Mới sáng sớm, tôi choàng mắt tỉnh khi vừa nghe có tiếng sột soạt. Hai con quạ dò dẫm bước đi trong lớp sương mù trên mui xe. Tôi ngồi ngủ như vậy cả đêm sau tay lái. Vai bên trái tôi cứng đờ, miệng thầm cầu nguyện vết thương đừng có làm độc như của Rufus.
Đôi chim quạ nép sát lại hai đuôi chạm nhau. Mỗi con nhìn ra mỗi hướng, đâu lưng lại.
Lúc này ước gì tìm được một chiến hữu để tôi có chỗ dựa. May ra còn có Mouse nhưng đứng gần bên hắn như dựa lưng vô con nhím.
Tôi đứng ngay dậy, con quạ vỗ cánh bay lên, còn con kia ngẩng đầu nhìn tôi từ trên xuống. Nhìn đôi mắt lờ đờ như muốn thôi miên tôi vào cái thế giới hoang dã, xếp tôi vô hạng người điên rồ.
Tôi bước xuống xe đóng sầm cửa lại, nó cũng chưa chịu bay đi. Nó nhảy nhót qua một bên nhìn theo bộ điệu giả vờ dọa nó sợ. Nó gọi con chim bạn đang run sợ, tôi đứng dựa lưng vô thân cây. Nó ngoác miệng ra xòe cánh, tôi rút thuốc ra hút.
“Mi dòm gì đó?”. - Nhìn theo nó một hồi tôi mới hỏi. Nó nhảy xuống chúi mỏ mổ quanh đất.
Lúc tôi chui vô lại trong xe ngồi sau tay lái, tôi ngửi thấy dúng là mùi loài quạ, mùi con vật bệnh hoạn đến nỗi nó không thể tẩy uế được cái mùi đó.
Tôi rồ máy, con quạ mới chịu bay đi. Ngồi trong xe chạy tới tôi nhìn thấy nó cùng với con chim bạn vỗ cánh lướt qua hàng cây liễu rũ.
Tôi lái xe đến trụ sở YMCA ở phố Main, từ sáng sớm ngâm mình dưới hồ tắm. Tôi bước lên, vô buồng tắm lại, mượn Amos Mackey bộ dao cạo râu, gã phục vụ khăn tắm cho khách. Tôi gọi lại cho Remo giờ này chắc chưa mở cửa.
Tôi đi lòng vòng để giết thời gian. Tôi đang nghĩ đủ thứ chuyện trong đầu, chuyện sau rối rắm hơn chuyện trước.
Tôi quyết định đi tìm John bàn công chuyện vì tôi vừa nghĩ ra cách giải quyết việc của Mouse. Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ sâu sắc lắm, tôi đành cho xe về lại số J2 phố Wilshire Boulevard nơi đặt văn phòng đại diện công ty Save-Co phía nam California. Dẫu sao Save-Co đang cần mua lại tài sản của tôi, vả lại không nguy hiểm đến tính mạng tôi ngay lúc này.
Tôi đang đứng trước một trong những khu nhà mới xây dựng. Khung thép làm sà nhà bám đầy xi măng non và trên cửa sổ màu xanh, nhìn vô thấy giống như chiếc bánh kẹp nổi mốc meo.
Tôi nhìn vô bảng chỉ dẫn mới biết Mason LaMone có đặt văn phòng tại đây. Gã đang cần tôi đóng góp dù đang còn độc thân. Biết đâu tôi sẽ hù dọa gã đừng đụng tới tài sản của tôi.
“Dạ ngài cần gì ạ?”, anh chàng trẻ tuổi, điển trai tóc hoe vàng vừa cất tiếng. Gã ngồi sau bàn giấy là nhân viên văn phòng công ty nhà đất Marson LaMone Realty có đề bảng gắn ngoài cửa.
“Anh là LaMone”, tôi hỏi gã.
“Dạ, không”, gã vui vẻ đáp. “Tôi là Carson, trợ lý ngài LaMone”.
“Nhờ anh gọi ông giúp tôi, được chứ”. Tôi cảm thấy không được cởi mở.
“Tôi phải báo lại ông ở đâu tới?”
“Freedom’s Plaza”.
“Ông nói sao?”
“Anh nghe rõ chứ. Nói cho ông chủ biết ngoài cửa treo bảng Freedom’s Plaza”.
Carson nhắc máy báo lại, phải vậy thôi.
“Mời ngài ngồi. Ngài LaMone đang sắp xếp công việc để tiếp ngài”.
Tôi bước tới ngang qua chỗ Carson hướng về phía cửa sau lưng.
Gã la lên “Kìa!”, rồi nhảy ra khỏi ghế, gã đứng cao cỡ mét tám.
Gã bước tới tôi đưa ngón tay lên nói nhỏ. “Ngồi xuống, không ta bắn bể đầu, đồ thằng nhóc da trắng.
Carson còn đang chần chừ tôi bước thẳng vào văn phòng Marson LaMone.
Thì ra, đây là một phòng tạp vụ không phải văn phòng. Cả khu nhà chỗ nào cũng gắn máy lạnh riêng chỗ này thì nóng. Cửa sổ mở toang, cái nắng nóng vùng sa mạc ùa vào bên trong. Dưới sàn lót tấm vải dầu ô vuông chạy đường chỉ đỏ.
Ngay chỗ làm việc của LaMone, đặt chiếc bàn sắt sơn màu nâu sẫm không bày biện nhiều đồ đạc, không có một kệ sách. Trên bàn đặt chiếc điện thoại màu đen loang lổ, được nối ngoằn ngoèo dài thẳng tới ổ cắm nứt làm đôi gắn trên tường.
Người đang ngồi sau chiếc ghế độc nhất trong căn phòng là Humpty Dumpty. Gã có cái đầu hói láng bóng như cái tô úp xuống, hai tai nhỏ xíu, cặp kính tròng nhỏ vừa đủ áp sát vô hai con mắt lộ. Hàm ria bạc cụp xuống, gã mặc bộ đồ màu rêu nhạt láng bóng nhầy nhụa như da ếch.
“Xin lỗi, tôi phải đi ngay”, gã trả lời trong máy giọng nghe khàn khàn rề rà.
Ông LaMone đứng dậy phía sau bàn giây, mặc trên người bộ đồ màu lục sáng, màu da chân ếch xanh lè như vỏ thân cây.
“Dạ ông đến có việc gì ạ?”
“LaMone là ông đây”.
Gã gật đầu.
Tôi không ngờ là đang đứng trước mặt một tên mặt mũi kỳ dị như muốn hớp hồn người lạ. Tôi nghĩ bụng, chắc hắn không muốn tiếp mình.
“Tôi là Rawlins”, tôi nói.
Gã cười gật đầu. “Tôi có nghe nói. Tôi có nghe”.
“Có lẽ ông chưa biết mọi chuyện ở đây. Chưa đâu”.
Cánh cửa xịch mở phía sau chỗ tôi đứng. Ba tên da trắng theo sau Carson ập vô.
“Ngài LaMone!”, Carson quát.
“Việc gì thế này?”. LaMone hỏi ngay Carson. Cặp mắt gã nhấp nháy phía sau tròng kính.
“Ờ, tôi mời bảo vệ vô đây bởi vì có ông này đây…”
“Cậu lo canh cửa thôi, Carson”, gã nói. “Cậu đi ngay, gọi Milo đến đây”. - LaMone chỉ ngón tay xuống dưới bàn chân.
“Còn chuyện… còn chuyện…”.
“Ta sẽ nói riêng với ông Rawlins”.
Tôi chỉ ngại một trong mấy tay bảo vệ còn đứng đó. Một tên tháp người gầy nhom, mấy tên kia bụng phệ, hai tay gầy. Tên to con để râu hàm lực lưỡng hơn tôi nhưng làm sao hắn qua nổi khẩu súng ngắn nòng 38 của Saul Lynx để lại.
“Thôi đi đi. Đi ra ngoài” - Marson LaMone giơ bàn tay thô ráp vẫy hắn đi.
Mấy tên bảo vệ nhìn tôi đăm đăm lúc Carson xua bọn chúng ra khỏi cửa. Bọn chúng ấm ức, gặp lúc Marson đuổi ra chúng càng căm giận tôi hơn.
Dù sao tôi đâu trả lương cho bọn chúng.
Trong phòng chỉ còn lại tôi với LaMone. Gã lại ngồi xuống sau bàn.
“Tôi biết rõ chuyện giữa ông với Clovis rồi đó”, tôi nói. Tôi dám nói là hắn hết đường thở ra. “Tôi không để cho ông lấy đi những gì của tôi”.
“Tôi không có dính dáng vô chuyện nhà nước, ông Rawlins. ở đó định xây dựng nhà máy xử lý chất thải. Tôi có ăn nhập gì tới mấy việc đó”.
“Ông đừng để chuyện đó cho tôi. Tôi có số máy Clovis đây, tôi sẽ cho phá hủy công trình trước mặt mọi người”.
Lời lẽ của tôi vừa xưng ra không nhằm nhò gì với Marson LaMone. Gã gỡ mắt kiếng ra chong mắt nhìn tôi “Đây là một cách tiêu phí thời gian của ông hay sao, ông Rawlins, tôi nghĩ cũng hay đây. Tôi đang lao vào công việc, chỉ có vậy thôi. Khi hay tin có mấy nhà đầu tư định xây cất khu trung tâm mua sắm tôi đi gặp họ ngay”.
Vậy là câu chuyện xé ra rùm beng. Gã đứng dậy, phác một điệu bộ vớ vẩn. “Tôi đã gặp được nàng Mc Donald đặt một đường dây liên lạc. Tôi đang tính chuyện đó.
“Tôi đang chới với vì chuyện chính quyền địa phương không chấp thuận dự án xây cất đó”. - Gã chỉ tay lên trần nhà không hiểu muốn nói gì. “Tôi muốn hái ra tiền. Xây dựng nhà máy xử lý chất thải thì ăn được cái gì?”.
“Vậy mà sau khi đuổi được ta, nhà nước chơi khăm xây dựng một cơ sở khác, giá rất hạ”.
LaMone trở lại chỗ ghế ngồi, lấy lại bình tĩnh. Gã bóp tay chống xuống bàn ngắm nghía.
“Tôi không phải là thầy bói, thưa ngài. Nếu gặp thời cơ thuận lợi, tôi sẽ tranh thủ ngay. Làm ăn là phải vậy”. LaMone nhìn tôi không nhịn được, gã nhếch mép cười.
Vậy rồi gã cũng bật ra tiếng cười nhìn mấy tên Nigger nghèo khổ muốn tìm tới chỗ mấy ông tai to mặt lớn thử thời vận.
“Ờ, hơ, phải đấy”, tôi nói. “Tôi có thể nhìn thấu suốt mọi việc. Tôi sẽ nói ra trước mọi việc. Tôi có thể nói ra cho ông biết Clovis Mac Donald sẽ mất hết tiền ông đưa cho nàng. Tôi có thể nói ra cho ông nghe, nếu tôi mất sạch cơ ngơi, rồi nhờ thiên cơ bỗng đâu như được phép lạ nổi lên một trung tâm mua sắm, hoặc là một cửa hàng bách hóa rộng mênh mông, xứng với tầm cỡ, lúc đó sẽ phát sinh ra nhiều chuyện kinh khủng hơn. Tôi cam đoan với ông, dù có gì xảy ra trên mảnh đất này, nếu không phải là của tôi thì sẽ không còn là của ai hết. Bởi nếu ông cứ nghĩ tôi là một tên Nigger, tôi không còn chạy đi đâu cho khỏi, đành chấp nhận. Không còn chọn lựa nào khác”.
Nụ cười vụt tắt trên gương mặt Mason LaMone. Tôi vừa nhìn ra một thoáng ưu tư, gã không màng chuyện đó. Chuyện một thời sống oanh liệt của Ngài LaMone giờ đang bị mây mờ che khuất.