Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Trên người mặc bộ đồ tù nhân màu xanh, tay tra còng số tám nhưng khuôn mặt hắn thản nhiên một cách khó tin. Có lẽ ít được ra nắng nên mặt hắn trắng hơn trong ảnh đến độ nhìn thấy cả những mạch máu nhỏ li ti. Khuôn mặt điển trai, đường nét bờ môi mềm mại, hai hàng lông mày cân đối, trông hắn hiền lành nhờ khóe mắt hơi rủ xuống. Thảo nào mà người ta đặt cho hắn biệt danh David. Mái tóc ngắn làm khuôn mặt hắn càng nổi bật. Khó mà tìm được nét của một tên giết người máu lạnh trên khuôn mặt này. Lee Byung Do đứng đó, nhìn Sun Kyung một lượt từ đầu tới chân. Cảm nhận được ánh nhìn của hắn lướt từ đầu xuống ngực mình, tim cô bắt đầu đập nhanh hơn. Ánh mắt hắn loanh quanh ở khoảng không rồi lại quay về khuôn mặt Sun Kyung. Khi bốn mắt chạm nhau, hắn nheo mắt khẽ mỉm cười. Nếu tình cờ gặp nhau ở chốn xa lạ ắt hẳn con tim cô sẽ bối rối vì nụ cười ấy.

Viên quản giáo đứng đằng sau huých vào cánh tay, lúc ấy Lee Byung Do như mới tỉnh ra, hắn chầm chậm bước lên.

Lee Byung Do ngồi đối diện với Sun Kyung, trong lúc bị viên quản giáo khóa tay vào ghế, hắn nhìn cô chăm chăm. Ánh mắt hắn vui mừng như thể gặp được người quen.

Xong việc, viên quản giáo đứng ngay bên cạnh hắn. Lee Byung Do ngước mắt nhìn viên quản giáo.

“Quản giáo… cứ đứng đó mãi sao?”

“Đây là quy định.”

“Tôi muốn nói chuyện riêng.”

Có tin đồn là ở trong tù hắn vẫn cư xử như mình là ông chủ. Lời đồn đó dường như không sai.

“Cứ thế này thì làm sao nói chuyện được. Đúng không, cô gì nhỉ?”

Lee Byung Do quay lại nhìn Sun Kyung nói. Ở địa vị của cô, sẽ tốt hơn nếu chỉ duy trì an ninh ở mức tối thiểu, vì như vậy Lee Byung Do mới có thể nói chuyện một cách thành thật.

“Hai vị tuyệt đối không thể thực hiện cuộc phỏng vấn này nếu vắng mặt tôi.”

Viên quản giáo tuyên bố chắc nịch trước khi Sun Kyung kịp phản ứng.

Cô cảm nhận rõ cả đội trưởng an ninh ban nãy lẫn viên quản giáo đều không thoải mái về cuộc phỏng vấn đặc biệt này. Ở trong tù, quản giáo cũng đâu thể nghe lời phạm nhân mà vi phạm quy định nhà tù được. Cuối cùng Sun Kyung đề xuất phương án dung hòa.

“Cán bộ quản giáo nói đúng, chúng ta phải theo quy định thôi. Nhưng nếu được, phiền anh ra ngồi gần cửa được không? Vì cuộc phỏng vấn có thể sẽ khá lâu đấy.”

Quản giáo hết nhìn Lee Byung Do rồi lại nhìn Sun Kyung, cuối cùng anh ta đành nhượng bộ. Thực ra, ở trong căn phòng này hai người nói gì đều có thể nghe được hết nhưng nếu quản giáo đứng sát bên cạnh có thể gây kích động thần kinh Lee Byung Do. Khoảng cách sẽ giúp Lee Byung Do thư giãn và cũng có lợi cho Sun Kyung. Cuối cùng cả ba cũng yên vị, vừa không vi phạm quy định, lại vừa thỏa mãn ý tất cả.

Lee Byung Do nhìn viên quản giáo đi ra cửa rồi mới quay lại nhìn Sun Kyung. Có vẻ hắn khá hài lòng vì sự sắp xếp này nên cười thật tươi, nhìn cô nói.

“Cô băn khoăn lắm phải không?”

“...”

“Làm sao hắn biết mình, sao lại là mình? Chắc cô đã nghĩ thế phải không?”

Hắn nhìn cô cười. Sun Kyung bối rối vì bị hắn đoán trúng tim đen, nhưng cô không muốn giả vờ thản nhiên như không phải thế. Cô nghĩ nên thành thật một chút sẽ khiến cuộc trò chuyện tự nhiên hơn. Sun Kyung để ý trong ánh mắt của Lee Byung Do toát ra vẻ lạnh lẽo rất lạ, đến cả nụ cười kia cũng không che giấu được điều đó.

“Đúng, tôi đã rất tò mò trong suốt mấy ngày liền. Anh cho tôi biết được không?”

Nhưng thay vì trả lời, hắn nhìn cô chăm chú rồi ngả người dựa vào lưng ghế. Hắn có vẻ hài lòng vì làm chủ được tình hình. Hắn tiếp tục.

“Ký ức đầu tiên của cô là gì?”

“… Ý anh là?”

Câu hỏi khiến cô bất ngờ. Ký ức đầu tiên ư, hắn biết mình từ nhỏ hay đang muốn tìm hiểu về mình đây? Cô bàng hoàng như sinh viên thức trắng đêm ôn thi nhưng vào phòng thi phát hiện mình ôn lệch tủ. Hắn nhếch mép, mắt sáng lên đợi chờ phản ứng của Sun Kyung. Sun Kyung nghĩ mình không được để hắn ta dẫn dắt nên cười nhạt rồi mở cuốn sổ ghi chép ra.

“Chúng ta chuyển chủ đề khác nhé.”

Sun Kyung không trả lời câu hỏi đầu tiên của Lee Byung Do. Cô thấy không có lý do gì phải làm thế. Cuộc đấu trí ngầm giữa hai người đang diễn ra. Lần này hắn sẽ tung đòn gì tiếp đây?

“Sao cô lại lảng tránh? Hay cô có ký ức gì không hay à?”

“Vì tôi tới đây không phải để kể chuyện của mình mà là để nghe anh kể chuyện.”

“Chỉ có vậy thôi ư? Biết đâu cô có chuyện không muốn nghĩ tới nhỉ?”

“...”

“Tôi muốn nghe chuyện của cô cũng chẳng kém gì cô muốn nghe chuyện của tôi đâu. Vì ở đây nhàm chán và buồn tẻ lắm.”

Déjà vu. Cảnh này cô nhớ là đã thấy ở đâu đó rồi. Một cảnh đột nhiên xuất hiện trong tâm trí. Clarice Starling bế tắc. Lời tiến sĩ Hannibal nói với Starling.

Muốn nghe chuyện thì hãy lôi chuyện của mình ra.

“Anh muốn bắt chước trong phim đấy à?”

Hắn cười khúc khích.

“Không biết cô có ý gì, nhưng điều này đứa trẻ con nào mà chẳng biết, phải có qua có lại, như thế mới công bằng chứ.”

Chỉ tính riêng con số được công bố, hắn đã giết tới mười ba mạng người, giờ hắn còn dám nói chuyện công bằng. Cô muốn hỏi mỗi khi giết một mạng người hắn đã đánh đổi điều gì.

“Tôi chưa nghĩ tới bao giờ nên không biết.”

“Vậy cô thử nghĩ xem, tôi có nhiều thời gian lắm.”

Sun Kyung đặt bút xuống rồi nhìn hắn. Hắn cũng chẳng chịu thua. Cô quyết định nhượng bộ để hắn mở mồm. Sun Kyung nhìn xuống suy nghĩ một lát rồi nói.

“Là đôi giày đỏ. Đôi giày mẹ tôi mua cho. Đó là ký ức đầu tiên của tôi.”

Hắn nheo mắt nhìn cô như đang phỏng đoán lời cô nói là thật hay giả. Rồi hắn lắc lắc đầu.

“Thật là thất vọng. Tôi cứ nghĩ sẽ được nghe chuyện gì độc đáo mới lạ hơn cơ.”

Sun Kyung nhún vai rồi cầm bút lên.

“Ký ức đầu tiên của anh là gì?”

“Ký ức đầu tiên của tôi? Là ngày tôi bơi trong bọc nước ối trong bụng mẹ?”

Khuôn mặt hắn ta vô cảm. Nhưng đôi mắt long lanh chờ đợi phản ứng của Sun Kyung. Cô toan ghi vào sổ nhưng nhìn ánh mắt đó, cô chợt hiểu ra hắn đang chơi xỏ mình.

“Được rồi, vậy cảm giác của anh thế nào?”

“Tắc thở. Vì thứ nước đó bẩn thỉu vô cùng.”

Hẳn là hắn có ký ức không tốt về mẹ. Sự ghê tởm thoáng lướt qua trên khuôn mặt hắn. Sun Kyung chợt nhận ra hầu hết ký ức đầu tiên của mọi người đều liên quan đến mẹ. Thật khó mà tin rằng hắn có thể nhớ được từ lúc còn nằm trong bụng mẹ nhưng cô cảm nhận được cảm xúc hắn dành cho mẹ rất mạnh mẽ. Trong hồ sơ có ghi nhà hắn chỉ có hai mẹ con, sau khi mẹ hắn bỏ đi, hắn sống một mình từ năm mười bảy tuổi.

“Ta bắt đầu nói chuyện về mẹ của anh được không?”

Hắn lùi người lại phía sau. Người dựa vào lưng ghế, mắt nheo lại như thể cố tìm ẩn ý trong câu hỏi, rồi nhìn Sun Kyung.

Cô nhìn lại, chờ đợi câu trả lời.

Một lát sau hắn ngồi thẳng lưng, rồi nhoài người về phía trước, đưa mặt gần về phía mặt cô.

Chát chát, cây búa bạc của Maxwell,

Giáng xuống đầu cô gái.

Chát chát, cây búa bạc của Maxwell.

Hắn chắc rằng cô đã chết.

Đột nhiên hắn khẽ hát một ca khúc nhạc pop.

Bất ngờ trước hành động của Lee Byung Do, Sun Kyung ngẩng mặt lên nhìn.

Hắn cười thực sự. Ánh mắt đầy sự tếu táo. Cô nghĩ hắn đang thả mồi để kích thích sự tò mò nơi cô. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, “ý nghĩa của miếng mồi” đó là gì.

Tên ca khúc mà hắn hát là “Cây búa bạc của Maxwell” của The Beatles. Cô biết bài hát được sáng tác vào những năm 1960. Nếu không nhờ giáo sư Clen, thầy hướng dẫn môn tâm lý học thì chắc cô cũng không biết đến bài hát này.

Giáo sư Clen là fan cuồng của The Beatles, thường thích mời sinh viên đến dự tiệc nướng thịt ở sân sau nhà mình. Nhạc nền cho các bữa tiệc đều là nhạc của The Beatles. Hễ có ai hỏi tiêu đề của bài hát đang phát là hai mắt giáo sư Clen sáng lên, sau đó thầy sẽ thao thao bất tuyệt từ chuyện về ngày đầu tiên mua album của The Beatles đến những bài hát của họ và cả các câu chuyện bên lề. Chuyện của thầy luôn kết thúc bằng chi tiết sau khi đi thăm mộ của John Lennon về thì The Beatles trong lòng thầy coi như đã chết.

Lee Byung Do biết bài hát này quả thật là điều khá bất ngờ. Cả Sun Kyung và hắn đều là thế hệ sinh sau đẻ muộn so với thời điểm ra đời của bài hát. Hay xung quanh hắn có ai cũng là fan cuồng của The Beatles như giáo sư Clen?

“Là ca khúc của The Beatles. Nó là ký ức đầu tiên của anh à?”

Đột nhiên mắt hắn mở to. Hắn nhìn Sun Kyung chăm chú rồi bật cười.

“Gặp được người biết ca khúc này, thật vui đáo để.” Giọng hắn oang oang. Trông hắn vui thật. Có lẽ hắn vui vì Sun Kyung biết ca khúc yêu thích của hắn. Một điểm chung nhỏ thôi nhưng cũng đủ khiến cuộc trò chuyện trở nên tự nhiên hơn. Sun Kyung thầm cảm ơn giáo sư Clen, rồi tiếp tục.

“Ca khúc đó có ý nghĩa gì đặc biệt với anh không?”

Mặt hắn tiến sát lại hơn. Hắn nhìn chăm chú vào mắt Sun Kyung và thì thào. Sun Kyung phải căng tai mới nghe được.

“Những cô gái được nghe ca khúc này đều… chết dưới tay tôi.”

Sun Kyung cảm thấy như có một mảnh băng lạnh trượt xuống sống lưng. Cảm giác lạnh lẽo nơi đôi mắt hắn trở lại. Trên khuôn mặt hiền lành, dí dỏm của hắn đồng thời cũng chứa đựng ánh mắt lạnh lùng, trống rỗng.

Rốt cuộc đâu là bộ mặt thật của hắn?

Sun Kyung không thể lảng tránh cái nhìn chăm chăm của hắn đang chĩa vào mình. Cô có thể cảm nhận được vẻ mặt và điều hắn nói đều là sự thật.

Ca khúc này không phải ngẫu nhiên hắn nghe được rồi thích và lẩm nhẩm hát theo. Nếu mỗi lần ra tay giết người hắn lại hát thì hẳn đó là một loại biểu tượng. Nó có ý nghĩa nào đó với riêng mình hắn. Sun Kyung nhận ra mỗi “miếng mồi” mà hắn ném ra thực chất là một mảnh ghép để cô hiểu về hắn.

Như người quăng viên sỏi xuống mặt hồ rồi ngồi nhìn những rung động trên mặt nước, Lee Byung Do hả hê ngồi nhìn từng nếp nhăn hằn trên trán, nét ngạc nhiên in trong mắt, từng cử chỉ trên khuôn mặt của Sun Kyung như thể không muốn bỏ lỡ bất cứ chấn động nào mà lời nói của hắn vừa gây ra cho cô.

Mắt vẫn không rời cô, hắn chầm chậm liếm môi. Sun Kyung nhìn theo từng hành động của hắn như bị thôi miên. Hắn cười mãn nguyện rồi từ từ nhìn đi chỗ khác.

Bỗng dưng hắn gọi viên quản giáo rõ to, khác hẳn với giọng thì thào ban nãy.

“Phỏng vấn kết thúc.”

Buổi phỏng vấn mới bắt đầu chưa đầy mười phút. Trước thái độ đường đột của Lee Byung Do, Sun Kyung lúng túng đứng dậy. Viên quản giáo dường như chẳng lạ gì với thái độ thất thường đó của hắn, liền đứng dậy tiến lại mở còng tay khóa liền với chiếc ghế ra.

Lee Byung Do từ từ bước ra cửa, chẳng thèm nhìn Sun Kyung. Cô vội lật đật đứng chặn trước mặt hắn.

“Chúng ta… vẫn chưa thực sự vào chuyện chính cơ mà?”

“Màn chào hỏi làm quen vừa rồi cũng không tệ phải không?”

Cạn lời.

Hắn quả là một con tắc kè hoa. Vừa mới đây, hắn gặp cô còn vui mừng như gặp người quen vậy mà thoáng chốc đã trở mặt lạnh tanh không còn thiết tha nói thêm lời nào với cô nữa.

Hắn lướt qua trước mặt cô và đứng ở phía cửa. Viên quản giáo liếc nhìn Sun Kyung rồi mở cửa giải hắn ra ngoài.

Sun Kyung bất ngờ đứng ngây ra một lát rồi vội chạy theo. Cô mất cả tiếng đồng hồ từ Seoul tới đây, không thể kết thúc buổi phỏng vấn không đầu không đuôi thế này được.

“Anh không có ý định thực hiện cuộc phỏng vấn này phải không?”

Cô nói với theo. Lee Byung Do nghe thế liền dừng chân quay đầu lại.

“Hôm nay thế là đủ rồi. Hẹn gặp cô sau hai ngày nữa. Cũng vào giờ như hôm nay. À mà từ nay mỗi lần đến cô nhớ mang cho tôi một quả táo nhé. Quả nào thật to, tươi, cắn một miếng mà ngọt mát đến tận xương ấy.”

Nói xong, hắn quay lưng lại để Sun Kyung một mình ngỡ ngàng. Hắn nói với cô như thể giọng ông chủ nói với người hầu rồi ung dung đi về phòng giam.

Mất dạy. Sun Kyung cảm thấy mình vừa bị hắn xỏ mũi. Cô đang cơn tức tối thì đội trưởng an ninh từ hành lang đối diện bước tới gần.

“Tôi đã nói rồi mà. Tốt hơn là cô không nên gặp hắn nữa.”

Chắc hẳn ông ta đã chứng kiến hết sự việc qua màn hình camera theo dõi.

“Trước đây cũng có một đạo diễn của một đài truyền hình muốn gặp hắn để làm một chương trình đặc biệt. Đến ngày hẹn, ông ấy hí hửng mang máy quay tới, sự thể thế nào cô biết không?”

“...”

“Hắn ta bắt ông ấy đợi ba tiếng xong từ chối gặp. Ông kia chửi chán rồi cũng đành phải về.”

Cô có nên tự an ủi rằng mình vẫn còn may hơn ông đạo diễn kia không? Cô cười gượng. Dù đã linh cảm rằng sẽ không dễ dàng nhưng Sun Kyung không ngờ cuộc phỏng vấn lại kết thúc chóng vánh đến vậy. Trong số các câu hỏi đã chuẩn bị trước cô đã kịp hỏi câu nào đâu.

“Cô sẽ không thu thập được gì đâu. Bị biệt giam, cuộc sống ngày nào cũng như ngày nào, không có người trò chuyện, nhàn cư vi bất thiện nên muốn kiếm người chơi cùng ấy mà. Cô nên kết thúc ở đây nếu không chỉ lãng phí thời giờ vô ích thôi. Cô không định trở thành trò tiêu khiển của hắn đấy chứ?”

Giọng mỉa mai của viên đội trưởng lại khiến Sun Kyung thấy nhẹ nhõm. Nghĩ kỹ lại, buổi trò chuyện ngắn ngủi với Lee Byung Do hôm nay không phải là không thu hoạch được gì.

Thái độ, cử động, phản ứng, ánh mắt hắn nhìn cô, các câu hỏi và cả bài hát của The Beatles là những thông tin mà cô có đọc đến vài lần mớ tài liệu dày cộp kia cũng không có được. Thu hoạch được chừng ấy thì cũng không nên than thân trách phận làm gì. Cô thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Sun Kyung nhìn đội trưởng an ninh, cố gượng cười thật tươi.

“Hẹn gặp anh hai ngày nữa nhé.”

Cô quay lại phòng phỏng vấn lấy túi xách, trong lòng đoán trước được vẻ mặt nhăn nhó của viên đội trưởng. Ông ta lẩm bẩm như nói một mình nhưng kỳ thực là để cho Sun Kyung nghe thấy.

“Dính tới loại người như thế chẳng có gì hay ho đâu… rồi sau này cô sẽ hối hận cho mà xem…”

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.