắn gây ra thiệt hại lớn nhất. Ắc quy bị nổ do quá tải, axit sulfuric sôi sùng sục trào qua các lỗ thông hơi ở phía trên, nhỏ xuống chiếc lốp dự phòng và bộ dụng cụ mà bố cất ở cốp trước.

Cốp đằng sau cũng đang để mở. Nắp đậy bình chứa dầu đã biến mất, cả nắp đậy của bình chứa chất làm mát nữa. Gần nửa cân đường ăn phủ kín bề mặt của cả hai bình. Không còn nghi ngờ gì nữa, đường đã được đổ đầy vào các bình kia.

Chúng tôi phát hiện ra có cả đường ở quanh miệng bình chứa xăng.

Bố chỉ có thể đứng nhìn chằm chằm.

Hai mắt bố dán chặt lấy chiếc Porsche yêu quý, đôi tay run lên ở hai bên sườn.

Xe của mẹ cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Cả bốn bánh của chiếc Ford Tempo đã bị đâm xịt, nắp ca pô để mở.

Tôi nhìn ngó xung quanh để tìm chiếc Plymouth màu xanh lá cây, nhưng chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

Mẹ nhìn về phía căn nhà của vợ chồng Carter. Cửa chính đang mở.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.