Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Zoe nhìn chằm chằm món salad gà với vẻ ngán ngẩm. Ngoài khu vực đỗ xe mà họ tìm được gần đó ra thì nơi mà cả hai dừng lại để ăn trưa không được ổn cho lắm. Nhân viên phục vụ là một người phụ nữ cộc lốc, khó chịu với vết phát ban trên cổ. Cô ta đã gợi ý món salad gà, bảo rằng đó là món yêu thích của mình. Zoe cảm thấy hoài nghi về chuyện đó. Phần thịt gà rất khô và được nêm nếm bằng một loại thảo dược không rõ nguồn gốc. Phần rau bị làm đông và rã đông nhiều đến nỗi bề mặt trông nhăn nhúm không khác gì cái khăn ăn.

Người bạn đồng hành cũng chẳng giúp cô ăn ngon miệng hơn. Tatum với vẻ mặt cáu kỉnh đang im lặng đắm mình trong cơn giận dữ. Anh gọi một cái bánh hamburger rồi cắn những miếng thật to và nhiều lần nuốt ực mà không thèm nhai. Rõ ràng là đang muốn ăn vội cho qua bữa.

Cuối cùng, anh đặt nửa chiếc hamburger đang ăn dở xuống và nói: “Đáng ra cô có thể hỗ trợ cho tôi. Theo dõi hiện trường vụ án là một cách tiếp cận chắc ăn, vậy mà bây giờ Martinez đã không chịu làm theo.”

“Chẳng ích gì đâu,” Zoe cố gắng kiên nhẫn hết mức có thể. Lúc ở hiện trường vụ án vừa rồi, Tatum đã khiến cô tự vấn khả năng suy diễn của mình, thế nên cô đã không nói gì với Martinez về chuyện nạn nhân có thể là gái mại dâm. Giờ cô cảm thấy thật hối hận. “Tên hung thủ sẽ không quay lại đó đâu.”

“Cô làm sao biết được, cô chỉ đang đoán mò mà thôi.”

“Tôi không đoán mò.” Zoe cất cao giọng. “Tôi đang đưa ra suy luận từ những vụ án trước đó và những chứng cứ sẵn có. Đó là chuyện tôi đang làm. Đó là công việc của tôi.”

“Nói đến công việc, có phải cô nên tế nhị với Bernstein hơn không? Tôi đem cô đến đây để khiến niềm tin của họ dành cho ông ta bị lung lay, chứ không phải là để hủy hoại ông ấy.”

“Anh không phải là người đem tôi đến đây, là Mancuso điều tôi đến. Và bà ấy điều tôi đến là để làm cố vấn cho cảnh sát Chicago. Đó là điều tôi đã và vẫn đang làm.”

“Cố vấn sao? Cô cũng như Tiến sĩ Bernstein thôi. Hai người các người không hơn nhà ngoại cảm là mấy. Toàn thêu dệt những câu chuyện rồi đem kể cho điều tra viên, khiến công tác điều tra rối tung lên. Tất cả chỉ để biện hộ cho việc muốn kiếm tiền.”

Mặt Zoe nóng bừng, tim đập nhanh. Cô thật muốn cầm món salad gà ném vào mặt hắn. “Mẹ kiếp. Anh biết không, Tatum? Tôi chẳng biết anh có vấn đề khỉ gió gì với tôi. Lý do tôi không yểm trợ cho anh đó là vì phương án của anh quá ngu ngốc. Bất kỳ ai có ít kinh nghiệm về sát nhân hàng loạt đều có thể nhìn ra được. Nhưng tất nhiên, anh làm gì có kinh nghiệm. Anh được đến BAU chẳng qua vì họ không muốn gửi anh đến nơi nào khác thôi. Nên hãy vượt qua mặc cảm về kích cỡ cậu nhỏ hay tật tè dầm hay bất kỳ thứ gì mà anh đang cố gắng bù đắp và đàn ông lên đi. Nếu muốn tôi yểm trợ cho anh, anh phải theo kịp tôi, và nói cho anh biết là tôi đi rất nhanh đấy.”

Zoe đứng dậy và rời khỏi nhà hàng. Cô biết anh thừa sức trả tiền cho món salad gà vô vị đó..

Cô giậm chân bước đi trên đường, cảm thấy như đang quay trở lại tuổi 14, người cảnh sát nhìn cô với vẻ trịch thượng trên gương mặt.

Nghe này cô bé, hãy để việc điều tra cho người lớn lo, được không?

Cô nguyền rủa Tatum. Nguyền rủa người cảnh sát từ mười chín năm trước mà cô đã cố tình quên tên. Nguyền rủa toàn bộ những đặc vụ FBI đã phẫn uất khi cô được đảm nhiệm công việc của một “đặc vụ thật sự”. Nguyền rủa sự khinh thường luôn bám riết lấy Zoe mặc cho những thành tựu mà cô đã đạt được. Liệu cô có bao giờ nhận được sự trân trọng mà cô xứng đáng có hay không?

Những giọt nước mắt tức tưởi chực trào ra. Zoe nhanh chóng dùng tay quẹt nước mắt, nuốt cục tức và cố ép bản thân bình tĩnh lại. Cô đứng yên, tập trung hít thở. Có một tiếng thở dài hắt ra kèm theo tiếng nấc nhỏ; nhưng lần thở tiếp theo đã hoàn toàn êm ái và đều đặn. Tim cô đập chậm hơn. Cơn giận vẫn còn đó, nhưng Zoe đã bình tĩnh trở lại.

Bỗng có tiếng của Tatum truyền đến từ phía sau. Chết tiệt. Cô bắt đầu bước tiếp.

“Zoe à! Vì Chúa, đợi đã!”

“Để tôi yên!”

“Ừ, sao cũng được,” giọng anh lạnh lùng phát ra ở đằng sau. “Nhưng tôi nghĩ cô sẽ muốn biết tin này. Họ đã xác định được danh tính của cô gái. Có báo cáo của một người bị mất tích khớp với đặc điểm của nạn nhân. Tên cô ấy là Krista Barker, là một cô gái làng chơi.”

Một cô gái làng chơi. Đó là cách Tatum gọi một cô gái hành nghề mại dâm nhưng tránh nhắc đến từ mại dâm, tránh phải thừa nhận là Zoe đã nói đúng. Đáng ra cô nên nói với Martinez suy nghĩ của mình ngay từ đầu. Như vậy sẽ khiến ông ấy dễ dàng tiếp nhận ý kiến của cô hơn.

“Họ đang trên đường đến gặp bạn cùng phòng của cô ấy, tên là Crystal. Martinez hỏi chúng ta có muốn đi cùng ông ấy không. Tôi có nên báo lại là cô không có hứng thú tham gia không nhỉ?”

Cô nổi giận, đột ngột quay sang phía sau. Tatum nhìn cô, gương mặt anh lạnh lùng vô cảm.

“Không!” Cô trả lời dứt khoát, hoàn toàn làm chủ được cảm xúc. “Tôi muốn đến nghe xem cô gái mại dâm đó nói gì.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.