Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
Thứ Tư – Ngày Thứ Hai

❊ ❊ ❊

Grace bước chậm lại để lấy hơi, buổi chạy của cô biến thành một cuộc đi bộ.

Ngôi nhà mà cô đang thuê nằm cách đồn cảnh sát Bethesda khoảng năm dặm, tùy thuộc vào tuyến đường, trong một khu vực được gọi là Weston Coyney của thành phố. Nơi này tiếp giáp với đại lộ Caverswall luôn nhộn nhịp xe cộ và nằm gần công viên ngoại ô Park Hall.

Ngôi nhà được xây theo kiểu chung vách từ thời trước chiến tranh, nằm khuất trong một đoạn ngõ cụt. Phil và Becky Armstrong, những người hàng xóm, đã thở phào khi thấy cô chuyển đến và kể cho cô nghe rất nhiều chi tiết về gia đình ồn ào đã bị đuổi đi. Điều đó giải thích cho việc nó hết sức sạch sẽ và mới được trang trí lại, với nhà bếp và phòng tắm mới tinh. Những người chủ cũ hẳn đã khiến nơi này trở nên tan hoang.

Điều đầu tiên mà Grace muốn chắc chắn là những bức tường có thể ngăn chặn tiếng ồn. Chẳng có gì tệ hơn thứ âm thanh o o ồn ã từ máy chạy, đặc biệt vào lúc sáng sớm. Thật may là Grace có chỗ để đặt nó, trong một căn nhà kính nhỏ ở sân sau, và cặp đôi hàng xóm nói rằng họ chẳng nghe thấy gì cả. Rằng sau những gì họ phải chịu đựng sáu tháng qua thì chút tiếng ồn đó chẳng hề khiến họ bận tâm.

Cô liếc nhìn đồng hồ. Năm giờ ba mươi lăm phút sáng. Mấy ngày gần đây, thời gian với cô trở nên thật nặng nề. Thật khó để có được một giấc ngủ đúng nghĩa. Cô đã tự ép mình phải đọc Kindle cho đến khi thiếp đi.

Cô tỉnh giấc vào sáng sớm, khắp người đầm đìa mồ hôi và ngồi dậy trên giường. Cô nhận ra nước mắt đang chảy trên mặt mình, cô đã không khóc khi ngủ từ lâu lắm rồi. Cô với lấy cái gối ở bên kia giường và để mặc nước mắt tuôn chảy.

Ngày mới khởi đầu thật tệ. Gần đây cô còn cảm thấy sợ hãi khi trông thấy ngày tháng trên mọi loại giấy tờ mà mình phải hoàn thành. Ngày mười hai tháng chín. Đã năm năm kể từ cái ngày mà cuộc đời cô thay đổi vĩnh viễn.

Đầu năm 2013, cô từng có một người chồng khỏe mạnh, người yêu thích việc được chạy bộ với vợ và chơi bóng mỗi cuối tuần. Nhưng chẳng bao lâu sau dịp sinh nhật hồi tháng Bảy, cân nặng của anh bắt đầu sụt xuống một chút và những trận ốm vặt trở nên dai dẳng. Anh trở nên lờ đờ uể oải, và sau khi kiểm tra máu cho anh, bác sĩ đã vội vàng chuyển anh tới bệnh viện bởi một vấn đề khẩn cấp.

Ngày này năm năm trước, người ta đã chẩn đoán rằng anh mắc bệnh bạch cầu tủy bào cấp tính. Các chuyên gia đã ngồi tư vấn cho họ suốt một giờ. Căn bệnh này có thể được chữa khỏi bằng hóa trị, nhưng không có cách nào chắc chắn rằng liệu nó có quay lại lần nữa hay không. Nó – đã tái phát đến tận ba lần và đến năm 2016 thì anh thua cuộc.

Grace chạy nhanh hơn để cố ngăn những hình ảnh ấy hiện lên trong tâm trí. Matt mới ba mươi hai tuổi khi được chẩn đoán, cô cũng mới bước sang tuổi ba mươi, và cả hai đều đang ở trong thời kỳ sung mãn nhất. Thật đau đớn khi phải chứng kiến tri kỷ của mình héo hon từng ngày.

Cô nhớ lại cái đêm mà anh đã khiến họ hoảng hốt khi bắt đầu nôn ra mấy thứ đen ngòm, khiến Grace cũng ói theo. Grace nhớ rất rõ lúc anh giận dữ đấm tay vào tường, rồi bật khóc trong vòng tay cô khi nghĩ đến việc sẽ phải bỏ cô lại một mình. Những lần cô phải cho anh dùng thuốc, bởi anh mệt đến mức không thể ra khỏi giường. Và nhất là khi anh cầu xin cô hãy giết anh, hãy giải thoát anh khỏi sự khốn khổ này; chúng sẽ mãi mãi khắc sâu trong trái tim cô.

Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một y tá, nhưng đó là công việc mà cô đã làm trong những tháng cuối cùng bên cạnh anh, cho đến khi anh không thể được chăm sóc tại nhà nữa và cần chuyển đến một nhà an dưỡng địa phương. Dù không nói với ai, nhưng việc đó thực sự khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm. Giờ đã có người để mắt đến anh những khi cô không có mặt. Cô không muốn làm người chăm sóc – cô chỉ muốn làm vợ anh.

Giờ đây, cô ghét việc không còn phải nghĩ cho hai người nữa. Những ngày nghỉ, những buổi gặp mặt, kể cả việc đi mua thức ăn – bất kể cô làm điều gì – giờ chỉ dành cho mình cô. Phải mất rất nhiều thời gian để có thể quen được với chuyện đó. Rồi mẹ cô cũng qua đời, chỉ chưa đầy mười hai tháng sau, và chuyện đó suýt nữa đã khiến cô ngã gục.

Sau vài giây, cô ấn vào nút tăng tốc trên máy chạy. Cô đẩy mình tới cực hạn, mỗi lúc một nhanh hơn, cho tới khi buộc phải dừng lại.

Trong bếp, Matt đang mỉm cười và nhìn cô chăm chú khi cô với tay lấy một chai nước trong tủ lạnh. Cô đóng tủ lại và lướt một ngón tay qua bức chân dung anh. Nó được chụp trước khi căn bệnh biến anh thành một bộ xương khô trụi tóc. Ở đây anh vẫn khỏe mạnh, với đôi mắt tinh anh không hề có quầng thâm, nước da sáng và một khao khát sống mãnh liệt. Sau hai năm, ký ức về thời kỳ suy nhược cực độ của anh đã phai dần, và đó là những gì còn lại mà cô nhớ về anh đến bây giờ.

Cô bước về phía cửa sổ phòng bếp. Trông có vẻ như lại thêm một ngày đẹp trời nữa, bầu trời trong xanh và thời tiết ấm áp hơn so với bình thường. Cô mong sao những đám mây đen sẽ biến mất khỏi đời mình càng sớm càng tốt. Đừng bao giờ kẹt lại trong quá khứ, mẹ cô từng nói vậy, nhưng nói thì lúc nào chẳng dễ hơn làm, nhất là khi quá khứ đã cướp đi của cô một tương lai vốn được trù định trước.

Hai giờ sau, khi đã tắm rửa và tràn đầy năng lượng trở lại dù vẫn còn xúc động, cô đóng cánh cửa che giấu thứ mà cô không muốn mọi người thấy và đi làm.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.