
Zoe ngồi ở ghế phụ lái nhìn ra cửa sổ, thoáng trông thấy mặt hồ Saganashkee Slough giữa những cái cây. Dòng nước âm u, tĩnh lặng trong hồ phản chiếu nền trời xanh biếc. Mặt trời đang lặn dần, những bóng cây lại kéo dài ra thêm. Zoe nguyền rủa bản thân vì đã không đến đây sớm hơn. Chẳng là lúc định đi thì cô lại nhận được tin nhắn của Harry.
Lại một lần nữa, Zoe đến đây không vì lý do gì đặc biệt. Cũng giống như bao lần khác, cô nhận ra bản thân bị thu hút bởi hiện trường vụ án. Cứ như thể nếu đứng tại nơi mà hung thủ từng đứng thì cô có thể nhìn thấu được tâm trạng của hắn ta, nhưng thực tế thì không. Kế hoạch của cô là dạo bước xung quanh hiện trường vứt xác của cả hai vụ năm 2008. Đầu tiên là hồ Saganashkee Slough, nơi mà Pamela Vance được tìm thấy. Tiếp theo cô sẽ đến con sông Little Calumet, hiện trường vứt xác của Shirley Wattenberg. Nhìn mặt trời lặn, Zoe nhận ra mình không còn đủ thời gian để đến cả hai nơi. Cô quyết định ghé sông Little Calumet vào ngày mai.
Cô liếc nhìn bản đồ đã in ra trước đó và cả ứng dụng Google Maps trên điện thoại. Hiện tại, có thể nói cô đã gần đền vị trí tìm thấy thi thể.
“Anh làm ơn dừng lại ở đây được không?” Cô nói.
“Ở đây à?” Người tài xế taxi có vẻ ngạc nhiên.
“Phải.”
Anh ấy lẩm bẩm gì đó rồi xoay xoay tay lái, dừng lại bên vệ đường.
“Cảm ơn,” cô lục lọi trong túi xách để tìm chiếc ví.
“Ừm... cô có muốn tôi đợi không?”
Cô không muốn bị người tài xế dòm ngó trong lúc loanh quanh ở bờ hồ, đành miễn cưỡng nói. “Không cần, cảm ơn anh!”
“Vậy cô về bằng cách nào?”
Cô hiểu ý anh, đứng ở đây thì khó mà vẫy xe được. Toàn bộ vấn đề đều đến từ quyết định đi cùng xe với Tatum thay vì tự thuê lấy một chiếc. Giờ thì cô bị kẹt lại ở đây và phải trông cậy vào thiện ý của người tài xế taxi.
“Cũng phải, cảm ơn anh,” cô nói. “Cứ ở đây đợi tôi nhé!”
“Cô đi khoảng bao lâu?”
Cô nhìn lên bầu trời nhá nhem tối. “Quá lắm là nửa tiếng.”
Anh gật đầu hài lòng. Cô đưa người tài xế thẻ tín dụng của mình, nhưng anh xua tay. “Khi nào về rồi trả tôi luôn một thể.”
Cô cảm ơn anh rồi ra khỏi xe, cẩn thận liếc nhìn cả hai phía. Cả con đường gần như trống trải, chỉ có một chiếc xe lái ngang qua mặt họ. Zoe băng sang đường và bước xuống bờ hồ mọc đầy cỏ. Cô đứng đối diện mặt nước, cố gắng hình dung cái chết của Pamela Vance tám năm về trước. Chiếc thuyền kayak của nạn nhân được tìm thấy cách đó không xa. Là Glover biết cô ấy sẽ chèo thuyền tại đó hay hắn để ý cô ấy trên đường và quyết định chớp lấy thời cơ? Có thể hắn đã kết bạn với cô ấy và cùng cô đi chèo thuyền kayak. Không biết chiếc thuyền ấy có một chỗ ngồi hay là hai chỗ nhỉ? Hồ sơ vụ án không đề cập đến chi tiết này. Cô tự nhủ khi nào quay về văn phòng phải kiểm tra lại những tấm ảnh ở hiện trường.
Từ bờ hồ có thể nhìn thẳng ra con đường bên ngoài, phần bờ hồ kéo dài về phía Tây cũng tương tự. Nhưng phía Đông thì không, dải đất ven bờ nằm cách xa con đường bên ngoài hơn, tầm nhìn đã bị các bụi cây che khuất. Glover sẽ không cưỡng bức và siết cổ cô ấy tại khu vực dễ bị nhìn thấy; đó là điều chắc chắn. Cô quay sang bên trái và bắt đầu bước dọc theo bờ hồ, những bụi cây chắn giữa cô và con đường ngày một rậm rạp, cho đến khi không còn nhìn thấy con đường nhựa màu xám qua những tán lá và cành cây. Thật khó để định vị khu vực ven bờ, mặt đất đầy những bụi rậm và cây cối. Không dễ gì phát hiện ra những chướng ngại vật dưới bầu trời ảm đạm, mờ ảo này. Suýt nữa cô đã vấp phải một rễ cây to.
Cô nhìn sang mặt hồ lần nữa. Không khí nơi đây rất yên tĩnh, hầu như không có gió. Dòng nước hoàn toàn phẳng lặng. Mặt trời đang xuống thấp hơn, sắc xanh của nước trong hồ ngày một sẫm màu, gần như đen kịt. Đã đến lúc phải về rồi. Cô quyết tâm quay lại nhà nghỉ và kể cho Tatum nghe về những phong bì, nhưng ý nghĩ ấy khiến cô lo lắng. Đã nhiều năm qua cô chưa bao giờ nhắc đến những phong bì với bất kỳ ai, nhưng đây chắc chắn không phải là chuyện mà cô có thể tiếp tục giữ kín.
Zoe vừa quay lại thì đột ngột bất động. Có một người đàn ông đang bước về phía cô, hắn ta cúi gằm mặt xuống đất và bước xung quanh một bụi cây nhỏ. Hắn bước đi rất chậm, có phải là vì trời đang tối dần không?
Không, hắn đang cố không phát ra tiếng động.
Người đàn ông chỉ đứng cách cô có mười thước Anh, bãi cỏ và bờ hồ bùn lầy đã che giấu bước chân hắn ta. Hắn ngước mặt lên, ánh mắt họ bắt gặp nhau.
Hai mươi năm trôi qua, tính ra giờ này hắn đã được bốn mươi mấy tuổi. Người đàn ông gầy gò, cao lêu khêu ngày nào giờ đã có bụng phệ; gương mặt cũng mập mạp hơn trông thấy. Trông vô cùng khác biệt so với hình ảnh đã khắc sâu vào ký ức cô, ký ức về một tên sát nhân ở độ tuổi thiếu niên, nhưng đôi mắt ấy thì vẫn như cũ. Một đôi mắt ngây ngô, thích giễu cợt, che lấp đi những suy nghĩ đầy bạo lực. Hắn chính là Rod Glover.
Chân của cô lúc này đã bắt đầu chuyển động, tốc độ phản xạ còn nhanh hơn tốc độ suy nghĩ. Glover đã chặn mất đường về, cô chỉ còn cách tiến về phía trước, nơi cách xa con đường bên ngoài hơn. Cô nhảy qua một bụi cây thấp, cố gắng lao đi nhanh nhất có thể trong khi cơ bắp đang rệu rã. Hormone adrenaline dâng lên và tràn vào trong não, che giấu đi sự mệt mỏi. Trong đầu cô lúc này chỉ có một thông điệp duy nhất, chạy, chạy, chạy.
Hắn đuổi theo cô từ phía sau, một người đàn ông nặng nề, bước chân của hắn phát ra tiếng “huỳnh huỵch”, to hơn tiếng bước chân của cô rất nhiều. Dáng cô cân đối, còn hắn thì không. Zoe liếc nhìn phía sau, thấy mình đã bỏ xa Glover, cô liền chạy vào lùm cây và tiến thẳng về phía con đường.
Đây là hướng đi hợp lý, là hướng đi đúng đắn. Ra đường đồng nghĩa với an toàn. Nếu có thể chạy ra đường và quay lại nơi chiếc taxi đang đợi ban nãy thì cô sẽ được cứu.
Zoe đã đánh giá thấp độ dày đặc của những tán lá. Mới băng được sáu feet, cô đã đụng phải một bụi rậm, cô rẽ trái, suýt tông vào một cái cây, rẽ lần nữa, lại vấp phải thứ gì đó rồi ngã nhào. Cô choáng váng đứng dậy và quay lại. Glover đang ở trước mắt, hắn dùng một vật cùn đánh vào mặt cô.
Cô thở hổn hển một cách khó nhọc, đôi mắt lờ mờ, những đốm sáng như đang bơi lội trong phạm vi tầm nhìn, xung quanh chỉ có bóng đêm. Phải mất vài giây cô mới nhận ra mình đang nằm trên mặt đất, mắt nhìn chằm chằm lên bầu trời tăm tối. Có một vật lạnh ngắt bằng kim loại đang dí vào cổ cô. Bên tai trái không ngừng vang lên một thanh âm cao vút.
“La lên phát là tao sẽ cắt cổ mày ngay, con khốn,” một giọng nói the thé bên tai Zoe.
Cô thở khó nhọc, có thứ gì đó dinh dính đang nhỏ xuống trán. Máu à? Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Cô nhớ hắn đã dùng thứ gì đó để đánh mình.
Hắn níu chặt hai nách Zoe và kéo cô dậy. Cô bắt đầu vùng vẫy, con dao lại càng dí sát hơn. Glover đã khứa vào một bên cổ của cô, lưỡi dao cắt đứt những sợi cơ, máu nhỏ xuống vai và ngực khiến chiếc áo sơ mi ướt đẫm.
“Lại nào,” Glover thì thầm vào tai cô, giọng hắn hung ác, thèm khát. “Đứng dậy.”
Hắn kéo lần nữa, Zoe tuân theo và loạng choạng đứng dậy, cảm giác buồn nôn quá đỗi khiên cô suýt nữa nôn khan. Lưỡi dao vẫn không rời cổ Zoe, tay còn lại của Glover nắm lấy hai tay cô vặn ra phía sau.
“Đi!” Hắn rít lên và đẩy cô về phía dòng nước, cách xa những cái cây, cách xa con đường bên ngoài.
Cô vấp ngã về phía trước, cố gắng bước thật chậm để câu giờ, cố gắng suy nghĩ mặc cho đầu óc giờ đang mụ mị và cơn đau nhói bắn thẳng lên cổ và trán. Glover muốn cô đi thật xa con đường, thật xa chiếc taxi và những người có khả năng bắt gặp họ. Nơi mà không một ai có thể thấy cô, không một ai nghe cô la hét. Và một khi đã đi đủ xa, số phận của cô cũng sẽ giống như những nạn nhân trước đó. Ý nghĩ này thật đáng sợ, cô bất chợt rùng mình. Ngay cả chuyển động nhỏ đó của cô cũng khiến Glover căng thẳng, hắn ấn con dao vào cổ cô.
“Làm ơn đi,” cô nghiến răng nói. “Tôi...”
“Im lặng,” hắn thì thầm. “Cả đời tao nghe giọng của mày nhiều lắm rồi. Đi tiếp đi.”
Cô bước thêm ba bước nhỏ, Glover đẩy cô về phía trước. Zoe suýt mất thăng bằng, đầu cô quay mòng mòng và đau như búa bổ. Glover lôi hai tay cô kéo dậy, khiến nó bị vặn nhiều hơn nữa. Cô buột miệng phát ra một tiếng la nhỏ, lưỡi dao lóe sáng lại cứa sâu vào vai cô.
“Để tao nhắc nhở đến lần thứ ba thì mày sẽ xong đời,” hắn nói.
“Anh muốn gì?” Cô thì thào.
“Tao muốn mày đi tiếp,” hắn nói và thúc vào người cô lần nữa.
Từng bước, tùng bước một, hắn đẩy cô ra khỏi những bóng cây. Cô không thể để hắn đưa cô đi được, phải chống trả thôi. Tốt hơn là chết ngay bây giờ, thà bị cắt cổ còn hơn để hắn đưa đi đủ xa rồi tùy ý làm bất cứ điều gì hắn muốn. Thế nhưng cơ thể cô lại không chịu tuân theo, cả tim lẫn đầu đều đập mạnh trong lúc cô bước thêm bước nữa. Lại một bước nữa. Và một bước nữa.
Hắn bắt đầu lên tiếng, giọng đầy khinh miệt. “Thật ngạc nhiên khi được gặp lại mày sau ngần ấy năm, Zoe à. Chúng ta có rất nhiều chuyện để nói với nhau, có rất nhiều chuyện cần kể, có phải không nào? Em gái mày sao rồi? Còn cha mẹ mày nữa?”
Ngay lúc Zoe sắp sẩy chân lần nữa, những bánh răng trong đầu cô bắt đầu chuyển động, bắt đầu phân tích hắn, đánh giá hắn. Sự tự tin của hắn đang tăng dần, hắn đang trở nên kiêu ngạo. Biết đâu đi xa nơi an toàn lại là cách để đối phó với hắn. Những tên kiêu ngạo, khỏe mạnh thường mắc sai lầm. Hắn vẫn còn xem cô như một đứa nhóc 14 tuổi nhỏ bé, yếu đuối. Nhưng hai mươi năm đã trôi qua, cô đã lớn, đã học được nhiều thứ. Tất cả những gì cô cần làm lúc này đó là lợi dụng sự tự tin của hắn và chờ đợi thời cơ.
“Không nhận ra tao đi theo mày hả con khốn? Tao đã bám đuôi mày cả ngày rồi, làm đặc vụ của FBI thì phải chú ý chứ. Nhưng mà mày đâu phải đặc vụ, đúng không, Tiến sĩ Bentley?”
Zoe không trả lời mà vẫn bước tiếp, đầu óc trở nên linh hoạt hơn. Thì ra đây chính là thứ kích thích hồi chuông cảnh báo trong đâu cô trước đó. Hắn đã đi theo xe taxi của cô.
“Nhận được mấy phong bì của tao chưa? Tao đã để lại cho mày ngay khi phát hiện ra mày cũng đang ở đây. Tao thấy đó là cách hay để chào hỏi một người bạn cũ.”
“Anh chỉ cần gọi là được mà.”
Hắn cười lớn, một giọng cười vừa gượng ép, vừa điên loạn, vừa quen thuộc, lại vừa ghê người. Sau đó, hắn đẩy cô thật mạnh về phía trước.
Tiếng vang bên tai Zoe dần biến mất, những cú vấp ngã chỉ là giả vờ chứ không còn là thật, đôi chân yếu ớt chỉ là diễn kịch. Cô hít thở sâu, hít vào không khí trong lành của buổi chiều, chờ cho con dao rời xa cổ mình chỉ một inch, chờ bàn tay hắn buông cô ra, chờ bất kỳ một thời cơ nào.
Hắn ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào má Zoe. “Chỗ này vẫn chưa phải, biết không, nơi tao giết nó ấy. Xa hơn nơi này một chút.”
“Ai, Pamela hả?” Cô hỏi.
“Đừng có giả ngu nữa con khốn, mày đâu có ngu. Tao vẫn còn nhớ tiếng nó khóc thút thít dưới chân tao, cố gắng vùng vẫy. Nó mạnh lắm Zoe à, nó có tập thể hình. Nhưng cũng vô dụng thôi, vô dụng.”
“Anh đang định đưa tôi đến đó à?” Cô hỏi. Câu giờ đi. Phải câu giờ thêm.
“Không cần,” hắn nói, giọng hắn trầm hơn, thèm khát hơn. “Nhiêu đây là đủ xa rồi, quỳ xuống.”
“Sao cơ?”
“Quỳ xuống ngay.”
“Glover, anh đang làm...”
“Làm ngay đi, khốn kiếp!”
Zoe cẩn thận và chậm rãi quỳ xuống, cả người cô gồng lên. Không còn thời gian nữa, phải hành động ngay.
Lưỡi dao không còn đặt ngay cổ. Cô bắt đầu xoay người, bàn tay đã nắm sẵn, chuẩn bị đập vào cái bụng béo mềm của hắn.
Nhưng sau đó có một thứ vòng quanh cổ cô và siết chặt. Tác dụng của nó đến ngay lập tức, cô không tài nào thở nổi. Có thứ gì đó đang phát ra âm thanh lạ. Là cô; cô đang thở khò khè, ho sặc sụa, cố gắng hít không khí vào cơ thể. Tầm nhìn của cô mờ đi trong lúc dùng móng bấu vào vật đang quấn quanh cổ, cố gắng nói lỏng nó, tuyệt vọng tìm kiếm một thứ: không khí.
Cô không nhìn thấy những ký ức trong đời hiện ra trước mắt. Thay vào đó, cô nhìn thấy những tấm ảnh mà cô đã lấy được từ hồ sơ vụ án tại Sở Cảnh sát Maynard. Ảnh của Beth, Clara và Jackie, thi thể không một mảnh vải của họ nổi trên mặt nước, một chiếc cà vạt quấn quanh cổ. Đây chính là những gì đã xảy ra với họ.
Máu dồn lên tai của Zoe, nhưng hơn thế nữa, cô nghe thấy tiếng thở khó nhọc của gã đàn ông phía sau, những ngón tay của hắn sờ soạng khóa quần của cô, cố gắng kéo nó xuống, cổ họng hắn phát ra những tiếng gầm gừ giận dữ. Cô biết là chỉ cần tập trung thì cô có thể sống sót thoát khỏi nơi đây. Cô vẫn tỉnh táo; còn hắn thì đã bị dục vọng chiếm giữ. Nhưng bây giờ cô không thể thở được, cô chỉ muốn được thở mà thôi. Miệng cô mở ra rồi khép lại, thở hổn hển trong tuyệt vọng, cố gắng hít vào. Cô thử nắm lấy bàn tay đặt trên quần mình, phấn duy nhất trên cơ thể hắn mà cô có thể chạm đến, nhưng không thể làm được gì. Mọi thứ trở nên mờ ảo, những ngón tay của cô yếu ớt, hai bàn tay buông lơi.
Sợi thòng lọng được nới lỏng. Cô có thể hít một hơi thở nhỏ, nhỏ đến không tưởng. Cảnh vật bỗng hiện rõ trước mắt, những ngón tay của hắn đã nằm trong quần cô, cạ vào bắp đùi trái của cô. Hắn cười lớn, vẫn là tiếng cười khúc khích cao vút và điên rồ mà cô từng nghe ngày xưa. Hắn để cô thở là có mục đích, hắn muốn cô còn sống để thực hiện việc này đây.
Quá tự tin. Quá kiêu ngạo.
Cô dùng hết sức vung đầu về phía sau. Cô hy vọng đập trúng bụng Glover, nhưng thay vào đó cô lại nghe âm thanh vỡ vụn và tiếng gào rú trong đau đớn. Thì ra hắn đang khom người phía sau để cởi quần của Zoe và cô vừa đập vào mũi hắn. Sợi thòng lọng đã hoàn toàn bị nói lỏng khi hắn ngã ra sau. Zoe hít vào một hơi thở khó nhọc và nhanh chóng di chuyển. Cô lao người về phía trước, vẫn chưa đứng lên nổi nhưng đủ mạnh để bò đi và lộn người về phía sau, quan sát hành động của Glover.
Hắn đang đứng phía trên cô, máu chảy xuống từ trên mặt, đôi mắt đầy căm phẫn, miệng nhăn nhó như một con thú đang gầm gừ. Hắn gào lên và nhào về phía cô, cô nhấc một đầu gối và dùng hết sức đá mạnh, trúng vào... chỗ nào đó trên người hắn. Ngực, bụng, gì đó cô cũng chẳng biết. Hắn vẫn không dừng lại. Hắn đã ở trên người cô, co những ngón tay lại thành nắm đấm và thụi mạnh, cơn đau lại bộc phát khi nắm đấm của hắn trúng vào má cô.
Tay cô tóm được thứ gì đó rất cứng, là một cục đá; cô vùng dậy, cục đá đập vào mặt hắn, trúng vào cái mũi bị gãy. Hắn ngã ra sau gào rú. Lần này cô sẽ không bỏ đi đâu nữa, cô đẩy người về phía hắn, vung hai bàn tay lên, móng tay cô cào vào gương mặt máu me của Glover, tìm kiếm đôi mắt hắn.
Hắn la lên và đẩy cô ra. Zoe ngã lăn, cảm thấy nóng và đau nhói ở hông. Tay cô lần xuống phần thịt nóng như lửa đốt, cảm thấy mạch máu đang đập giữa những ngón tay. Có gì đó đã cắt trúng cô.
Là con dao. Hắn đã làm rớt con dao trong lúc siết cổ Zoe, và cô vừa mới lăn qua lưỡi dao.
Cô điên cuồng dò tìm trên mặt đất, phát hiện một tia sáng lấp lóe. Kia rồi.
Cô lao tới, dùng ngón tay bấu chặt cán dao. Glover nhìn sang cô, trông hắn bây giờ giống quái thú hơn là con người.
Gần như là một con quái vật thực sự.
Tay cô gồng lên. Bàn tay cầm dao vùi sát mặt đất, bị cỏ lấp lại. Cô hy vọng hắn sẽ vì đổ máu và phẫn nộ mà không nhìn thấy nó. Cô giả vờ yếu đuối, vấp ngã, vờ phát ra một tiếng kêu đau đớn rất chân thật. Cô dõi theo ánh mắt hắn ta, cô biết hắn sẽ di chuyển đi đâu, sẽ tấn công ở chỗ nào. Tất cả những gì cô phải làm là đẩy tay về phía trước.
Hắn nhào tới, cô dùng dao đâm một phát. Zoe không hề nhận ra mình đã yếu đi cỡ nào, hoa mắt cỡ nào. Thay vì đâm vào bụng Glover như dự định, cô lại chém vào đùi hắn.
Hắn kêu gào trong đau đớn, nhưng cô còn nghe được một thứ khác. Đầu cô bắt đầu xử lý âm thanh, bao nhiêu năm rèn luyện đều được đem ra vận dụng. Cô nghe được nỗi sợ của hắn.
Bản năng mách bảo Zoe nên quay người bỏ chạy lần nữa. Cô đã có được con dao; chân hắn lại đang bị thương. Cô đang có lợi thế, cô có thể chạy thoát.
Nhưng không, cô ép bản thân đứng dậy, cả cơ thể kêu gào trong cơn đau cực độ. Bờ vai bị chém đang tê liệt vì đau đớn. Cô đứng thẳng, cầm con dao trước mặt và nhăn nhó, ngón tay cô siết chặt cán dao. Họ nhìn nhau, miệng cô lại mở rộng hơn. Không phải cười, đó là một con thú đang nghiến chặt hai hàm răng của nó.
Glover do dự, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Suýt nữa cô đã cười thành tiếng khi đuổi theo hắn từ phía sau, nhưng hormone adrenaline đã bắt đầu suy giảm. Đầu cô đau như búa bổ, vai như bốc cháy, vết cắt trên cổ đau nhói. Cô nhận ra mình đang thở khò khè, cổ họng vẫn còn đau. Cô hầu như không bước nổi, không thể nào theo kịp Glover, kẻ đang gắng sức đi khập khiễng bằng một chân lành lặn của hắn. Cô ép bản thân đứng vững, hắn liếc nhìn phía sau, và thứ mà hắn nhìn thấy khiến cho hắn tiếp tục chạy. Cô đã giấu đi sự yếu đuối của mình rất tốt.
Ngay khi hắn vừa đi khỏi, đấu gối cô sụp xuống, tay buông con dao, cô ngã xuống mặt đất. Một tiếng nức nở và rên rỉ phát ra từ trong cổ họng.
Cô nửa bò nửa khập khiễng. Đi được khoảng một trăm feet, cô lại vấp ngã rồi nằm luôn dưới bãi cỏ. Cô muốn nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.