Amaia vội vã đi dọc hành lang, cố không chạy, rồi báo cho người gác cổng an ninh tiếp theo và đi tới lối vào chính, chị nhận ra một trong những người gác lúc chị đến. Im lặng, chị đợi lấy lại xắc và súng rồi mới yêu cầu gặp giám đốc nhà tù.
– Ông ấy không có ở đây, ông ấy đang ở Barcelona dự hội nghị về an ninh nhà tù, nhưng chị có thể nói chuyện với phó giám đốc nếu chị muốn, - người gác nói và với lấy điện thoại.
Amaia trả lời ngay lập tức.
– Không, không cần. Không có gì quan trọng.
Vào xe, Amaia rút điện thoại và ngờ vực liếc nhìn các camera CCTV rải rác quanh nhà tù. Chị để điện thoại xuống và lái đi, tìm thấy một chỗ trống đỗ xe cách đó vài con phố, rồi bấm một số trước đây chị chưa sử dụng bao giờ.
Giọng nói điềm đạm của thẩm phán Markina trả lời ở đầu dây bên kia.
– Thanh tra, lần đầu tiên cô gọi cho tôi theo số này…
– Đây là việc nghiêm trọng, thưa ngài. Tôi vừa ra khỏi nhà tù Pamplona sau khi thẩm vấn Berasategui… - Nhận ra giọng mình run run, chị ngừng lại và hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh.
– Berasategui? Sao cô không nói với tôi cô sẽ đi gặp hắn?
– Tôi xin lỗi thừa ngài, đây là một cuộc thăm không chính thức, tôi muốn hỏi hắn về… Rosario.
Chị nghe thấy ông tặc lưỡi trách móc.
– Mọi thông tin chúng tôi có đều chỉ rõ đêm hôm ấy hắn và Rosario đã ghé vào một nơi nào đó, ở một ngôi nhà an toàn để bà ta có thể thay quần áo, một nơi họ có thể ẩn náu phòng khi mọi sự không theo kế hoạch… Tôi không tin một người có óc tổ chức như Berasategui lại không tính đến một sự việc bất ngờ như thế.
Ở đầu dây bên kia, Markina im lặng.
– Nhưng đó không phải là lý do tôi gọi. Cuộc thẩm vấn suôn sẻ, cho đến lúc tôi hỏi hắn liệu Rosario còn sống không… Lúc đó hắn cho tôi một tin nhắn của bà ta.
– Gì kia! Amaia, tên này đang đùa giỡn với cô, hắn là một kẻ dụ dỗ bậc thầy! - Ông lớn tiếng, bỏ cả sự dè dặt thường lệ. - Hắn chẳng có tin nhắn gì của mẹ cô hết, cô đã cho hắn một cơ hội, hắn nhận ra điểm yếu của cô và hắn vồ ngay lấy.
Amaia thở dài, bắt đầu tiếc đã nhắc tới việc đó với ông.
– Chính xác thì hắn đã nói gì?
– Cái đó không quan trọng, việc xảy ra tiếp theo mới làm tôi lo lắng. Trong lúc hắn chuyển cái gọi là tin nhắn cho tôi, hắn đã chộp lấy cổ tôi.
– Hắn có làm cô đau không? - Markina ngắt lời, hoảng hốt.
– Hai lính gác ở trong phòng với chúng tôi không hề nhúc nhích, - chị nói tiếp. - Không, hắn không làm tôi đau, tôi giằng ra và rút lui tới cửa, nhưng lính gác vẫn không động đậy, kể cả lúc tôi quát họ mở cửa. Họ đợi cho đến khi Berasategui cho phép họ làm.
– Cô có chắc là ổn không? Nếu hắn làm cô bị thương…
– Tôi ổn, - chị ngắt lời. - Vấn đề là, hai người lính gác hành động như một cặp đã được huấn luyện. Thậm chí Berasategui còn nói đùa về việc họ mới đần độn làm sao, vậy mà họ vẫn tuân phục hắn hoàn toàn.
– Cô đang ở đâu? Tôi muốn gặp cô. Nói cho tôi biết cô đang ở đâu, tôi sẽ tới ngay.
Amaia nhìn quanh, mất phương hướng.
– Giám đốc nhà tù đang ở một hội nghị, và tôi không quen phó giám đốc, nhưng chúng ta cần hành động ngay bây giờ. Ai mà biết có bao nhiêu lính gác đã bị hắn khống chế.
– Tôi sẽ xem xét việc này. Tôi có số điện thoại di động của giám đốc ở đây. Tôi sẽ gọi đề nghị chuyển Berasategui tới nơi an toàn tối đa và giam vào xà lim cách ly. Vấn đề sẽ được giải quyết trong vòng mười phút. Nhưng tôi cần gặp cô ngay bây giờ. Tôi cần biết cô an toàn.
Amaia ngả đầu vào tay lái, cố sắp xếp mọi ý nghĩ. Phản ứng của Markina khiến chị mất bình tĩnh, ông có vẻ lo lắng thực sự và chị thấy phản ứng của ông có thể làm hại chị, chị vừa tức vừa tự mãn.
– Ngài đã nhận được báo cáo của nhà bệnh lý học về vụ Esparza chưa?
– Chưa. Tôi muốn gặp cô bây giờ.
– Chị tôi kể ngài đã gọi cho chị ấy.
– Phải. Cô ấy để lại tin nhắn cho tôi qua thư ký, và tôi gọi lại vì lịch sự. Cô ấy muốn biết liệu tôi có coi việc tổ chức tang lễ cho mẹ cô là thích hợp không. Tôi trả lời là tôi không phản đối. Còn bây giờ, tôi có thể gặp cô không?
Amaia bật cười vì sự dai dẳng của ông, và chị cần biết lối giải thích của Flora giả mạo đến đâu.
– Tôi ổn thật mà. Hơn nữa, tôi phải về đồn xem báo cáo của bác sĩ San Martín, nó có thể tới bất cứ lúc nào.
– Vậy thì bao giờ?
– Bao giờ cái gì ạ?
– Bao giờ tôi có thể gặp cô?
– Tôi có cuộc gọi khác, - chị nói dối. - Tôi phải ngắt máy đây.
– Thôi được, nhưng hãy hứa với tôi: không được đến gặp Berasategui một mình. Nếu có chuyện gì xảy ra với cô…
Amaia chấm dứt cuộc gọi, nhìn đăm đăm vào màn hình một lát, không nhúc nhích.