Tôi lại nói chuyện với Lucy Navarro vào tối thứ Hai, nhưng trước đó tôi nhận được một cuộc gọi từ Nick Dawtrey, còn ông nghị sĩ thì gặp tai nạn.
Lần trước, tôi đã đưa cho Nick danh thiếp của mình và bảo cậu gọi cho tôi bất cứ khi nào cảm thấy muốn đạp xe vòng quanh văn phòng cảnh sát hạt Chippewa. Tôi đã kể cho cậu về tên mặc áo kẻ, nhưng tôi biết cậu vẫn chưa chịu từ bỏ giả thiết của mình - cảnh sát đứng sau cái chết của cha cậu và sau đó còn cố ý sát hại người anh trai cùng cha khác mẹ Terry. Tôi yêu cầu cậu phải kiên nhẫn chờ đợi xem Elizabeth rồi sẽ khám phá ra những gì.
Cậu gọi vào số di động khi tôi đang ở văn phòng Gray Streets. Kiểu nói của cậu vẫn thế, già dặn hơn hẳn cái tuổi 15.
“Cháu đang rình mò lão cảnh sát trưởng,” cậu bé nói.
“Chào Nick.”
“Walter Delacorte đã đi mua sắm hôm nay. Mua mấy thùng sơn và con lăn. Chú nghĩ việc đó có ý nghĩa gì không?”
“Có lẽ là không.”
Tôi đợi cậu nói ra suy nghĩ của mình về việc ấy, nhưng cậu bé đã chuyển ngay sang chuyện khác.
“Cháu nghe nói Paul Rhiner đã tới Ann Arbor với ý định bắn ai đó.”
“Anh ta không định bắn ai cả,” tôi nói.
“Cháu cũng được biết cảnh sát Ann Arbor đã bắt giữ hắn, nhưng rồi lại thả ra.”
“Elizabeth đã thẩm vấn anh ta rồi,” tôi nói. “Cô ấy thấy anh ta thật lòng hối tiếc về việc bắn Terry. Việc này làm lương tâm anh ta bị cắn rứt. Anh ta nói mình chỉ định bắn bị thương anh trai cháu chứ không muốn giết chết anh ấy đâu.”
“Cô ấy tin lời hắn? Ông chú, cháu đã bảo rồi mà. Vợ chú là cảnh sát. Thế nào cô ấy cũng về cùng một phe với những cảnh sát khác thôi.”
“Không phải thế đâu, Nick...”
“Hôm qua, Rhiner đã quay lại đây rồi. Từ đó đến giờ, hắn không ló mặt ra khỏi nhà. Tuy hắn sống một mình, ai đó đã mang đồ ăn và rượu tới để ở hiên nhà hắn. Cháu chưa rõ là ai.”
“Đừng rình mò Rhiner hay Delacorte nữa. Đây đâu phải trò chơi...”
“Chú đừng lo. Chẳng ai thấy cháu cả.”
“Đừng làm thế nữa.”
Tôi nghe thấy tiếng thở của cậu bé qua điện thoại. “Cháu sẽ ngừng lại ngay khi chú cho cháu biết điều gì đã thực sự xảy ra với cha cháu và Terry. Chú đã tìm hiểu được gì mới chưa?” Cậu phát âm thành hỉu.
Tôi đứng bên cửa sổ văn phòng nhớ lại cuộc đối thoại với Lucy Navarro, cuộc gặp mặt của cô ta với Terry Dawtrey và những gì Terry đã kể cho cô ta về Callie Spencer. Tôi có thể kể lại tất cả với Nick, nhưng như thế chỉ làm cho cậu ta càng thêm nghi ngờ mà thôi.
Thấy tôi im lặng, cậu bé nói, “Đúng như cháu nghĩ.”
“Chú cần thêm thời gian,” tôi nói.
Cậu bé bật ra một tràng cười cay đắng. “Không phải nói chơi, nhưng chú thử bảo thế với Kyle Scudder xem. Người ta vẫn tưởng anh ta giết cha cháu đây. Mẹ cháu đã tới Sault Sainte Marie hôm nay để gặp luật sư của Kyle. Ông ta đã nói chuyện với công tố viên, nhưng lão đấy bảo cần thêm thời gian. Chuyện gì cũng tốn thời gian cả.”
“Đúng thế mà.”
“Cả chiều nay mẹ cháu gọi điện thoại cho bao nhiêu người. Cháu không biết bà định làm gì, có thể là biểu tình phản đối hay gì đó.”
“Biết đâu như thế lại có ích.”
“Chú làm cháu phát điên lên được, ông chú.” Đin.
“Nghe này,” tôi nói. “Cháu nên để mẹ và luật sư giải quyết. Tránh xa đám cảnh sát ở Sault Sainte Marie ra nhé.”
“Nếu cháu không theo dõi đám cảnh sát thì ai sẽ tìm hiểu sự thật đây? Chú thật sự tin rằng vợ mình sẽ làm điều đó à?”
“Phải.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi tôi nghe tiếng cậu bé.
“Thế thì bảo cô ấy nhanh lên giùm.”
Sau cuộc nói chuyện qua điện thoại với Nick, tôi dành cả tiếng đồng hồ cập nhật danh sách đặt tạp chí Gray Streets. Đúng ra tòa soạn phải có một thư ký chuyên lo mấy việc kiểu này, nhưng cô thư ký cũ đã nghỉ việc từ đầu năm và tôi chưa thuê người mới.
Lúc 5 giờ 30, hai thực tập sinh của tòa soạn ghé qua. Hồi trước, tất cả thực tập sinh đều là sinh viên khoa tiếng Anh của trường đại học, nhưng gần đây tôi nhận cả sinh viên các ngành nghề khác. Một người đang học công nghệ thông tin. Người kia theo chuyên ngành sử học và muốn trở thành nhà soạn kịch. Tôi đưa họ mỗi người một chồng bản thảo được gửi đến đây. Có thể ai đó trong hai người sẽ đãi cát tìm vàng thành công, nhưng nhiều khả năng là không.
Khi họ ra về, người thợ mà tôi thuê đến để thay tấm kính trên cửa ra vào cũng vừa hoàn thành công việc. Tôi viết cho anh ta một tấm séc, số tiền khiến tôi chạnh lòng có lẽ mình đã chọn nhầm nghề. Anh ta thu dọn đồ nghề rồi rời đi.
Ra khỏi tòa soạn Gray Streets, tôi tạt qua siêu thị Whole Foods mua ít tôm nướng, ớt chuông và bí ngòi. Khi Elizabeth về, các món ăn đã nằm trong lò nướng. Tối nay, ở nhà chỉ có hai chúng tôi, Sarah đi ăn ở nhà bạn.
Chúng tôi dùng bữa trong sân sau, ngả người trên ghế gỗ ngắm những đám mây được hoàng hôn dát vàng trên bầu trời phía tây. Sau đó, chúng tôi lấy kéo cắt tỉa những dây hoa tử đằng bắt đầu leo qua hàng rào sang sân nhà hàng xóm. Sau một hồi làm việc miệt mài, mặt đất đã phủ đầy cành lá mà sau đó chúng tôi còn phải dọn vào túi rồi để bên vỉa hè.
Tôi vào ga ra tìm túi đựng. Khi tôi trở lại, Elizabeth đang nghe điện thoại. Cô nói gì đó tôi không nghe rõ, rồi sau đó, “Tôi sẽ tới đó ngay.”
Tôi nhìn cô gập điện thoại di động. “Chuyện công việc à?” tôi hỏi.
“Một vụ tai nạn giao thông.”
“Họ cần em tới đó? Vụ này nghiêm trọng lắm à?”
“Nghiêm trọng hay không thì cũng vậy, quan trọng là nạn nhân kia.”
Thượng nghị sĩ John Casterbridge ngồi trên bãi cỏ dưới một cây sồi, hai chân bắt chéo nhau, tay đặt trên đầu gối. Xe của ông ấy, một chiếc Mercury Grand Marquis, nằm chéo trên đường số Ba, gần chỗ giao cắt với đường Jefferson.
Elizabeth đỗ xe cách đó nửa dãy nhà. Cô tắt máy, hạ cửa sổ xuống. Rồi cô nói mà không nhìn tôi, “Về nguyên tắc mà nói, anh đáng ra phải ngồi yên trong xe đấy.”
Cô bước ra ngoài còn tôi theo sát phía sau. Một chiếc xe tuần tra với đèn hiệu nhấp nháy đỗ giữa ngã tư. Khi cô tới gần, một cảnh sát trẻ mặc đồng phục bước ra chào cô. Đó là một thanh niên tên là Fielder.
Họ trao đổi với nhau diễn biến vụ việc trong vài phút. Ông nghị sĩ đang lái xe về phía nam trên đường số Ba. Tài xế chiếc xe Jeep - mới 20 tuổi - đang đi về phía đông trên đường Jefferson. Ông nghị sĩ đến ngã tư trước, nhưng chiếc Jeep phóng vụt qua ngay sau đó, đâm vào thanh chắn phía sau của chiếc Mercury làm nó quay 180°.
Chúng tôi có thể thấy chiếc Jeep nằm gần đó trên đường Jefferson, hai bánh trên mặt đường và hai bánh phi lên vỉa hè.
“Chúng tôi có vài nhân chứng đây,” Fielder nói, chỉ vào một đôi vợ chồng trẻ đứng gần đó. Người phụ nữ đây nhẹ cái xe nôi, cố dỗ dành một đứa bé con có mái tóc đỏ loăn xoăn.
“Gia đình này đang tản bộ,” Fielder nói. “Anh chồng không để ý, nhưng chị vợ nói đã nhìn thấy xe của ông nghị sĩ dừng hẳn lại trước khi đi qua ngã tư. Còn cậu chàng lái xe Jeep cứ thế lao vụt qua.”
“Có ai bị thương không?” Elizabeth hỏi.
“Người lái xe Jeep bị bầm tím nhẹ vì va vào túi khí. Đội cấp cứu đã chở cậu ta tới bệnh viện. Ông nghị sĩ không chịu để người ta khám xét, nói rằng mình không bị sao cả. Có vẻ ông ấy không sao thật - về mặt thể chất mà nói.”
Elizabeth nhướn mày, chờ một lời giải thích từ Fielder.
“Ông ấy vẫn muốn đi tiếp,” Fielder nói. “Ông ấy nói mình có việc phải giải quyết, vấn đề sống còn. Tôi cố hỏi thêm, nhưng ông ấy chỉ nói việc này là tối mật, tôi không được phép tìm hiểu.”
“Ông ấy có say rượu không?” Elizabeth hỏi.
Fielder lắc đầu. “Tôi không thấy mùi rượu, nhưng có gì đó không ổn. Cảnh sát đang cố liên lạc với con trai ông ấy.”
Elizabeth nhìn ông nghị sĩ đang ngồi trên bãi cỏ. Những tán cây sồi xào xạc phía trên.
“Được rồi,” cô nói. “Tự tôi sẽ nói chuyện với ông ấy.”
Tôi đứng bên chiếc xe cảnh sát với Fielder trong khi Elizabeth băng qua đường tới chỗ ông nghị sĩ dưới cây sồi. Ông ấy đứng dậy khi cô tới gần, hai chân vẫn vững.
Bầu trời đã chuyển sang màu xanh đen. Ánh đèn nhấp nháy của chiếc xe cảnh sát nhuộm vẻ hư ảo lên mọi vật. Vài người bước ra hiên nhà. Cặp vợ chồng với chiếc xe nôi tỏ vẻ sốt ruột và Fielder phải ra nói chuyện với họ.
Một lúc sau, Elizabeth quay lại, tiếng chân cô vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng ban tối. Ông nghị sĩ lại ngồi xuống bãi cỏ.
“Ông ấy thế nào rồi?” tôi hỏi.
Cô thở dài. “Ông ấy kể với em y hệt như với Fielder, rằng mình đang đi có việc. Khi em hỏi chi tiết, ông ấy nói đang phải tới gặp vợ mình.”
Câu nói treo lơ lửng trong khoảng không giữa hai chúng tôi. Cả hai đều biết nó bất hợp lý ở điểm nào. Ông nghị sĩ hiện đang độc thân, vợ ông đã qua đời nhiều năm trước.
“Ông ấy cần được giúp đỡ,” Elizabeth nói. “Em phải đi xem người ta đã liên lạc được với con trai ông ấy chưa.”
Cô vẫy tay với Fielder và bắt đầu bước về phía cậu ta. Tôi vòng qua chiếc xe cảnh sát và đi ngang qua đường tới chỗ cây sồi, tay đút túi làm bộ như thể đang đi ngắm cảnh.
Tới chỗ ông nghị sĩ, tôi ngồi xuống cùng ông ấy trên bãi cỏ. Tay áo chiếc sơ mi màu kem của ông ấy xắn lên tận khuỷu. Ống quần cũng kéo lên để lộ cẳng chân. Ông ấy đi giày lười, không đi tất.
“Lại tới lượt anh nữa à?” ông ấy nói. “Họ cử anh tới đây thẩm vấn tôi phải không?”
Tôi ngẩng mặt ngắm bầu trời xuyên qua những tán lá. “Tôi chỉ đi dạo thôi,” tôi nói. “Nhưng thế này vẫn còn thích hơn ở nhà làm vườn nhiều.”
“Anh thật là sáng suốt. Tối nay đi dạo đúng là tuyệt vời.”
“Nếu trời mát hơn thì tốt.”
Ông ấy chống tay ngồi ngả ra sau. Dưới ánh sáng ngọn đèn đường, tôi có thể thấy những mạch máu trên cổ tay ông ấy.
“Tôi chẳng bao giờ để ý tới cái nóng,” ông ấy nói. “Gần đây anh vẫn xử sự đúng mực đấy chứ?”
Tôi ngắt một lá cỏ. “Cũng gần như thế.”
“Tôi được biết anh mới gọi điện cho con dâu tôi.”
Đó là sự thật. Ngày hôm đó, tôi gọi điện cho Callie Spencer vì lời hứa với Lucy. Callie khiến tôi được một phen ngạc nhiên khi bằng lòng để Lucy phỏng vấn.
Ông nghị sĩ nghiêm nghị nhìn tôi. “Anh phải cẩn thận,” ông ấy nói. “Con bé đã lập gia đình rồi.”
“Tôi biết.”
“Sự cám dỗ,” ông ấy nói. “Ai trong chúng ta cũng có thể rơi vào cám dỗ.”
Tôi lắng nghe tiếng lá cây xào xạc. Ông nghị sĩ im bặt, mặc dù hình như ông ấy còn muốn nói nhiều hơn nữa về chủ đề sự cám dỗ. Cái gì đó đã làm ông ấy sao nhãng. Tôi thấy ông ấy đang nhìn qua vai mình, những lọn tóc bạc rủ xuống trán, đôi mắt ông ấy vụt sáng.
Ngoảnh lại nhìn, tôi thấy một chiếc Lexus đỗ lại ở vỉa hè bên kia đường. Cửa xe bật mở, Alan Beckett chui ra từ sau tay lái. Ông ta bận một bộ com lê cổ lỗ không kém bộ đã mặc tối hôm trước và kéo cổ áo băng qua đường. Ông ta đi rất chậm, như thể lực cản không khí quá lớn.
Ông ta bước lên vỉa hè và lấy ra một chiếc khăn tay thấm mồ hôi trên trán.
“Thưa nghị sĩ,” ông ta nói. “Việc này là không thể chấp nhận được.”
“Al có tạng người mập,” John Casterbridge nói với tôi, như thể ở đó vẫn chỉ có mình hai chúng tôi mà thôi. “Thực ra đó không phải lỗi của anh ấy, nó nằm trong gen mà.”
“Thưa nghị sĩ...”
“Vì thế mà anh ấy ngáy to như con voi biển, một loài động vật không phù hợp với cuộc sống trên cạn.”
Beckett lờ đi lời xúc phạm đó. “Thưa nghị sĩ, chúng ta đã nói tới vấn đề này rồi. Ngài có hẳn một tài xế riêng. Anh ta sẽ chở ngài đi bất cứ đâu.”
“Ý của Al đây là tôi lúc nào cũng phải có người chở đi y như một món hàng vậy.”
“Anh ta lái xe cho ngài,” Beckett nói, “Như thế sẽ không có ai vượt đèn đỏ làm người khác bị thương.”
Tôi nói xen vào. “Ngài nghị sĩ không vượt đèn đỏ mà là gã tài xế kia đấy.”
Beckett tiếp tục cứ như thể tôi chưa nói gì hết. “Và chúng ta sẽ tránh được tình cảnh này, với cảnh sát và đám người hiếu kỳ đến xem làm tổn hại thanh danh gia đình ngài.”
Casterbridge ngẩng lên nhìn Beckett. Cơn giận làm đôi vai ông ấy căng lên.
“Tôi không thèm nghe anh nói về gia đình tôi đâu, Al.”
“Đấy là chưa nói tới những cử tri,” Beckett nói. “Họ sẽ nghĩ sao về... chuyện này?”
Ông nghị sĩ cười nhạt. “Đừng lo cho cử tri của tôi. Những con người đáng kính đó sẽ vượt qua được thôi. Vụ này sẽ làm họ tổn thương đôi chút, nhưng rồi họ sẽ chịu đựng được. Chúa phù hộ cho những tâm hồn đen tối, uỷ mị đó.”
“Đủ rồi,” Beckett nói, lắc đầu một cách chán ghét. “Tôi sẽ nói chuyện với cảnh sát, để xem họ thả ngài đi được chưa. Có khi tốt nhất là ngài cứ ngồi lại đây.”
Nghị sĩ xua tay đuổi ông ta đi. “Muốn làm gì thì làm.”
Beckett quắc mắt nhìn tôi trước khi bỏ đi. Tôi nhìn ông ta chạy vội tới chỗ ngã tư, nơi Elizabeth và Fielder đang chờ sẵn.
Dường như sự căng thẳng cũng theo chân ông ta ra đi. John Casterbridge ngả đầu ra sau, hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra.
“Đáng ra tôi không nên nói về AI như thế,” ông ấy nói. “Anh ấy không di chuyển được như voi biển. Chúng là một loài vật duyên dáng, một tạo vật kỳ diệu của Chúa.”
Bàn tay ông ấy vuốt trên thảm cỏ. “Anh ấy cũng không xấu xa như vẻ bên ngoài đâu. Anh ấy xuất thân từ gia đình tử tế, lớn lên ở Battle Creek. Cha anh ấy là thợ thủ công, một con người đáng kính.”
Nói xong những lời này về Alan Beckett, ông ấy lục túi quần lấy ra một mẩu xì gà cùng một bao diêm. Loáng một cái, ông ấy đã châm điếu thuốc. Khi ông ấy vẩy que diêm cho tắt lửa, hành động đó làm tôi sực nhớ ra một thứ. Tôi lục túi quần mình và lấy ra một ống kim loại nhỏ.
Ông nghị sĩ nhìn thấy nó và ngậm điếu thuốc trong miệng để hai tay được rảnh. Tôi đưa cái ống và nhìn ông ấy mở nắp. Trong đó có một điếu xì gà. Ông lấy nó ra và xem nhãn hiệu.
“Không tồi đâu nhé,” ông ấy nói. “Anh lấy đâu ra thế?”
Đó là một món quà của người chủ hiệu in tạp chí Gray Streets. Lần trước, khi tôi gửi một số báo tới, ông ta đang ăn mừng sinh nhật cháu nội.
“Quà từ một người bạn,” tôi nói. “Tôi muốn ông nhận nó.”
Ông ấy nhét điếu xì gà lại vào ống, gật đầu cảm ơn rồi bỏ cái ống vào túi áo. “Để sau nhé,” ông ấy nói.
Sau đó, chúng tôi ngồi im lặng. Tôi nhìn những người sống gần đó xì xào bàn tán trên hiên nhà họ. Beckett nói chuyện với Elizabeth bên ánh đèn xanh đỏ của chiếc xe cảnh sát. John Casterbridge đã hút hết mẩu xì gà và giụi tắt nó dưới gót giày. Mùi khói thuốc ngòn ngọt thoảng trong không khí.
Chút mùi hương vẫn còn phảng phất khi Beckett trở lại chỗ chúng tôi. Dường như cuộc nói chuyện với Elizabeth đã làm dịu ông ta.
“Thưa nghị sĩ,” ông ta nói với giọng gần như nhẹ nhàng. “Chúng ta rời khỏi đây thôi.”
Tôi đứng dậy khỏi thảm cỏ và chìa tay ra cho Casterbridge, nhưng ông ấy tự mình đứng lên.
“Họ nói sao về xe ô tô của tôi?” ông ấy hỏi Beckett.
“Đừng lo. Tôi sẽ gọi người kéo nó về nhà.”
Casterbridge khoanh tay. “Tôi cần dùng chiếc xe đó, Al. Tôi đang có việc phải giải quyết.”
Beckett bước từ trên vỉa hè xuống lòng đường. “Tôi sẽ chở ngài về nhà, nghị sĩ ạ. Ngài có việc gì cần làm thì cứ để sáng mai.”
“Việc này không trì hoãn được. Khẩn cấp lắm.”
Tôi tưởng Beckett sẽ nổi giận, nhưng ông ta chỉ uể oải vuốt cái trán hói và nói, “Tôi không có thời gian đôi co. Giờ muộn lắm rồi. Chúng ta sẽ nói chuyện trên đường về nhà.”
Castebridge ngập ngừng, hai tay buông thõng. Tôi nhìn ông ấy tiến một bước ra phố.
“Ngài nghị sĩ có thể dùng xe của tôi,” tôi nói. “Tôi sẵn sàng chở ông ấy đi bất cứ đâu.”
Ông ấy nhìn tôi, sau đó lại nhìn Beckett đang im lặng đứng chờ trên phố. Mắt ông nghị sĩ tối sầm. Sự lưỡng lự của ông ấy thể hiện qua những cử chỉ nho nhỏ như gãi khuỷu tay, rứt chỉ trên tay áo.
Khi đã quyết định, ông ấy nhẹ nhàng trả lời, miệng nở nụ cười buồn thảm nhất mà tôi từng thấy.
“Về nhà đi anh bạn. Chẳng ích gì đâu. Nơi tôi muốn đến ở xa lắm.”
Một nhà báo và người quay phim tới ngã tư đường số Ba và Jefferson sau khi ông nghị sĩ rời khỏi đó được 2 phút. Elizabeth không tiết lộ gì. Còn tôi thì thậm chí họ chẳng thèm hỏi tới.
Khi về tới nhà, chúng tôi bắt gặp Sarah đang nằm trên ghế sofa xem đúng cô phóng viên nọ trên bản tin lúc 10 giờ. Cô bé muốn biết chuyện gì đã xảy ra và tôi leo lên gác trong khi Elizabeth kể lại mọi chuyện.
Tôi tìm được một tờ ghi chú trên tủ quần áo trong phòng ngủ. Chữ của Sarah. Lucy Navarro gọi. Cháu đã cho cô ta số di động của chú. Liệu cô ta có liên quan tới E. L. Navarro không?
Tôi nhấn nút bật nguồn điện thoại, chưa kịp băn khoăn E. L. Navarro là ai thì điện thoại rung. Tôi mở nó ra. Cô ta còn không đợi tôi chào nữa.
“Loogan, anh đúng là thầy phù thủy đấy.”
“Thế nào rồi, Lucy?”
“Tôi đã nhận được cuộc gọi từ Callie Spencer. Thế đấy. Cô ấy bằng lòng gặp tôi. Cô ấy nói anh đã gọi điện thuyết phục mình.”
“Tôi biết cách thuyết phục người khác mà.”
“Anh nói gì với cô ấy thế?”
“Tôi nói sự thật, rằng cô vừa biết một tin động trời: Floyd Lambeau là bố của Callie.”
“Đơn giản thế thôi à?”
“Chỉ thế thôi. Nếu cô ấy bằng lòng gặp cô, có lẽ cô ấy muốn cải chính thông tin đó.”
“Rồi ta sẽ biết. Quan trọng là tôi sẽ được gặp cô ấy. Chiều mai, lúc 2 giờ ở nhà Spencer. Tôi cho anh biết điều này để đề phòng thôi.”
“Ý cô là gì?”
Một khoảng lặng mơ hồ. Sau đó: “Anh hiểu tôi đang nói gì mà, Loogan.”
Đương nhiên là tôi hiểu. Vì có gì đó trong giọng nói của cô ta đã thay đổi. Giờ nó trở nên nghiêm nghị khác thường. Tôi chợt nhớ ra giả thiết của cô ta về gia đình Spencer - có thể chính họ đã thuê tên mặc áo kẻ và dàn xếp vụ sát hại Terry Dawtrey.
“Coi nào,” tôi nói. “Cô thực sự tin rằng chỉ vì hỏi những câu hỏi nhạy cảm, họ sẽ thủ tiêu cô sao?”
“Tôi không loại trừ khả năng đó,” cô ta nói.
“Thực ra, tôi thấy cô loại trừ khả năng đó được rồi đấy.”
“Rồi ta sẽ biết. Tôi sẽ kể cho anh biết diễn biến sau. Nếu không thấy tôi gọi, cứ làm những gì anh cho là đúng. Còn nếu tôi mất tích, có lẽ anh sẽ tìm ra tôi.”
Giọng cô ta đượm vẻ bất cần và vui vẻ, nhưng tôi vẫn thấy có nét gì đó nghiêm trọng.
“Nếu không tìm được,” cô ta nói, “tôi không phiền nếu anh trả thù giúp đâu.”