Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 63 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Ngay sau khi tất cả đã chìm vào bóng tối, những người ở quanh Brady bắt đầu chuyển động.

Họ ra khỏi ổ của mình, hất những đống gạch vụn sang một bên để tiến đến gần Brady.

Anh không dám cựa quậy. Họ đang lướt xung quanh anh.

Tiếng gió chói tai.

Họ đang ngửi anh.

Ai đó phía sau anh bắt đầu vừa thổi, vừa phun phì phì, bắt chước tiếng một con tàu. Một người khác phát ra tiếng rin rít giống với tiếng tàu phanh trên đường ray. Một âm thanh, nghe như giọng phụ nữ, vang lên, giống như những tiếng ‘tách’ liên hồi của giọt nước đang rơi xuống một cái vũng.

Kermit đã nói thật. Một dân tộc dưới lòng đất. Với loại ngôn ngữ được hình thành những âm thanh mà họ thường nghe thấy ở đây.

“Bằng tiếng Anh!” Một người đàn ông thì thầm phía sau lưng Brady. “Bằng tiếng Anh, để khách có thể hiểu được!”

Thật không thể tin được. Không thể nào. Một dân tộc khác, sống ngay dưới lòng New York. Brady không thể tin được dù chỉ là trong ý nghĩ. Đây là cơn hoang tưởng. Một vở kịch, ngoại trừ việc anh không nằm mơ ra tất cả chuyện này…

Những người ăn mày sống ở đây từ hai mươi năm nay mà không có bất cứ sự tiếp xúc nào với mặt đất! Họ ăn bằng cái gì nhỉ?

Anh tưởng tượng ra họ săn đám chuột khổng lồ, tóm được vài con mèo lang thang và rồi ra ngoài vào giữa đêm, lúc bến tàu không có ai để lục lọi thùng rác. ở đây không thiếu nước, những đường ống phục vụ cả thành phố ở dưới này đều có van và vòi nước. Liệu có phải lúc nào họ cũng sống trong bóng tối? Phản ứng của họ giúp anh có thể đoán được điều đó.

Không, không thể nào. Không ai có thể sống sót theo cách đó! Không có bất cứ con người nào lại tự chôn sống mình theo cách như vậy!

Vậy nhưng những tiếng kêu và tiếng trượt chân khi giẫm phải mấy hòn đá xung quanh anh lại chứng minh cho sự tồn tại của họ.

Từ năm này qua năm khác, họ dần dần xa rời thế giới của chúng ta. Tách khỏi xã hội. Theo thời gian, họ ngày càng xa lạ với các luật lệ, trước tiên, họ tìm cho mình một chỗ trú ẩn trên băng ghế ở công viên, trước khi bị xua đuổi, để rời bến trú ẩn ở các bãi đỗ xe, sau đó là bến tàu điện ngầm, bị bủa vây và sợ hãi. Chính tiếng mời gọi của dãy hành lang biệt lập này đã hấp dẫn họ. Và cho tới khi những kẻ sống ngoài lề xã hội khác cũng đến đây họ xuống sâu hơn nữa. Để cuối cùng đến được đây. Để có thể yên tâm, giữa một cộng đồng của riêng mình.

Một câu chuyện xứng tầm với thành phố này.

“Tôi… Tôi đến tận đây để nhờ các anh giúp đỡ,” anh nhắc lại.

“Tại sao?” Người đàn ông sau lưng anh hỏi.

Brady quay lại, và vì đang mất phương hướng, anh không biết liệu mình đã ở trước mặt ông ta hay chưa. Anh khó khăn lắm mới giữ thăng bằng được trên nền đất gồ ghề.

“Vì các anh biết tất cả về cái mê cung này,” anh trả lời.

“Vì chúng tôi là những con chuột chũi, phải vậy không?”

Brady bỗng cảm nhận được chút khó chịu trong giọng nói. Chắc họ không thích bị gọi là cộng đồng chuột chũi. Cần phải sửa lại ngay lập tức:

“Không, vì đây là nhà của các anh.”

“Ban nãy anh có nói tới ký ức của thế giới ngầm, nghe hay đấy. Tôi thích thế hơn.”

Brady nhận thấy những cử động xung quanh. Vậy là, họ có thể nhìn thấy trong đêm tối, không thể nào! Họ làm cách nào vậy? Họ đã thuộc lòng nơi này… Họ đi lại bằng cách sờ soạng, đó đã trở thành thói quen của những người này ư?

“Tôi đang phải tìm một nơi dưới mặt đất, và tôi nghĩ rằng các anh có thể đưa tôi tới đó.”

“Anh muốn làm gì ở đó?”

“Có… những người xấu ở đó. Tôi muốn săn đuổi chúng.”

“Vậy tại sao chúng tôi phải giúp anh?” Một giọng nói khác xen vào.

“Num, im miệng!” Người trả lời Brady từ ban đầu ra lệnh. “Anh muốn đến chỗ nào?”

“Tôi nghĩ nó tên là ke số 61, dưới nhà ga Grand Central.”

“Tôi không biết. Tôi không ở đó đã lâu lắm rồi. Tôi không thể giúp anh. Bây giờ thì đi đi. Đây không phải chỗ của anh đâu.”

“Tôi xin lỗi, nhưng tôi thật sự rất cần mọi người, ít nhất là một lời chỉ dẫn, hay bất cứ thứ gì có thể giúp tôi xác định được ke số 61 ở đâu?”

“Không, chẳng có gì hết. Đi đi.”

Giọng nói lùi xa dần, người đàn ông lại đi về phía những đống gạch vụn, đang trượt đi dưới sức nặng của anh ta. Brady siết chặt nắm tay, thất vọng khủng khiếp. Anh đã làm tất cả những điều này để rồi chẳng thu được kết quả nào. Anh muốn tiếp tục nài nỉ nhưng lại cảm thấy làm vậy cũng vô ích. Người đàn ông có vẻ rất dứt khoát.

“Tốt thôi,” anh thì thầm rồi bật đèn lên và chú ý để nó chiếu xuống dưới chân.

Anh quay lại lối ra của đường hầm đổ nát và trong lúc đang vươn mình lên cánh cửa phía trên lối đi, có ai đó bỗng tóm lấy mắt cá chân anh. Các ngón tay anh níu lấy bờ tường để không bị tụt lại đằng sau và cuối cùng anh cũng giữ được thăng bằng rồi ngồi thụp xuống.

“Ánh sáng!” Một giọng nói hoảng sợ thét lên.

Brady ngay lập tức tắt đèn.

“Xin lỗi… tôi không nhìn thấy chị…” anh lắp bắp.

“Tôi biết ke số 61 ở đâu,” người phụ nữ nói. “Hồi đầu tôi đã sống dưới ga Grand Central. Tôi biết chỗ đó ở đâu!”

“Chị có thể dẫn tôi tới đó chứ?”

“Không, nó ở quá xa. Nhưng tôi có thể nói cho anh biết làm sao đến được đó.”

“Chị vừa cứu sống tôi đấy.”

Từ ‘chị’ có vẻ không được thích hợp cho lắm. Không biết họ gọi nhau thế nào nhỉ?

“Đổi lại, anh có thể cho tôi cái gì nào?”

Bị bất ngờ, Brady lúng túng:

“Chị… Chị muốn gì nào?”

Người phụ nữ tiến lại gần, anh cảm nhận được cơ thể cô ta sượt nhẹ vào mình trong lúc cô ta trèo lên chỗ anh.

“Ôm tôi đi,” cô ta nói nhỏ.

Brady bỗng cảm thấy mình thật ngu ngốc. Không làm sao cử động được.

“Làm ơn,” cô ta nài nỉ.

Anh nuốt nước bọt và chìa một tay về phía người phụ nữ, trong khi không biết có đúng là cô ta phía đó không. Anh đặt ngón tay lên một bờ vai mảnh khảnh dưới nhiều lớp quần áo. Cô ta tiến lại gần và áp người vào người anh. Từ người cô ta toát ra mùi bụi bặm và chút mùi mồ hôi. Cả bộ xương mảnh khảnh nép sát vào các đường cong của Brady.

“Siết chặt lấy tôi đi,” cô ta nói ở đầu môi.

Chàng nhà báo lúng túng làm theo. Anh ôm ghì lấy cô ta bằng hai tay. Cô ta thật gầy. Một mái tóc dày nơi gáy cô ta. Cô ta gục đầu vào hõm vai anh và hít vào thật lâu. Cô ta không động đậy nữa. Hơi thở của cô ta khiến Brady thấy nhột nhột, một làn môi nứt nẻ nhấn lên cổ anh.

“Chặt hơn nữa,” cô ta nhẹ nhàng yêu cầu.

Brady hoàn toàn bị xáo trộn bởi sự thiếu thốn tình cảm mà anh nghĩ rằng rất lớn này. Anh không thể nào từ chối được.

Cô ta lại cất lời trong lúc không buông anh ra:

“Anh có thể mang cho tôi ít cam thảo không? Người ta vứt đủ mọi thứ ở đây nhưng không có cam thảo.”

Giọng cô ta như giọng thiếu nữ.

“Tôi có thể thu xếp được, nhưng sẽ mất chút thời gian, tôi phải trở lên rồi quay lại.”

“Không, tôi sẽ chỉ cho anh một chỗ chấn song sắt, anh chỉ việc đưa đồ qua đó. Cam thảo và băng vệ sinh, anh có thể mang đến cho tôi những thứ đó không? Tôi thiếu những hộp băng vệ sinh.”

“Dĩ nhiên.”

“Và cả kẹo Skittles nữa, người ta vẫn bán nó chứ? Tôi rất muốn được ăn nó một lần nữa!”

“Tôi sẽ tìm cho chị tất cả những thứ đó.”

“Lại đây, tôi sẽ dẫn đường cho anh.”

Một giờ sau, Brady ra khỏi cửa hàng Duane Reade với hai chiếc túi rồi vội vã đi xuống phố. Anh dừng lại trước chấn song sắt của cống thoát nước mà tuyết vẫn chưa phủ kín và quỳ xuống bên cạnh.

“Chị có ở đó không?” Anh hỏi.

Không có ai trả lời. Anh hỏi lại lần nữa, biết rằng mấy người đi đường đang nhìn mình từ trên vỉa hè như nhìn một thằng điên.

“Có,” cuối cùng thì người phụ nữ cũng trả lời nhưng không để anh nhìn thấy.

“Cầm lấy này, tôi có mọi thứ ở đây, tôi sẽ đưa nó cho chị.”

Brady ấn bẹp mấy chiếc hộp để chúng có thể chui qua các thanh sắt và sau đó nhét các gói kẹo qua. Anh đã hào phóng mua rất nhiều.

“Được rồi chứ? Chị lấy được tất cả rồi chứ?”

Im lặng. Điều anh từng lo sợ đã xảy ra. Cô ta đã lừa anh, để có được những gì cô ta muốn. Cô ta chẳng biết gì về ke số 61 hết. Anh đã bị giễu cợt. Vậy nhưng anh lại không cảm thấy giận chút nào. Sau tất cả những khổ sở mà cô ta đã cho anh cảm nhận được. Anh không có quyền bực bội ở đây, vì anh là kẻ đang có tất cả.

Anh sắp sửa đứng lên và đi khỏi thì có thứ gì đó động đậy dưới đáy cống.

“Cảm ơn,” cô ta nói, giọng nói vẫn rất xa vời. “Hãy đi đến phố số 49, đoạn giữa Lexington và đại lộ Công viên, đi dọc theo cái khách sạn, ngay trước lối vào bãi đỗ xe có một cái cửa hai cánh màu vàng. Chính là ở đó. Lối vào ke số 61. Chúc thuận buồm xuôi gió. Và chúc may mắn.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.