Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Khi Florentyna quay lại Chicago, cô nhận thấy phe Dân chủ đang lên tiếng về sự quan ngại của họ với việc để Jimmy Carter tại Nhà Trắng không thực sự giúp ích cho những cơ hội của đảng. Đã qua rồi cái thời mà một người đương nhiệm có thể đảm bảo rằng ông ta sẽ quay về phòng Bầu dục và mang theo những người trong nội bộ đảng của mình, những người đang đấu tranh vì những vị trí ít ỏi. Richard nhắc nhở Florentyna rằng Eisenhower là Tổng thống gần nhất hoàn thành trọng trách qua hai nhiệm kỳ.

Phe Cộng hòa cũng bắt đầu thể hiện sức mạnh của mình, và sau lời tuyên bố rằng Jerry Ford không hướng đến chiếc ghế Tổng thống nữa, George Bush và Ronald Reagan trở thành những ứng cử viên vô địch tiềm năng nhất. Trong hành lang Quốc hội, người ta gợi ý công khai rằng Edward Kennedy nên ứng cử cạnh tranh với Carter.

Florentyna tiếp tục công việc hằng ngày của mình tại Hạ viện, và tránh bị lôi kéo vào cả hai nhóm, mặc dù cô nhận được nhiều mời gọi từ những người quản lý chiến dịch thuộc cả hai bên, thậm chí nhiều hơn cả lượng thư mời thông thường của Nhà Trắng. Cô giữ thái độ trung lập, bởi cô vẫn chưa thấy bị thuyết phục về việc cả hai ứng cử viên là lựa chọn đúng để lãnh đạo đảng phái vào năm 1980.

Trong khi những người khác dành thời gian để vận động tranh cử, Florentyna gây áp lực lên Tổng thống, buộc ông ta thể hiện thái độ mạnh mẽ hơn khi đối đầu với những người đứng đầu nhà nước phía sau Bức màn Sắt, và đề nghị thực hiện cam kết vững chắc hơn với NATO, nhưng cô tỏ ra không mấy thúc giục. Khi Jimmy Carter nói với một khán giả đang kinh ngạc rằng ông ta ngạc nhiên khi người Nga có thể đi ngược lại lời nói của họ, Florentyna nói một cách tuyệt vọng với Janet rằng bất cứ người Ba Lan nào trốn thoát tới Chicago cũng có thể nói với ông ta điều đó.

Nhưng sự chia tách cuối cùng giữa cô với Tổng thống xuất hiện khi những người gọi là sinh viên chiếm lấy Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Tehran vào ngày 4 tháng Mười một năm 1979, và giam giữ năm mươi ba con tin người Mỹ. Tổng thống chẳng hành động gì nhiều ngoài việc đưa ra những bài phát biểu “Tái Sinh” và nói rằng tay ông ta đã bị khóa chặt. Florentyna tiến hành tấn công vào Nhà Trắng với tất cả mọi cách trong khả năng, đòi hỏi Tổng thống đứng lên vì nước Mỹ. Khi cuối cùng ông ta cũng cố gắng thực hiện nhiệm vụ giải cứu, nó bị bỏ dở dang, gây nên sự giảm sút danh tiếng đáng xấu hổ của Hoa Kỳ trong mắt phần còn lại của thế giới.

Trong suốt phiên tranh luận về vấn đề quốc phòng tại Hạ viện ngay sau thảm họa nhục nhã ấy, Florentyna không dùng đến ghi chú như thường thấy mà đưa ra những nhận định trực tiếp: “Làm thế nào mà một dân tộc sở hữu năng lượng, các nhà bác học và sự độc nhất khi đưa được con người lên mặt trăng, lại thất bại trong việc hạ cánh một cách an toàn ba chiếc máy bay trực thăng xuống sa mạc?” Cô nhất thời quên mất rằng những sự kiện tại Hạ viện giờ đây được ghi hình lại, và toàn bộ ba nhà đài đã phát sóng phần phát biểu đó của cô trong mục điểm tin tối của họ.

Cô không cần nhắc với Richard về sự thông thái của George Novak trong việc yêu cầu họ không gia hạn khoản vay của Lester dành cho vua Shah, và khi người Nga diễu hành dọc biên giới Afghanistan, Richard hủy bỏ kỳ nghỉ của họ tới thế vận hội Olympic ở Moscow sau khi khi đội tuyển Mỹ xin rút lui.

Những người Cộng hòa tới Detroit vào tháng Bảy và chọn Ronald Reagan, cùng với George Bush làm người đồng hành[1]. Một vài tuần sau, phe Dân chủ tới New York và đảng của họ xác nhận Jimmy Carter là ứng cử viên với thậm chí ít sự nhiệt tình hơn cả khi họ dành cho Adlai Stevenson. Khi người chiến thắng Carter tiến vào Madison Square Garden[2], ngay cả những quả bóng bay cũng từ chối rơi xuống từ trên trần.

Florentyna cố gắng tiếp tục công việc của cô tại Quốc hội mà không thể chắc chắn đâu là phe đa số trong thời gian vài tháng. Cô thúc đẩy những sửa đổi trong dự thảo Phân bổ ngân sách Quốc phòng và Đạo luật Cắt giảm thủ tục giấy tờ. Khi cuộc bầu cử đến gần, cô bắt đầu lo sợ rằng cuộc đấu tranh cho chiếc ghế của chính mình có thể kết thúc khi đảng Cộng hòa thay thế Stewart Lyle bằng một giám đốc quảng cáo trẻ tuổi nhiệt tình, Ted Simmons.

Cùng với sự động viên của Janet, cô một lần nữa đẩy thành tích bầu chọn của mình lên khoảng 80% bằng việc chỉ nhận những lời mời đến phát biểu tại Washington hay Illinois trong suốt sáu tháng cuối trước kỳ bầu cử.

Carter và Reagan dường như bám trụ tại Chicago, bay đi bay về Illinois như hai con chim cúc cu trên cùng một chiếc đồng hồ. Những cuộc thăm dò cho thấy tỉ lệ quá sít sao, nhưng Florentyna không lạc quan sau khi xem các đối thủ tranh luận tại Cleveland trước lượng khán giả truyền hình ước chừng tới một trăm triệu người Mỹ. Ngày tiếp theo Bob Buchanan nói với cô rằng Reagan có thể không thắng cuộc tranh luận, nhưng ông ta chắc như đinh đóng cột sẽ không thua, và đối với ai đó đang cố gắng loại bỏ chủ nhân Nhà Trắng đương nhiệm, đó là tất cả những gì quan trọng.

Ngày bầu cử đến gần, vấn đề con tin tại Iran ngày càng trở thành trọng tâm trong đầu mọi người dân Mỹ, họ bắt đầu nghi ngờ khả năng Carter có thể giải quyết được vấn đề. Trên đường phố Chicago, những người ủng hộ nói với Florentyna rằng họ sẽ đưa cô quay lại Quốc hội nhưng họ không thể ủng hộ Carter nhiệm kỳ thứ hai. Richard bảo anh biết chính xác họ cảm thấy thế nào và dự đoán rằng Reagan sẽ chiến thắng dễ dàng. Florentyna đón nhận quan điểm của anh một cách nghiêm túc, và dành những tuần cuối cùng của chiến dịch tranh cử làm việc như thể cô là một ứng cử viên vô danh đấu tranh cho cuộc bầu chọn đầu tiên của mình.

Những nỗ lực của cô không nhận được sự giúp sức bởi một cơn mưa lớn tại Chicago, xối xuống đường phố trong Ngày bầu cử.

Khi lá phiếu cuối cùng được tính, ngay cả cô cũng ngạc nhiên với quy mô chiến thắng của Reagan, lôi kéo cả Thượng viện bám theo đuôi áo của ông ta, và chỉ thất bại trong việc nắm giữ Hạ viện cho phe Dân chủ.

Florentyna quay lại Quốc hội với đa số phiếu giảm xuống còn 9.031. Cô bay về Washington, bầm dập nhưng không bị hạ gục, một vài tiếng trước khi những con tin được trả về.

***

Tổng thống mới vực dậy tinh thần của dân tộc với lời tuyên thệ đầu tiên. Richard, trong chiếc áo khoác thường ngày, mỉm cười suốt bài phát biểu và vỗ tay lớn với phần mà anh sẽ nhắc lại cho Florentyna nhiều năm sau đó:

Chúng ta nghe tới nhiều nhóm lợi ích đặc biệt, nhưng mối quan tâm của chúng ta phải dành cho nhóm lợi ích đặc biệt đã bị lãng quên quá lâu. Họ biết không có ranh giới ưu tiên, vượt qua sự chia rẽ dân tộc, chủng tộc và đáng phái. Họ được tạo nên từ những người đàn ông và phụ nữ đã cung cấp nguồn lương thực cho chúng ta, canh gác đường phố của chúng ta, làm việc trong những hầm mỏ và nhà máy của chúng ta, dạy dỗ đám trẻ của chúng ta, gìn giữ nhà của chúng ta và chữa lành khi chúng ta đau ốm. Những chuyên gia, những nhà tư bản công nghiệp, những người chủ cửa hàng, thư ký, tài xế và những người tài xế xe tải. Họ, nói tóm lại, là chính chúng ta, những người mang dòng máu Mỹ.

Sau khi bài diễn văn được đón nhận một cách nồng nhiệt, vị Tổng thống vẫy tay lần cuối với đám đông chính đứng phía trước, và quay người rời khỏi bục phát biểu.

Hai nhân viên Sở Mật vụ dẫn ông ta qua lối đi tạo ra bởi những lính gác danh dự. Khi đoàn người của Tổng thống xuống đến bậc thang cuối cùng, ngài Reagan và Đệ Nhất Phu nhân leo vào ghế sau chiếc xe limousine đen, rõ ràng không sẵn sàng tiếp nối hình mẫu của gia đình Carter đi bộ dọc đại lộ Constitution tới ngôi nhà mới của họ. Khi chiếc xe chầm chậm rời đi, một đặc vụ của Sở Mật vụ gạt nút trên chiếc bộ đàm hai chiều của mình, “Miếng da thô trả về cho Vương miện” là toàn bộ những gì anh ta nói, rồi sau đó nhìn chằm chằm qua chiếc ống nhòm, anh ta đi theo chiếc limousine suốt dọc đường tới cổng tòa Bạch Ốc.

***

Khi Florentyna quay lại Quốc hội vào tháng Một năm 1981, Washington đã rất khác. Những người phe Cộng hòa không còn cần phải cầu xin sự ủng hộ cho mỗi dự luật mới mà họ tán thành, bởi những hạ nghị sĩ được bầu chọn biết đất nước đang đòi hỏi được thay đổi. Florentyna thích thú với thách thức mới trong việc nghiên cứu kế hoạch mà Reagan đưa ra cho Hạ viện và quá vui sướng khi được hỗ trợ một phần lớn cho nó.

Cô trở nên bận rộn với những sửa đổi cho ngân sách và kế hoạch Quốc phòng của Reagan đến mức mà Janet phải chỉ cho cô một mục trên tờ Chicago Tribune, mà nó có hàm ý rằng cô phải rời bỏ chiếc ghế của mình tại Hạ viện.

Thương Nghị sĩ Nichols của Illinois tuyên bố sáng nay rằng ông có thể sẽ không tham gia cuộc tái bầu cử vào Thượng viện năm 1982.

Florentyna ngồi tại bàn làm việc của mình, suy nghĩ về tính nghiêm trọng của tuyên bố này, chỉ một lát sau, biên tập tờ Chicago Sun-Times gọi điện tới để hỏi cô liệu sẽ tham gia cuộc chạy đua vào Thượng viện năm 1982 không.

Florentyna nhận ra đó là lẽ tự nhiên khi báo chí suy đoán về việc ứng cử của cô sau ba năm rưỡi làm Hạ nghị sĩ.

“Không lâu trước đây,” cô nói đùa, “tờ báo nổi tiếng của các anh còn gợi ý tôi nên từ chức.”

“Một vị thủ tướng Anh từng nói: một tuần là khoảng thời gian dài trong chính trị. Vậy quan điểm của bà như thế nào, Florentyna?”

“Việc này chưa bao giờ xuất hiện trong đầu tôi,” Florentya cười nói.

“Đó là một tuyên bố mà sẽ không ai tin, và tôi chắc chắn sẽ không xuất bản nó. Thử lại lần nữa đi.”

“Tại sao các anh gây sức ép với tôi quá vậy, trong khi tôi vẫn còn hơn một năm để quyết định.”

“Bà vẫn chưa nghe gì sao?” “Nghe chuyện gì?” Cô hỏi.

“Một cuộc họp báo được tổ chức sáng nay tại Hội đồng Thành phố, Luật sư Bang tuyên bố ông ta là một ứng cử viên.”

“Ralph Brooks chạy đua vào Thượng viện” chạy trên tiêu đề chính khắp các ấn bản buổi chiều của báo chí Illinois. Rất nhiều phóng viên đề cập đến trong bài viết của họ rằng Florentyna vẫn chưa quyết định liệu bà có muốn thách thức vị luật sư bang hay không. Một lần nữa, những bức ảnh của ông bà Brooks lại nhìn chằm chằm vào Florentyna. Người đàn ông tồi tệ đó có vẻ dễ nhìn hơn khi có tuổi, cô lầm bầm. Edward gọi điện từ New York để nói rằng anh nghĩ cô nên ứng cử, nhưng khuyên cô đừng nói gì cho đến khi nhà Brooks hết hơi.

“Em thậm chí có thể biên soạn lời tuyên bố của mình sao cho nó như thể em miễn cưỡng chấp thuận bởi áp lực từ công chúng.”

“Những ai là người ủng hộ trung thành trong Đảng?”

“Ước lượng của anh là khoảng 60-40 nghiêng về em, nhưng kể từ khi anh thậm chí không còn là thành viên ủy ban, rất khó để nói chắc chắn. Đừng quên là còn hơn một năm nữa mới đến kỳ bầu cử, nên không cần phải vội vàng nhảy vào cuộc, đặc biệt giờ đây Brooks đã hành động. Em có thể lùi lại và lựa chọn thời điểm thích hợp cho mình.”

“Anh nghĩ tại sao anh ta lại tuyên bố sớm thế?”

“Để thử và dọa em từ bỏ, anh đoán vậy. Có lẽ anh ta nghĩ em có thể lùi lại đến năm 1984.”

“Có lẽ đó là một ý hay.”

“Không, anh không tán đồng. Đừng bao giờ quên điều gì đã xảy ra với John Culver ở Iowa. Ông ta quyết định đợi bởi cảm thấy có thể sau này sẽ dễ dàng hơn khi chỉ có những đối thủ yếu hơn ở xunh quanh, vậy là trợ lý riêng của ông ta chạy đua thay, giành được chiếc ghế đó và vẫn ngồi tại Thượng viện đến ngày nay.”

“Em sẽ suy nghĩ về điều này và cho anh biết sau.” Sự thật là Florentyna nghĩ rất ít tới những chuyện khác trong suốt vài tuần sau đó, bởi cô biết nếu cô có thể đánh bại Brook lần này, anh ta sẽ bị hạ gục một lần và mãi mãi. Cô không nghi ngờ gì rằng vị luật sư vẫn còn tham vọng vươn dài thêm mười sáu dãy nhà phía sau Thượng viện. Theo lời khuyên của Janet, cô giờ đây chấp nhận mọi lời mời quan trọng đến phát biểu trong bang và từ chối hầu hết các thỏa thuận khác bên ngoài bang của mình. “Việc này sẽ giúp cô có cơ hội tìm hiểu tình hình,” Janet nói.

“Nhớ liên tục nhắc nhở tôi nhé, Janet.” “Đừng lo, tôi sẽ làm thế.”

Florentyna bay về Chicago hai lần mỗi tuần trong gần sáu tháng và ghi chép tỷ lệ tham gia bình bầu tại Quốc hội của cô chỉ hơn 60% một chút. Ralph Brooks có lợi thế là không sống tại Washington bốn ngày mỗi tuần hay có lưu trữ được giữ tại tòa án thể hiện trên tỷ lên phần trăm. Thêm vào đó, Chicago đã bầu Jane Byrne làm thị trưởng vào năm ngoái. Có nhiều người nói rằng một phụ nữ trong chính trường Illinois là quá đủ rồi. Tuy nhiên, Florentyna cảm thấy tự tin sau khi xem xét hầu hết tình hình trong bang và nhận ra Edward đã đúng, cô quả thật có 60-40 cơ hội hạ gục Ralph Brooks. Thực sự cô tin rằng đánh bại Brooks có thể còn khó khăn hơn việc được bầu chọn vào Thượng viện bởi cuộc bầu cử giữa kỳ theo truyền thống diễn ra đang chống lại chủ nhân Nhà Trắng đương nhiệm.

Một ngày, Florentyna để trống lịch trình để dành cho cuộc họp thường niên của cựu binh Mỹ tại chiến trường Việt Nam. Họ đã chọn Chicago làm nơi tổ chức lễ kỷ niệm và mời Thương Nghị sĩ John Tower của Texas và Florentyna làm những người phát biểu chính. Báo chí Illinois nhanh chóng chỉ ra sự tôn trọng mà những người ngoài dành cho cô con gái yêu thích của họ. Bài báo tiếp tục rằng thực tế việc các cựu binh ghép cặp cô với vị chủ tịch của Ủy ban Quân vụ Thượng viện đã thể hiện sự đánh giá cao cô.

Florentyna đang mang rất nhiều trọng trách tại Hạ viện. Cô đã bảo trợ thành công sửa đổi luật Good Samarita[3] cho đến Đạo luật Superfund[4] khiến nó có lợi cho các công ty thực hiện những nỗ lực thực sự trong việc xử lý chất thải độc hại. Trước sự ngạc nhiên của cô, ngay cả Bob Buchanan cũng ủng hộ sửa đổi của cô.

Khi cô đang đứng dựa vào thanh vịn phía sau phòng họp, đợi kết quả bầu chọn cho mục cuối cùng trong sửa đổi của mình, ông nói với cô rằng ông hi vọng cô sẽ chạy đua cho chiếc ghế Thượng viện.

“Ông chỉ nói vậy bởi ông muốn thấy lưng tôi[5].” Ông cười khẽ. “Đó có thể là một điều tích cực, tôi phải thừa nhận vậy, nhưng tôi không nghĩ cô có thể ở đây lâu hơn nếu cô có ý định sống tại Nhà Trắng.” Florentyna nhìn ông kinh ngạc. Ông thậm chí còn không liếc mắt nhìn cô mà tiếp tục nhìn chằm chằm vào căn phòng đầy người.

“Tôi không nghi ngờ gì việc cô sẽ tới đó. Tôi chỉ cảm ơn Chúa tôi sẽ không còn sống để chứng kiến lễ nhậm chức của cô,” ông nói tiếp trước khi rời đi để bầu cho sửa đổi của Florentyna.

***

Mỗi khi Florentyna tới Chicago, cô né tránh câu hỏi về việc ứng cử vào Thượng viện của mình, mặc dù điều đó quá rõ ràng trong suy nghĩ của mọi người khác cũng như chính cô. Edward chỉ ra rằng nếu cô không ứng cử lần này, nó có thể là cơ hội cuối cùng của cô trong hai mươi năm bởi Ralph Brooks mới chỉ bốn mươi bốn tuổi và hầu như không thể đánh bại anh ta một khi anh ta là người đương nhiệm.

“Đặc biệt khi anh ta có ‘sự duyên dáng của nhà Brooks’,” Florentyna mỉa mai đáp lại. “Trong bất cứ trường hợp nào,” cô tiếp tục, “ai sẽ sẵn sàng để đợi hai mươi năm chứ?”

“Harold Stassen[6]”, Edward đáp lại.

Florentyna cười. “Và mọi người đều biết ông ta làm tốt thế nào. Em sẽ phải quyết định dù cách này hay cách khác trước khi đến nói chuyện với Cựu binh chiến tranh Việt Nam.”

***

Florentyna và Richard trải qua kỳ nghỉ cuối tuần tại Cape Cod và Edward đến cùng vào tối thứ Bảy.

Tới tận đêm khuya, họ vẫn thảo luận mọi khả năng mà Florentyna phải đối mặt cũng như ảnh hưởng đối với công việc của Edward tại Baron nếu anh trở thành quản lý chiến dịch tranh cử cho cô. Khi họ dừng lại để về giường ngủ vào những giờ đầu tiên của sáng ngày Chủ nhật, một quyết định đã được đưa ra.

***

Phòng Quốc tế tại Conrad Hilton chật kín với hơn hai ngàn người đàn ông, và những người phụ nữ khác duy nhất trong phòng là các nhân viên phục vụ. Richard hộ tống Florentyna tới Chicago và được xếp ngồi cạnh Thương Nghị sĩ Tower. Khi Florentyna đứng dậy để tuyên bố lí do buổi tụ họp, cô đã run. Cô bắt đầu bằng việc khẳng định với các cựu binh chiến tranh lời đảm bảo của mình về một nước Mỹ hùng mạnh, rồi tiếp tục với sự tự hào của cô về cha mình khi ông được tặng thưởng Ngôi sao Đồng từ Tổng thống Truman, và sự trân trọng lớn lao của cô với những hi sinh của họ dành cho đất nước trong cuộc chiến không mấy tự hào của người Mỹ. Những cựu binh huýt sáo và đập tay lên bàn trong niềm phấn khích. Cô nhắc họ nhớ tới cam kết cô đưa ra về hệ thống tên lửa MX và quyết tâm khiến nước Mỹ không phải sống trong nỗi sợ hãi trước bất cứ ai, đặc biệt là Liên Xô.

“Tôi muốn Moscow biết rằng,” cô nói, “có thể có một vài người đàn ông trong Quốc hội thích thú việc làm suy yếu vị thế của nước Mỹ, nhưng không phải người phụ nữ này.” Các cựu binh hoan hô lần nữa. “Chiến dịch cô lập mà Tổng thống Reagan đang theo đuổi sẽ không giúp ích được đất nước Ba Lan trong cuộc khủng hoảng hiện nay hay bất cứ đất nước nào mà người Nga quyết định tấn công tiếp theo. Ở một mức độ nào đó, chúng ta phải cứng rắn và không đợi đến khi Liên Xô cắm trại dọc biên giới Canada.” Thậm chí Thương Nghị sĩ Tower cũng thể hiện sự đồng thuận với ý kiến này. Florentyna đợi đến khi hoàn toàn yên lặng rồi tiếp tục, “Tôi chọn buổi tối ngày hôm nay, khi tôi được bao quanh bởi những con người mà mọi người dân trên đất Mỹ này ngưỡng mộ, để nói rằng cho đến khi còn những người đàn ông và phụ nữ sẵn sàng phục vụ đất nước của họ như các bạn đã làm, tôi hi vọng tiếp tục cống hiến cho cuộc đời chung của đất nước tuyệt vời này, và vì cái đích đó, tôi dự định sẽ đưa tên mình vào vị trí ứng cử viên cho Thượng viện Hoa Kỳ.”

Chỉ vài người trong gian phòng nghe được từ “Thượng viện” bởi sự hỗn loạn bùng nổ. Tất cả mọi người trong buổi họp mặt có thể đứng, đã đứng, và những ai không thể thì gõ bàn của mình. Florentyna kết thúc lời phát biểu của mình với lời hứa: “Tôi cam kết với chính mình về một nước Mỹ không sợ chiến tranh xâm lược từ bất kì kẻ gây chiến nào. Đồng thời, tôi cầu nguyện rằng các bạn sẽ là những cựu binh chiến tranh cuối cùng của đất nước này.”

Khi cô ngồi xuống, tiếng reo hò kéo dài vài phút và Thương Nghị sĩ Tower đứng dậy khen ngợi Florentyna về một trong những bài nói hay nhất mà ông ta từng được nghe, đồng thời chúc cô may mắn trong cuộc bầu cử. Thương Nghị sĩ phe Cộng hòa quay vòng quanh để cho thấy cả hai bàn tay ông ta đều có những ngón tay bắt chéo[7]. Mọi người đều cười.

❀ ❀ ❀

[1] 135* Running mate: ứng cử viên cho một vị trí phụ trong một cuộc bầu cử (nhất là cho chức phó Tổng thống)

[2] 136* Một đấu trường trong nhà đa năng ở New York

[3] 137* “Người Samarita nhân hậu”: luật giảm thiểu trách nhiệm pháp lý của những ai giúp đỡ người bị thương hoặc bị bệnh – giúp mọi người bớt do dự trong việc giúp đỡ nạn nhân; xuất phát từ câu chuyện trong Kinh thánh.

[4] 138* Tên ban đầu: Comprehensive Environmental Response, Compensation, and Liability Act: Đạo luật về Trách nhiệm pháp lý, Bồi thường và Phản ứng toàn diện về môi trường: buộc các bên có liên quan làm sạch các khu vực bị ô nhiễm.

[5] 139*Hạ viện ngồi sau Thượng viện.

[6] 140* Thống đốc bang Minnesota, 9 lần liên tục chạy đua để được làm ứng cử viên đại diện cho đảng Cộng hòa vào chiếc ghế Tổng thống từ 1944 đến 1992, nhưng chưa một lần thành công. Ông cũng chạy đua vào nhiều vị trí khác, và nổi tiếng trong lịch sử Hoa Kỳ là một “perennial candidate” – ứng viên lâu năm.

[7] 141* Crossed fingers – những ngón tay bắt chéo để cầu nguyện sự may mắn

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.