Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

Trước đây, tôi từng đọc ở đâu đó rằng thông thường thì lực đẩy của một viên đạn không đủ để đánh gục bạn. Nếu nó không làm bạn ngưng tim, vỡ đầu gối hay chuyện gì đại loại thế, chẳng có lý do gì để bạn ngã xuống cả. Nhưng ai cũng ngã vì tưởng rằng mình buộc phải làm thế. Chúng ta đã xem quá nhiều phim cao bồi và phim hình sự. Khi một người đội mũ cao bồi hoặc mũ phớt bị bắn, thế nào anh ta cũng ngã lăn ra.

Vậy là họ cũng ngã theo.

Tôi gục xuống khi Anthony Lark bắn tôi. Tuy thế, cũng phải nói đó là do hắn đẩy tôi.

Tôi buông con dao khi ngã. Nó rơi xuống bãi cỏ cạnh bộ bàn ghế dã ngoại. Tôi còn nhớ mình đã ngước lên và nhìn thấy bóng hình của rặng cây thông cao.

Lark đứng thẳng lên, tay thả một vật rơi là là xuống bãi cỏ. Chứng minh thư của Lucy Navarro.

“Đừng có bám theo tôi,” tôi nhớ hắn nói thế. “Tôi không bắt cóc cô ta.”

Những chi tiết sau đó chỉ còn mờ mịt trong trí tôi như những tấm ảnh bị rửa non. Tôi không nhớ mình đã ngồi dậy như thế nào, chỉ biết rằng mình đang đứng, nhìn xuống con dao gấp nằm trên mặt đất, sau đó quả quyết rằng cúi xuống nhặt nó là một ý tồi.

Có mùi vải cháy - chiếc áo sơ mi của tôi vẫn đang cháy âm ỉ do tia lửa từ nòng súng.

Đằng xa, Lark tiến tới chỗ xe ô tô của mình, chân trái khập khiễng. Hắn đứng bên cửa xe rộng mở trong chốc lát và ngoái lại nhìn tôi.

Có người đi ra từ phía khách sạn. Hai cô gái mặc áo vest có lẽ là tiếp tân, còn quá trẻ để xử lý tình huống liên quan đến một người đàn ông đang chảy máu đầm đìa ở bãi đỗ xe. Đi cùng với họ là một cặp vợ chồng già. Tôi nhớ ông cụ mặc quần có dây đeo, còn bà cụ có bộ tóc bạc trắng và giọng nói nhẹ nhàng. Bà tỏ ra thông cảm khi tôi nói với bà rằng Lark đang trên đường tẩu thoát.

Lúc đó, chiếc xe của hắn đã đi khuất tầm mắt.

Khi xe cấp cứu tới, tôi đang ngồi trên ghế băng, tay ấn một chiếc khăn bông khách sạn vào bên hông. Chiếc Beetle vàng của Lucy Navarro đỗ cách đó vài mét

Các y tá muốn đặt tôi lên giường đẩy nhưng tôi từ chối. Tôi giảng giải cho họ lý thuyết của mình về chuyện tại sao mọi người thường ngã lăn ra khi bị bắn.

Vậy là họ để tôi ngồi trong xe cấp cứu.

Đêm hôm đó, ở nhà, Sarah hỏi tôi cảm giác bị bắn như thế nào. Tôi nói với cô bé rằng nó đau nhói một chút, nhưng cũng không tệ lắm. Cơn đau không kéo dài.

Đó không hẳn là sự thực.

Nếu bạn dùng ngón trỏ và ngón cái cấu một ít thịt bên hông ngay dưới mạng sườn, mà phải cấu thật mạnh, như thế may ra bạn mới hơi hơi mường tượng được cảm giác đó. Nếu bạn dùng một vật nhọn bằng kim loại, thí dụ như đinh tán đường ray xe lửa, rồi nung đỏ nó lên mà xuyên qua chỗ thịt bị cấu đó - thì bạn còn tưởng tượng được rõ hơn nữa kia.

Tôi ngồi thẳng trong xe cấp cứu, cảm thấy mỗi cú xóc nẩy y như một chiếc đinh tán đường ray. Trong phòng cấp cứu, bác sĩ yêu cầu tôi nằm xuống. Anh ta nói như vậy sẽ dễ thao tác hơn. Vậy là tôi làm theo.

Đó là một người trẻ trung và rắn rỏi, nói tiếng Anh với chất giọng ngoại quốc thật du dương. Anh ta bảo vết đạn bắn của tôi là vết thương đẹp nhất mình từng thấy. “Phát súng xuyên thấu qua người mà không chạm vào bộ phận trọng yếu nào,” anh ta nói. “Nếu anh buộc phải ăn đạn thì đây là phát súng chuẩn nhất rồi.”

Anh ta nói rằng khi bị bắn kiểu này, viên đạn rất dễ đi trúng vào xương sườn, nhưng lần này thì không.

“Vận may đã mỉm cười với anh đấy, anh bạn.”

“Hắn đâu có cười,” tôi nói.

Sau 2 tiếng, tôi được ra khỏi phòng cấp cứu. Hai đầu vết đạn đã được làm sạch rồi khâu lại, băng bó cẩn thận. Họ cho tôi thuốc kháng sinh và chụp X-quang để đảm bảo không có xương sườn nào bị gãy. (“Cần phải cực kỳ cẩn thận, anh bạn ạ.”) Vào một thời điểm nào đó, Elizabeth xuất hiện. Tôi không biết là khi nào, vì bác sĩ tiêm cho tôi một loại thuốc giảm đau khiến tôi chỉ còn lờ mờ ý thức được những gì xảy ra xung quanh mình. Tôi còn nhớ anh ta thuật lại với cô về tình trạng của tôi. (“Rất may. Xương cốt và các cơ quan không hề bị tổn thương.”) Tôi nhớ anh ta cũng hỏi cô về một vật màu trắng, giống như viên đạn bị bẹp, sau lá phổi tôi trên ảnh chụp X-quang.

“Anh ấy từng bị bắn rồi à?”

“Chỉ một lần thôi,” cô nói.

“Anh ấy là cảnh sát à?”

“Không.”

“Có lẽ anh ấy là cựu quân nhân?”

“Không.”

“Chà, vậy thì hẳn anh ấy có cuộc đời đầy sóng gió.”

“Có thể nói là như vậy.”

Cô lái xe chở tôi về. Sarah bước ra dìu tôi vào nhà rồi lên cầu thang. Cô bé hỏi tôi cảm giác khi bị bắn như thế nào và tôi đành phải nói dối như trên.

Khi cô bé rời khỏi phòng, Elizabeth cởi quần áo giúp tôi. Tôi nhớ cô chất đống chúng trên sàn: giày và tất, quần dài, chiếc áo bệnh viện để thay cho chiếc áo sơ mi thủng. Cô đặt tôi nằm trên giường phía bên mình, còn cô đổi sang chỗ tôi thường nằm ở bên phải để tránh chạm vào vết thương.

Tôi nhớ một lúc sau mình tỉnh dậy, cảm thấy cơ thể cô áp sát vào mình, chân phải gác lên chân tôi, một bàn tay đặt trên ngực. Tôi đợi cho mắt mình quen với bóng tối và chiêm ngưỡng đường cong nơi hông cô.

Dựa vào nhịp thở, tôi biết cô vẫn còn thức.

“Đó là tên mặc áo kẻ,” tôi nói. “Chính hắn đã bắn anh.”

“Em biết,” cô nói. “Anh đã nói cho em lúc ở bệnh viện.”

“Tên hắn là Anthony Lark.”

“Em biết. Đi ngủ thôi, David.”

Sau đó, khi tỉnh giấc lần nữa, tôi thấy Elizabeth nằm chống khuỷu tay nhìn tôi.

“Hắn có một khẩu súng lục,” tôi nói.

“Ngủ đi anh.”

“Từ trước tới giờ, hắn không có súng lục. Vậy hắn lấy nó ở đâu ra?”

Cô thở dài và kể lại cho tôi chuyện xảy ra ở căn hộ của Lark. Cô nói cho tôi biết Walter Delacorte đã chết. Paul Rhiner thì bị thương, nhưng rồi sẽ hồi phục.

“Anh ta bị chấn động, gãy mũi và vài xương sườn,” cô nói. “Tay phải anh ta sưng tướng như trong phim hoạt hình.”

Cô đã tới gặp Rhiner ở bệnh viện. Anh ta kể Lark đã cướp súng của mình và Delacorte. Đó là tất cả những gì anh ta nói với Elizabeth về chuyện đã xảy ra.

“Làm thế nào mà Lark thoát khỏi bọn họ được?” tôi hỏi.

“Đừng hỏi nữa, David.”

“Mà từ đầu làm thế nào họ tìm được hắn cơ chứ?”

“Không hỏi nữa. Ngủ đi anh.”

Trời sáng dần. Tôi nhớ mình đã thấy Lucy Navarro trong mơ: Tôi thấy cô ta với con rùa hay đang rót nước cho con chó lạc ở nhà Nick Dawtrey. Tôi nhớ mình đã cố ngồi dậy rồi ước gì bản thân chưa từng làm thế. Elizabeth ngả tôi nằm xuống trở lại.

“Lucy mất tích rồi,” tôi nói.

“Em biết.”

“Lark không bắt cóc cô ta. Hắn nói có một chiếc minivan màu xanh dương.”

“Anh cũng kể cho em rồi.”

Tôi nằm yên, cố thay đổi tư thế để khỏi bị đau khi hít thở. Elizabeth lướt những đầu ngón tay lên trán tôi.

Tôi nói, “Anh không nhớ liệu em đã hỏi anh tới khách sạn của Lucy để làm gì chưa.”

“Em chưa hỏi,” cô bảo. “Nhưng em cũng đã nghĩ đến việc hỏi câu đó.”

“Cô ta muốn gặp mặt để hỏi ý kiến anh. Chuyện chỉ có thế.”

“Được rồi.”

“Lucy đã cắm chốt ở nhà Spencer suốt 2 ngày qua. Cô ta đỗ chiếc Beetle vàng đó ngay trên phố. Chắc chắn là bọn họ nhận ra ngay.”

“Có lẽ thế. Nhưng vậy không có nghĩa là họ đã bắt cóc cô ta.”

“Chắc chắn là họ có nhúng tay vào vụ này - gia đình Spencer hoặc Alan Beckett. Anh không tin tưởng Beckett chút nào.”

Elizabeth xích lại gần và hôn lên môi tôi. “Em không muốn anh lo nghĩ chuyện đó, David. Đấy đâu phải vấn đề của anh.”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.