Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Năm. Elizabeth gặp Carter Shan trong văn phòng Tổ Điều tra ở Tòa thị chính lúc 8 giờ. Anh đang sao chép ảnh từ máy ảnh sang máy tính - những tấm ảnh chụp hiện trường căn hộ của Anthony Lark.

Cô đưa anh một cốc cà phê đen đánh kem không đường. Cô cũng mua cho mình một cốc. Đứng sau lưng anh, cô nhìn những tấm ảnh hiện trên màn hình máy tính.

“Tối qua, anh có ngủ được chút nào không?” cô hỏi.

“Vừa đủ.”

Chắc chắn anh chỉ ngủ được 2-3 tiếng gì đó là cùng, cô nghĩ thầm. Nhưng anh có vẻ vẫn tỉnh táo. Anh đã thay bộ com lê mới. Chiếc áo vest treo trên lưng ghế.

“Tình hình... David thế nào rồi?” anh hỏi. Một chút ngập ngừng, suýt nữa thì anh đã hỏi Tình hình Loogan thế nào rồi? nhưng kịp ngăn mình lại.

“Không chịu tổn thương nghiêm trọng nào,” Elizabeth nói. “Anh ấy sẽ có một vết sẹo đẹp đấy.”

Một loạt ảnh hiện ra trên màn hình: Xác Walter Delacorte chụp từ nhiều góc khác nhau. Một bức hình chụp cận cảnh thanh nạy lốp xe. Rồi chiếc còng tay trên sàn. Con dao làm bếp.

“Tôi đã tạt qua bệnh viện sáng nay,” Shan nói. “Paul Rhiner không chịu khai. Tôi đã hỏi thẳng anh ta rằng có phải Lark đã đâm Delacorte bằng thanh nạy lốp xe không. Nhưng anh ta vẫn không trả lời.”

Cô nhìn anh mở nắp nhựa của cốc cà phê rồi lia nó vào sọt rác.

“Anh có nghĩ là chính Rhiner đã làm vậy không?” cô hỏi.

“Như vậy sẽ giải thích được tại sao anh ta không chịu khai,” Shan nói. “Và có thể giải thích cả nhiều chuyện khác nữa. Chẳng hạn như bằng cách nào Lark hạ được hai người đàn ông có súng trong tay. Nếu Rhiner và Delacorte quay sang đánh nhau, họ đã làm việc đó hộ hắn rồi.”

Anh uống một hớp cà phê rồi đặt cốc xuống. “Còn một số manh mối khác cho thấy họ không hành động cùng nhau,” anh nói. “Họ lái riêng lẻ tới căn hộ của Lark - chúng ta tìm được cả hai chiếc xe của bọn họ. Một người hàng xóm của Lark cũng nhìn thấy hai người, nhưng họ không đi cùng nhau.”

“Hàng xóm nào thế?”

“Là cô gái ở căn hộ đối diện,” anh nói. “Tên là Mira Talwar, sinh viên chuyên ngành cơ khí ở trường đại học. Cô ta từng nói chuyện với Lark, nhưng không hề biết hắn là ai. Tối qua, hắn tới gõ cửa nhà cô ta. Con mèo của cô ta bị lạc và hắn đã tìm được nó giúp cô ta.”

“Tử tế quá nhỉ.”

Shan gật đầu. “Đoạn sau còn thú vị hơn cơ. Cô gái lại gặp hắn lần nữa - sau khi hắn đã xử lý xong Delacorte và Rhiner. Nhưng hắn hoàn toàn bình thản. Hắn nói mình phải đi ngay nhưng không muốn rời khỏi đó mà không nói lời tạm biệt.”

“Hòa nhã đấy,” Elizabeth nhận xét.

“Hắn rất bình tĩnh trước sức ép. Thậm chí quá bình tĩnh là đằng khác. Điều này khiến tôi thấy hắn chẳng phải người bình thường.” Shan xoay ghế lại đối diện với cô. “Căn hộ đó rất kỳ quái, ngay cả khi không có cái xác trên sàn. Bên trong không có đồ đạc gì, tủ tường gần như rỗng không. Sẽ hợp lý hơn nếu trên tường treo một tấm ảnh Callie Spencer. Như thế, ít ra nơi đó còn có chút cá tính.”

“Nhưng hắn rất vội vã khi bỏ trốn. Hẳn là hắn đã bỏ lại vật dụng cá nhân nào đó.”

“Chỉ có mấy cuốn sách và quần áo thôi.” Shan xoay lại phía máy tính. “Và cái này nữa.” Những tấm ảnh đã được sao chép sang hết, một dãy ảnh thu nhỏ hiện trên màn hình. Anh với lấy chuột và ấn vào một bức ảnh.

Elizabeth nhìn kĩ tấm ảnh chụp một hộp thiếc nhỏ dùng để đựng kẹo bạc hà có nhãn màu trắng dán trên nắp.

“Anh tìm thấy cái này ở đâu?” cô hỏi.

“Trong phòng ngủ.”

Trên nhãn có chữ viết. Cô nhận ra nét chữ của Lark.

“Imitrex,”‘ Shan nói. “Thuốc chữa đau đầu.”

“Hắn đã cướp một chai Imitrex ở hiệu thuốc, cùng với lọ Keflex.”

“Chắc chắn hắn làm vậy vì sắp hết thuốc rồi. Trong lọ này chỉ còn 5 viên thôi.”

“Thật là một vật kỳ lạ để đựng thuốc,” Elizabeth nói. “Anh có nghĩ là hắn mua nó trên phố không? Thuốc Imitrex có bán ngoài chợ đen không?”

“Tôi không nghĩ thế. Nhưng chúng ta có thể hỏi khi tóm được hắn.” Shan đứng dậy khỏi ghế. “Cô vẫn ổn chứ?”

Cô băn khoăn nhìn anh. “Ý anh là gì?”

“Cô biết đấy, sau những chuyện đã xảy ra - David bị bắn ấy.”

“Tôi ổn mà, Carter.”

“Vì sếp cũng thấy lo lắng. Giờ ông ấy về rồi, nhưng lúc nãy chúng tôi có nói chuyện. Sếp muốn hỏi ý kiến tôi.”

“Về việc gì?”

Shan hơi nhún vai. “Về việc liệu ông ấy có nên để cô tiếp tục tham gia vụ này không. Lark đã bắn...” Anh ngừng lại và cô có thể thấy rõ là anh đang cân nhắc nên dùng từ nào: Bạn trai, bạn đời, người yêu. Anh quyết định nói lại từ đầu. “Lark bắn David. Vậy nên vấn đề là cô có còn giữ được sự khách quan không...”

Elizabeth mỉm cười. “Thật thế à?”

“Tôi nói ông ấy lo xa quá rồi - cô sẽ xử lý mọi chuyện một cách chuyên nghiệp như mọi khi thôi. Phần còn lại thì tôi không nói ra.”

“Vậy phần còn lại là gì?”

Shan lại nhún vai y như lúc nãy. “Nếu cô đã muốn trả thù Anthony Lark, kiểu gì hắn cũng không thoát được đâu.”

Cô với tay và vuốt thẳng cà vạt của anh. “Đó có lẽ là điều tử tế nhất anh từng nói với tôi, Carter. Giờ chúng ta sẽ lần ra hắn bằng cách nào đây?”

“Chẳng khó lắm đâu,” Shan nói, cầm chiếc áo vest trên lưng ghế lên. “Tôi cho là chúng ta có thể bắt đầu với mẹ hắn.”

Helen Lark sống ở Dearborn. Lớp sơn màu vàng trên hiên nhà đã bong tróc. Lối đi trước nhà nứt nẻ và gồ ghề, nhưng bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận và vài đóa hoa được trồng trong chậu đá.

Lúc 9 giờ 30 sáng, những bà mẹ trẻ đi lại trong khu phố, một tay đẩy xe nôi, tay kia dắt theo đứa nhỏ còn đang ngái ngủ. Nhiều người trùm khăn che đi mái tóc.

“Họ là người Lebanon,” Helen Lark nói. “Họ lấy chồng sớm và đẻ dày. Đôi khi, tôi muốn hỏi xem tại sao họ phải vội thế, nhưng chuyện đó chẳng can hệ gì tới tôi. Chúa phù hộ cho họ.”

Bà ngồi trên một trong hai chiếc ghế xếp trên hành lang và mời Elizabeth ngồi xuống chiếc còn lại. Carter Shan đứng cạnh đó, dựa vào lan can.

“Chắc cô cho tôi là một bà mẹ tồi tệ,” Helen Lark nói, giơ tay lên trước khi Elizabeth kịp đáp lại. “Cô không phải chối. Tôi đã xem tin tức sáng nay. Cơ quan điều tra đã tìm được hai cảnh sát trong căn hộ của Anthony, một người bị thương, người còn lại đã chết. Rồi chuyện về người đàn ông ở bãi đỗ xe. Và một vụ nữa, với Corrigan.”

“Là Kormoran,” Elizabeth nói.

“Tôi đã đoán trước cô sẽ tới đây và nghĩ xem mình nên nói gì. Tôi định nói với cô rằng các vị đã nhầm rồi. Không phải Anthony gây ra chuyện đó đâu. Tôi biết nó không thể...” Bà bỏ lửng câu nói.

“Nhưng bà nghĩ là anh ta có thể.” Elizabeth nhẹ nhàng tiếp lời.

Bà quay mặt đi. Mái tóc vàng đã ngả bạc, gương mặt hằn những nếp nhăn. Trang phục bà mặc rất giản dị: Quần âu kẻ li, chiếc áo cánh bị sờn ở cổ và tay áo có một mụn vá. Bà đeo một cặp kính gọng sừng.

“Tôi cũng không biết được nữa,” bà nói. “Giờ nó như người xa lạ với tôi rồi. Nó đã không còn là chính mình kể từ khi - tôi muốn nói là từ khi cha nó chết, nhưng thực ra là từ trước đó cơ.”

“Chuyện gì đã xảy ra?”

“Nó yêu say đắm một cô gái với nụ cười khả ái.”

“Callie Spencer?”

Helen Lark cúi đầu. “Không. Không phải cô ấy. Ít nhất ban đầu thì không phải.”

Elizabeth và Shan trao đổi ánh nhìn tò mò.

Quay lại phía Helen, cô hỏi, “Bà có thể kể lại chuyện đó được không?”

Người đàn bà đứng dậy khỏi ghế. “Có lẽ chỉ tận mắt cho anh chị thì dễ hơn.”

“Thế này tốt hơn đấy,” Shan nói khẽ.

Tầng hầm căn nhà của gia đình Lark có vẻ như đã được xây dựng từ thập niên 70. Thảm lông xù, tường lợp ván gỗ. Mấy dãy đèn neon chiếu sáng bên trên.

“Hồi còn nhỏ, Anthony có phòng ngủ riêng trên gác,” Helen Lark nói. “Nhưng khi tốt nghiệp đại học và trở về nhà, nó chuyển xuống ở dưới này.”

Một vách tường lợp gỗ dán đầy những bức ảnh và các bài báo. Bên phải là những bức ảnh của Callie Spencer, phần lớn là cắt từ tạp chí ra. Các bài báo thì được in từ Internet, miêu tả lại diễn biến vụ cướp ngân hàng Great Lakes và hậu quả của nó. Một vài bức ảnh chụp Floyd Lambeau, tóc dài với chòm râu dê, đang nở một nụ cười đểu giả. Ngoài ra, còn có ảnh chân dung trong hồ sơ cảnh sát của Terry Dawtrey, Sutton Bell và Henry Kormoran.

Nhưng những bức ảnh phía bên trái lại kể một câu chuyện khác hẳn. Đầu tiên là những bức ảnh chụp nhanh của một thiếu nữ: Cô mỉm cười rụt rè nấp sau một chồng sách vở. Khi đã trưởng thành hơn một chút, cô tới dự các buổi tiệc và đi xem các trận bóng bầu dục. Vài tấm ảnh chụp cô khoác tay Anthony Lark. Theo mấy bài báo được cắt ra, cô đoạt giải thưởng hội họa, tốt nghiệp trung học rồi giành được học bổng của Đại học Bang Michigan.

Ở trường đại học, cô thay đổi cách ăn mặc và đầu tóc điệu đà hơn. Một bức ảnh chụp cô tạo dáng ở thềm giảng đường.

Một lần, cô và Lark đi du lịch miền tây. Họ đứng bên nhau trong rừng cây gỗ đỏ.

Năm 24 tuổi, cô đính hôn, nhưng không phải với Anthony Lark. Nhìn cô thật lộng lẫy trong bộ váy cưới. Một tấm ảnh trên báo chụp được nụ cười tươi rói, đẹp tuyệt vời của cô.

Sau đó chỉ còn vài tấm ảnh. Một tấm chụp cô với cánh tay bó bột. Ở tấm khác, cô cúi mình bên chiếc xe lăn của một người có lẽ là cha cô. Cô vẫn giữ được nụ cười khả ái đó, nhưng giờ nó đượm vẻ gượng ép, không còn tươi tắn như trước kia.

Cô qua đời năm 28 tuổi. Cáo phó ghi cô mất đột ngột khi đang ở nhà. Tên cô là Susanna Marten.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.