Tôi chẳng biết nên đi đâu. Tôi đang lo bọn cớm biết chỗ nhà tôi. Tôi phải ở lại nhà John. Tôi không thích ghé lại nhà Etta, nhỡ lúc đó Mouse có ở nhà, hắn lại say sưa như mọi bữa và sẽ đòi bắn tôi bởi tôi không giữ lại những tên hắn yêu cầu để moi sạch tiền của tôi.
Tôi phóng xe tà tà ra phố, tìm hiểu chuyện vừa qua. Đang lái xe, tôi lục tìm tấm ảnh nhặt được bên trong buồng ngủ Terry T. ra đặt trên hộp đồng hồ xe để xem kỹ có tìm ra được manh mối không.
Tấm ảnh có lẽ Betty mới chụp đây thôi. Ảnh chụp nàng đứng chung khoác tay một anh chàng lịch sự bảnh bao trước một căn hộ nhỏ khu chung cư. Tấm ảnh do người chụp đứng từ giữa đường chụp tới, nhìn thấy nhà cửa hai bên. Phía sau là nhà máy điện treo lá cờ to tướng bạc màu rủ xuống tả tơi về một phía, tấm ảnh chụp hai người đứng trước nhà. Ta có thể đoán, hai người là bạn, không phải tình nhân. Nàng ngả đầu ra sau, tay vẫy tay chỉ về hướng máy.
Nàng không còn trẻ như ngày nào, nhưng nhìn lại tim tôi muốn đập loạn xạ.
Xe tôi dừng lại trước vạch đèn đỏ chợt nghe tiếng gọi.
“Kìa, ông. Ông ơi!”
Nàng mặc chiếc áo đen ngắn ngang tới bụng, váy đen bó sát người. Mái tóc đen huyền xõa úp vô gương mặt tái xanh.
“Ông cần một bạn đồng hành chăng?”, - nàng hỏi, thò đầu vô phía bên cửa hông xe.
Tôi đoán nàng hết tiền nhưng nhìn thấy có vẻ thật thà.
“Một đêm bao nhiêu?”
Nàng nhíu mày rồi cười “Bảy lăm đô”.
Nhìn nàng như một con bé người Mễ, nhưng cặp mắt thì không phải. Nàng phải ngoài hai mươi, không chừng ba mươi.
“Em có phòng không?”
“Thêm hai hai đô nếu cần phòng”.
“Thôi lại đây”.
Nàng cười, nhanh chân leo vô xe mừng rỡ như con bé mới lớn gặp được mối sộp. Vừa ngồi vô xe một lúc, tôi nhìn qua thấy nàng biến sắc, nhìn ra ngoài dãy phố bên đường coi có bọn cớm hay ma cô biết mặt. Tôi yên chí vì có nàng bên cạnh lo giữ súng còn tôi ngủ được một giấc trên yên ngựa.
“Nếu anh thích tới nhà trọ El Lobo”, nàng nói, nhấn mạnh hai chữ cuối đúng giọng Tây Ban Nha - Mễ “thêm mười hai đô nữa, phòng có máy lạnh, hơi ồn nhưng không sợ người ta nghe ngóng”.
Lúc tới nơi, tay nhân viên trực đêm đòi thêm hai mươi đô bồi dưỡng.
“Không phải tôi muốn đâu, thưa ngài” tên da trắng đầu hói kể lể. “Nhưng cũng may gặp được một đôi khác màu da”.
“Khác màu da? Ối giời, con bé này không phải dân da trắng”.
Gã rụt cổ nhìn tôi, tưởng đâu là tôi nói tiếng Đức.
Trước khi bước vô, tôi đưa cho nàng bốn tờ hai mươi đô. Nàng thối lại bốn tờ một đô với bốn tờ hai lăm cent. Số kiếp phải vậy.
Gian buồng nhỏ hẹp, cái máy lạnh chiếm hết một phần ba chỗ chừa một lỗ hổng phun hơi mát. Tôi nghe có hai tiếng động, một là tiếng máy, một là tiếng dây cua roa đập vô thùng máy. Tôi tưởng tượng một tên nô lệ tội nghiệp đang tìm đường thoát ra ngoài.
Tôi bật đèn trong lúc cô ả đang thay đồ. Nàng cởi áo ra trước. Bộ ngực nhỏ, đầu núm vú to tròn đều một màu nâu. Nàng cởi tiếp chiếc váy lấy gót chân đẩy ra xa.
“Anh thấy thích nó không?”, nàng hỏi.
Tôi cương cứng ngay liền. Tôi đang chới với, bỗng nghe nàng gợi ý, tôi nhào vô ngay. Kỳ cục thật không hiểu sao tôi lại cười.
“Có gì mà cười?”. - Nàng nằm ngả lưng xuống, đầu gối co lên giạng hai chân ra. Nàng làm vậy cho được thư giãn, nếu tôi muốn dòm vô, cũng được thôi.
“Ta nghĩ em chiến đấu dữ lắm…”
“Em ở sạch. Sau mỗi lần em rửa ráy sạch sẽ”.
Tôi nhào xuống ân ái ngay.
“Nghe này, em đẹp lắm. Anh thích ngủ lại với em hơn là mấy em kia. Anh đang cần một thứ”.
“Thứ gì?” - Nàng có vẻ nghi. Biết đâu tôi sẽ đưa ra chiếc còng hoặc một sợi dây nylon để tập cho nàng quen dần.
Tôi cởi áo ra ngồi đâu lưng lại với nàng. “Em lau sạch chỗ này cho ta được chứ?”
Miếng băng gạc Odell đặt vô giờ đã sút ra vì lưng ướt mồ hôi. Nàng tháo ra, miệng rên khẽ “Ôi, tội nghiệp. Sao thế này hở anh?”
“Làm vườn bị tai nạn”.
Nàng vô buồng tắm hứng một ly nước nóng, xong trở ra đè tôi nằm sấp xuống. Nàng lau sạch vết thương cả tiếng đồng hồ. Đầu tóc nàng xê dịch qua lại trên lưng.
Carmela Bonitas quê ở một vùng thị trấn nhỏ miền Nam Mehico. Cha nàng là một người lao động nghèo, tốt bụng, bỗng ông ta mất tích không ai hay biết. Ông đi tìm việc không thấy quay về.
Nghe nàng kể lại câu chuyện người cha tôi thấy lo cho nàng, cha tôi cũng bị mất tích. Một người nghèo già cả bị mất tích chẳng ai thèm ngó ngàng tới. Nếu một người nghèo khổ đi tàu chìm xuống biển trong cơn sóng dữ, người thuyền trưởng ra sức tìm kiếm mặc cho sóng cả không sờn lòng. Vì sao ông phải cứu giúp?
Mẹ Carmela đưa nàng về sống ở thành phố Ensenada, nhưng rồi tai họa ập đến, mẹ nàng chết hay mất tích gì đó. Carmela trốn qua biên giới lúc mới được chín tuổi, núp trong thùng đựng muối trên xe tải của chủ hàng phân phối thực phẩm.
“Gã cho em đi nhờ, rồi sau gã đè em ra làm tình ngay trong kho muối”, nàng kể lể, nét mặt hãy còn in dấu ngây thơ. “Rồi em theo phục vụ làm tình bằng miệng bọn thủy thủ ở San Diego cho đến ngày hết chiến tranh, em có chồng là lính về lại đây ở. Chồng em là Bob Ridell”.
Carmela có một đứa con trai và một đứa gái. Nàng gởi nhờ người nuôi ở tận thị trấn nhỏ Placid ở California. Những ngày lễ hội lớn, nàng về thăm con và gởi tiền lại.
Tôi ngồi dậy kẹp lấy thân người nàng với cả hai chân và tay từ phía sau lưng. Nàng dựa sát vô người tôi, đặt hai tay lên gối. Mùi thuốc lá còn nguyên trong mái tóc dày cộm.
“Chồng em thế nào rồi?”
“Em chả biết hắn đi đâu. Em còn giữ giấy tờ đây. Hắn lao vô rượu chè be bét đến nỗi bị tâm thần, hắn đòi đánh dập em, em xoa dịu an ủi, hắn vẫn thế ấy.
“Vậy là em bỏ hắn đi”.
Nàng xích ra “Nhà em lúc nào cũng để cửa mở, cho đến một bữa tối, hắn tát vô mặt em, ngay lúc đó Ferdinand, gã ở cùng tầng lầu chạy qua can ngăn, Bob đánh hắn, lột hết quần áo và xô té xuống đất”.
“Vậy hở?”
Ferdinand nổi giận, một bữa tối nọ, hắn tông cửa nhào vô bắn ngay đầu Bob.
“Mẹ kiếp!”
“Cảnh sát tới nơi, em mới kể do một tên Negro”. - Đến đây, giọng nàng có vẻ lai lai tiếng Tây Ban Nha. - “Bởi vì Bobby không muốn hại Ferdinand, hắn đã nghĩ nhầm”.
“Anh có thích làm em đau không?”, - Carmela nói nhỏ vô tai. Nói chuyện một hồi tôi buồn ngủ. Tôi kể cho nàng nghe chuyện mấy đứa con, chuyện rắc rối trước mắt. Nàng lắng nghe rồi ôm ghì lấy tôi. Tôi chưa có lần nào bỏ ra trăm đô la mà được hài lòng như thế này.
Nàng hôn tôi như đoán được hết ý nghĩ trong đầu, ngay cả những chuyện tôi chưa nghĩ tới.
“Em để mặc anh”, nàng nói lầm bầm.
“Ồ, không?”, tôi nói và níu nàng lại.
“Sao lại không?”
“Mấy giờ rồi?”
“Em chả để ý chuyện giờ giấc làm gì cho mệt!”
Tôi đứng dậy bước tới cửa sổ. Tôi nhìn thấy cũng là cái thứ ánh sáng nhợt nhạt lúc nhìn qua vai Saul Lynx.
“Anh đoán chừng sáu giờ… Nếu ta bỏ đi ngay lúc này thì tới thị trấn Placid khoảng tám giờ. Nếu em gọi cho người giữ trẻ người ta sẽ chờ”.
Tôi chưa bao giờ chọc cười được một em gái điếm nằm trên giường. Tôi chưa hề biết chuyện đó. Vậy mà, Carmela đang nằm cười nhìn tôi.
Bà Escobar cho tôi nhờ điện thoại, bà rủ Carmela với mấy đứa nhỏ đi ra công viên. Tôi gọi cho nhà hàng Remo, không nghe thấy ai trả lời. Buồn ngủ quá, tôi nằm lăn ra dưới sàn phòng ăn đánh một giấc. Một lát sau, tôi nghe tiếng bước chân bọn trẻ nện thình thịch.
Tôi không biết nói ra thế nào lúc này tôi cảm thấy được bình yên. Bình yên được sống vô gia cư, vô danh tiểu tốt, chẳng ai thèm ngó tới. Tôi được ngủ dưới sàn nhà lót ván còn ngon giấc hơn cả mấy năm cộng lại.
Tôi mơ nghe thấy tiếng bước chân bọn trẻ và câu chuyện kể bằng tiếng Tây Ban Nha. Đó là thứ tiếng của một trẻ chưa được dạy biết nói, biết chữ nghĩa ra sao. Vậy mà nó hiểu được tiếng nói của niềm vui, của tình thương, cái gì nó nghe lọt lỗ tai đều hay ho cả. Trong giấc ngủ, tôi nhớ lại tấm băng rôn màu đỏ đề chữ MERCHANTS LUMBERYARD. Tôi sực nhớ bãi chứa gỗ tôi định xây cất tại siêu thị Freedom’s Plaza. Rồi tôi còn nhìn được chữ Merchants còn sót lại. Bên ngoài cửa trước, đóng ván kín mít, còn tấm băng rôn treo cách xa nhà máy điện phất phơ tả tơi.
Carmela cùng bọn trẻ và tôi ăn trưa sớm hơn mọi bữa. Món ăn chỉ có thịt heo rán, khoai tây chiên với ớt tỏi. Tôi nhớ lúc trở về, bọn trẻ tươi cười trìu mến nhìn tôi bởi tôi đưa được mẹ chúng về nhà như một phép lạ.
Tôi với nàng trao đổi số máy rồi thả nàng xuống một góc phố ở Hollywood. Tôi ôm hôn nàng.
“Hẹn gặp lại”, tôi nói.
“Nhớ gọi em”.
“Nhưng dạo này chưa được khỏe, chờ đến khi nào bình phục đã”.
Nàng nhìn tôi như muốn nói nhiều hơn thế nữa. Chợt nàng nhếch mép gượng cười buồn xo.
“Em chờ”, nàng nói thật khẽ.