Sadie từng nói cô không bao giờ biết nên tin tưởng ai. Liệu có phải mọi người muốn trở thành bạn của cô vì những gì cô đại diện hay không? Họ cảm thấy cô thu hút vì chính bản thân cô hay vì cái tên của cô? Cuộc sống mà tôi đã luôn nhìn ngắm, từ bên ngoài Littleport. Lời hứa về một thứ gì đó lớn lao.
Cô đã từng yêu một chàng trai ở trường nội trú. Cô kể cho tôi nghe về anh ấy vào mùa hè đầu tiên, giống như cô đang thì thầm một câu chuyện cổ tích. Nhưng anh sống ở nước ngoài và sau khi tốt nghiệp nên họ đã chia tay; anh không quay lại vì cô. Tôi đã nghe những cái tên khác những năm qua, trong thời gian cô học đại học.
Tớ thấy may vì đã tìm thấy cậu, cô nói vào Cuối Mùa hè đầu tiên đó.
Tôi tin rằng tôi mới là người may mắn. Tôi chỉ là một đồng xu được tung lên trong không trung, một trong hàng trăm, hàng ngàn và tôi đã rơi gần nhà của họ nhất. Tôi là người cô ấy nhặt được, khi cô ấy cần.
Thật may mắn làm sao khi cô nhìn tôi như thể tôi là một người hoàn toàn khác với con người tôi lúc đó. Người đã gửi một món quà vào ngày sinh nhật của tôi, hoặc chỉ vì cô thích.
Người đã gọi điện cho tôi khi tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng người khác trong phòng, hay những lúc đêm khuya, khi chỉ có sự im lặng và giọng nói của cô. Người đã tâm sự với tôi, và hỏi xin ý kiến từ tôi. Cậu nghĩ gì về chuyện này?
Cô ấy đã trở thành gia đình của tôi. Một lời nhắc nhở rằng tôi không còn cô đơn, và cô ấy cũng vậy. Mặc dù tôi biết những gì tốt đẹp như vậy có thể không tồn tại vĩnh viễn, nhưng khi ở bên cô ấy, thật dễ dàng để quên đi điều đó.
Mỗi mùa hè, năm này qua năm khác, tôi là tất cả những gì cô ấy cần. Cho đến khi Luciana Suarez xuất hiện.
Khi tôi cùng tham gia bữa tiệc ở hồ bơi vào đêm đầu tiên khi họ ăn mừng mùa hè, mỗi lần nhìn qua, tôi sẽ thấy Luce đang nhìn tôi. Chị nói với tôi rằng chị đã quen biết Sadie và Parker trong nhiều năm, rằng gia đình của họ rất thân thiết từ khi họ còn là thanh thiếu niên, mặc dù không ai trong số họ đi học cùng trường với nhau. Như để cho tôi biết mối quan hệ của chị với nhà Loman bền chặt hơn tôi, hoàn toàn dựa trên yếu tố thời gian.
Luce vừa hoàn thành bằng cử nhân khi chị đến ở với nhà Loman vào đầu mùa hè. Chị đã hoãn ngày bắt đầu công việc mới cho đến giữa tháng 9. Đằng nào thì chị cũng đang chuyển đi, chị ấy đã nói. Ra khỏi ký túc xá đại học, gần bệnh viện nơi chị đang làm việc với tư cách một nhà trị liệu.
Chị đã nói với tôi mọi thứ tôi cần. Tôi chỉ mất 10 phút để xem qua danh bạ nhân viên của một số bệnh viện địa phương ở Connecticut trước khi tôi tìm thấy tên chị ấy - Luciana Suarez, giờ hành chính, Thứ Hai - Thứ Sáu, 8 giờ 30 -16 giờ 30.
Tôi xác định đường đi tới bệnh viện, tìm một khách sạn gần đó, đặt cho mình một phòng rẻ nhất có thể trong một chuỗi khách sạn mà tôi đã rất quen thuộc - tôi làm tất cả những việc đó khi ngồi ở ghế trước của ô tô, nơi đã dần trở thành nơi ở cố định của tôi.
Tôi thậm chí không hề dừng lại ở Sea Rose trước khi ra khỏi thị trấn. Tất cả những gì tôi mang theo là những món đồ trong ví của tôi, tờ giấy có danh sách tên, số tài khoản và ổ usb của Sadie. Tôi để lại những cái hộp, túi xách, laptop, chìa khóa. Có lẽ rời đi sẽ tốt hơn. Tôi có thể tưởng tượng ai đó tìm thấy những món đồ đó vào mùa tới, nếu tôi không bao giờ trở lại. Tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với tôi. Những tin đồn về một cô gái bị ám ảnh bởi nhà Loman. Ai đó chắc hẳn đã che giấu mọi chuyện. Giống như cách chúng tôi đã dựng nên một câu chuyện về Sadie, một người muốn chết.
Đó là suy nghĩ khiến tôi gọi Connor một lần nữa, chỉ để có ai đó biết điều tôi đang làm nhưng điện thoại của anh ấy vẫn đổ chuông. Tôi băn khoăn không biết có nên để lại tin nhắn cho anh hay không, nhưng đằng nào những cuộc gọi của chúng tôi cũng được lưu lại. Thám tử Collins cũng đã nhìn thấy chúng tôi ở cùng nhau.
Chẳng có gì đáng xấu hổ về chuyện đi tìm sự thật cả.
“Chào anh. Em không thấy anh trên bến cảng sáng nay, nhưng em vẫn muốn cho anh biết em đang rời khỏi thị trấn.” Tôi không biết nên nói thêm những gì - về khoản thanh toán và các tài khoản ngân hàng trong ổ usb tôi cất trong ví. Tôi không biết nên tin vào bản năng của mình hay anh ấy. Nhưng Connor biết bà tôi. Anh biết gia đình tôi. Và anh ấy luôn giỏi hơn tôi trong việc nhìn mọi thứ một lần nữa và thấy điều gì đó mới mẻ. “Em đang cố gắng tìm hiểu các tài khoản đến từ ngân hàng nào?” Tôi hít một hơi thật sâu. “Em đã phát hiện ra một trong những tài khoản..- Tôi nhắn: “Thuộc về bà của em.”
Và rồi tôi lái xe rời khỏi Littleport, qua những con đường đông đúc ở trung tâm thành phố, phóng thật nhanh qua bến cảng; uốn lượn qua những con đường núi, lướt thật nhanh qua từng đoạn vỉa hè; xuyên qua những hàng cây xanh và những con đường cằn cỗi, không có gì ngoài những cửa hàng đồ lưu niệm và cửa hàng kem, trạm xăng với một cây xăng duy nhất cho đến đường cao tốc.
Tôi đi về phía Nam giống như mọi vị khách khác khi rời khỏi thị trấn, ngồi trong dòng xe cộ quay trở lại các thành phố, cho đến khi tôi đi tới đường 95 và những con đường mở ra ở Portland, các con đường cao tốc tách ra theo nhiều hướng khác nhau, giống như một mạng nhện.
Khi tôi đỗ xe vào bãi đậu xe của khách sạn thì trời cũng đã tối, thị trấn này trông giống như mọi thị trấn khác mà tôi đã đi qua trên đường. Connor đã để lại cho tôi một hộp thư thoại và tôi đã nghe khi vẫn ngồi trong xe, như thể sợ có ai đó đang nghe lén, ngay cả vào lúc này.
“Anh vừa quay lại bến cảng và nhận được tin nhắn của em. Gọi cho anh khi em nhận được tin này. Bất kể lúc nào cũng được.”
Phòng khách sạn trông đạt tiêu chuẩn, đơn giản, một phòng hộp giống như hàng ngàn phòng hộp khác trên toàn quốc. Tôi đã quên mất rằng Littleport mang theo một lời nhắc nhở về nơi bạn ở, ngay cả những nhà nghỉ trên và dưới bờ biển, với vỏ sò và những ngọn nến trôi trên cát. Bẫy tôm hùm được tân trang lại để tạo ra một băng ghế và tác phẩm nghệ thuật. Lưới và phao trang trí hành lang của các nhà hàng xa hơn trong đất liền.
Ở đây, không có gì ngoài những bức tường ngà và một bức tranh về một loại hoa phổ biến. Có lẽ đây là cách để làm điều đó - sống một cuộc sống an toàn, thậm chí bình tĩnh. Nơi không có gì có thể làm hại bạn, nhưng cũng không có gì làm bạn phấn khích. Nơi bạn chẳng bao giờ phải mạo hiểm bất cứ điều gì.
Chỉ khi ra khỏi Littleport và nhìn lại, tôi mới có thể nhìn ngôi nhà của mình qua một đôi mắt khác. Để cuối cùng hiểu được cảm giác của mẹ tôi khi bà bằng tuổi tôi. Không phải những điều đã khiến bà ở lại, mà điều gì đã khiến bà dừng lại ở Littleport ngay từ đầu.
Ở Littleport, chúng tôi đã luôn có những suy nghĩ thiếu tích cực. Bất kể bạn tìm thấy chính mình ở đâu, bạn sẽ thích nghi với nó ở mức cao hoặc mức thấp. Tất cả mọi thứ đều chỉ là tạm thời, vị trí của bạn cũng vậy. Chúng tôi hiểu điều đó. Nó luôn ở đó, trong tiếng sóng của biển và sự trỗi dậy của những ngọn núi. Trong sự hỗn loạn của mùa hè và sự cô đơn cằn cỗi của mùa đông. Những bông hồng biển ngọt ngào sắp tàn, sự tan chảy thật nhanh của tuyết. Tất cả mọi thứ đánh dấu thời gian trôi qua và một cơ hội khác cho bạn trong đó.
Cuối cùng tôi gọi lại cho Connor khi tôi đã ổn định trong phòng. Khi anh nhấc máy, tôi nghe thấy tiếng động ở phía sau, giống như anh đang ở đâu đó. “Em gọi giờ này có bất tiện không?”
Tiếng ồn trở nên xa dần. “Đợi anh một chút!” - Anh nói. Tôi nghe thấy tiếng đóng cửa rít lên.
“Anh đang đi chơi à?” - Tôi hỏi anh rồi tự suy nghĩ: Sao anh có thể bỏ qua những điều đang xảy ra để đi chơi với bạn bè ngay bây giờ? Anh ấy đã bảo tôi ngừng tìm kiếm, và rõ ràng anh ấy đã tiếp tục cuộc sống mới của mình.
“Không, anh không đi đâu cả. Anh vừa mới về nhà. Có một bữa tiệc tại căn hộ bên cạnh. Mọi người đều đứng hết ở hành lang.”
“Vậy à?” - Tôi hỏi. Tôi thậm chí còn không biết hiện tại anh sống ở đâu nữa.
“Chúa ơi, nghe anh nói này!” - Giọng anh trầm xuống. “Vị thám tử đó đã ở quanh bến cảng khi anh rời đi, và sau đó khi anh trở lại. Anh ta đã ở đó cả ngày. Và anh ta hỏi anh có thấy em không.”
“Anh đã nói gì?”
“Em nghĩ sao? Anh đã nói không. Nhưng anh ta đã thấy chúng ta cùng nhau ngày hôm qua và muốn biết tại sao lại vậy. Anh đã nói với anh ta rằng, anh biết đấy, những người bạn cũ nói chuyện sau vài năm không gặp thôi. Đó không phải việc của anh ta.”
Tôi dựa lưng vào đầu giường, thu đầu gối lại, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương trên tủ quần áo phía bên kia phòng. “Anh ta nghĩ rằng hung thủ là một người nào đó trong bữa tiệc, Connor. Đó là một người trong số chúng ta. Em còn tìm thấy tài khoản của bà em được liệt kê trên ổ usb đó và em không biết phải làm gì.”
“Em đang ở đâu?”
“Connecticut. Nói chuyện với một người hiểu rõ nhà Loman.”
“Đáng lẽ ra em nên chờ anh, anh có thể đi với em.”
“Connor!” - Tôi nói. Bởi vì chúng tôi đang thành thật với nhau. Tất cả mọi thứ đều chỉ là tạm thời và điều này cũng vậy. Một sự kết hợp cần thiết, bởi vì cả hai chúng tôi đều thấy mình bị ràng buộc với chuyện này. Nhưng chúng tôi sẽ lại dần xa cách ngay khi thoát khỏi chuyện này. “Em tới đây để nói chuyện với Luciana Suarez. Sẽ tốt hơn nếu em đi một mình. Anh nói rằng chị ấy đã thấy những gì xảy ra tại bữa tiệc đêm đó, phải không? Với ô cửa sổ bị vỡ?”
Một khoảng lặng. Tôi nghe thấy âm thanh của thứ gì đó bật ra, tôi có thể hình dung hàm anh dịch chuyển qua lại và đột nhiên tôi nín thở. Tự hỏi liệu tôi có đang đặt niềm tin vào nhầm người? “Hãy kể với anh những gì cô ấy nói nhé!” - Cuối cùng anh cũng trả lời. Giọng anh trầm và lạnh lùng.
“Tất nhiên rồi!” - Tôi nói. Mặc dù vậy, nếu anh có thể đọc được giọng điệu của tôi cũng như tôi có thể đọc được giọng nói của anh, anh sẽ biết rằng đây là một lời nói dối.