18
Martha’s Vineyard
(Massachusetts, cuối tháng Bảy năm 1975)
“Marcus ạ, trong xã hội của chúng ta, những người được chúng ta thán phục nhất đó là thợ xây cầu, xây nhà chọc trời và xây cung điện. Nhưng trên thực tế, những người đáng hãnh diện và mến mộ nhất là những người có thể xây đắp được tình yêu. Bởi tình yêu là công trình lớn lao nhất và khó khăn nhất.”
Nàng khiêu vũ trên bãi cát. Nàng nô đùa với những đợt sóng và chạy trên bãi biển, tóc tung bay theo làn gió; nàng cười, cuộc sống thật hạnh phúc. Từ trên sân khách sạn, Harry ngắm nhìn nàng hồi lâu, rồi anh lại chìm đắm vào những trang giấy phủ đầy trên mặt bàn anh ngồi. Anh viết thật nhanh và tràn đầy cảm xúc. Kể từ khi họ tới đây, anh đã viết được mấy chục trang, công việc tiến triển với một nhịp độ điên cuồng. Đó là nhờ nàng. Nola, Nola yêu dấu, cuộc sống của anh, cảm hứng của anh. N-O-L-A. Rốt cuộc anh cũng viết được cuốn tiểu thuyết lớn của mình. Một tiểu thuyết tình yêu.
“Harry, nàng hét to, nghỉ một chút thôi! Hãy ra đây tắm biển đi anh!”. Anh tự cho phép được gián đoạn công việc, xếp những trang viết vào hộp và đi lên phòng mặc quần bơi. Anh chạy tới bên nàng trên bờ biển, cả hai cùng đi đọc bãi cát, cứ thế xa dần khách sạn, xa dần khoảng sân khách sạn, nơi có khách du lịch và những người đang bơi khác. Họ vượt qua một hàng rào đá cuội và tới một vịnh nhỏ biệt lập. Ở đây, họ có thể yêu nhau.
– Hãy ôm em vào lòng đi, Harry yêu quý, nàng nói khi không còn ánh mắt nào có thể nhìn thấy họ nữa.
Anh ghì lấy nàng và nàng bám thật chặt vào cổ anh. Sau đó họ vùng vẫy trong đại dương, vui vẻ đập nước, trước khi nằm dài trên những chiếc khăn tắm trắng của khách sạn để sưởi mình dưới ánh nắng mặt trời. Nàng tựa đầu mình lên ngực anh.
– Em yêu anh, Harry… Em yêu anh như chưa từng bao giờ yêu đến thế. Họ mỉm cười.
– Đây là kì nghỉ đẹp nhất trong cuộc đời anh, Harry nói.
Gương mặt Nola bừng sáng:
– Chúng mình chụp ảnh nhé! Chúng mình chụp ảnh nhé, như vậy chúng ta sẽ không bao giờ quên được nhau! Anh có mang máy ảnh không?
Anh lấy trong túi ra chiếc máy ảnh và đưa cho nàng. Nàng dính chặt vào người anh, giơ máy ảnh lên cao, chĩa ống kính vào cả hai và chụp một kiểu. Trước khi ấn nút, nàng quay đầu và hôn thật lâu lên má anh. Cả hai cùng cười.
– Em nghĩ rằng bức ảnh này sẽ tuyệt đẹp, nàng nói. Hãy nhớ lưu giữ nó suốt cả đời anh nhé.
– Anh sẽ giữ nó suốt đời. Tấm ảnh này sẽ không bao giờ rời khỏi anh.
Họ ở đây đã bốn ngày rồi.