Chúc Mẹ Ngủ Ngon

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31

❊ ❊ ❊

Để bảo vệ hiện trường, cảnh sát ngăn không cho ai vào bên trong kể cả đội trưởng an ninh của Trại giam Seoul.

Đội trưởng đứng trước cửa phòng đọc sách chờ đợi đội điều tra thực hiện khảo sát ban đầu, thỉnh thoảng lại ngó vào trong. Ông ta bước lại gần phía Sun Kyung rồi cứ đi đi lại lại xung quanh. Sun Kyung đang ngồi ở xô pha trao đổi với bên cảnh sát hình sự, mắt thoáng liếc về phía viên đội trưởng.

Ông ta có vẻ nhẹ nhõm. Với ông ta có lẽ việc Lee Byung Do tìm đến và nằm chết ở đây mà không phải nơi nào khác vẫn còn là may mắn. Tuy sẽ bị khiển trách nhưng trong khoảng thời gian ngắn một vụ tù nhân vượt ngục đã bị chế ngự thì đối với ông ta đây cũng chưa phải là tình huống tồi tệ nhất.

“Vậy là hắn bóp cổ chị, rồi tự dưng có điện, làm hắn bất ngờ và do dự, trong lúc sơ hở đó thì chị đã đâm hắn bằng chính con dao mà hắn đang cầm có phải không?”

“… Vâng.”

Sun Kyung trả lời, mắt nhìn xuống. Một tay cô ôm cổ tỏ vẻ đau đớn. Các cảnh sát hình sự không bỏ qua vết thương trên cổ của Sun Kyung. Một viên cảnh sát vươn cổ ra nhìn vết thương rồi ghi chép gì đó vào sổ tay.

Đội điều tra hiện trường tích cực chụp lại vết thương ở cổ của Sun Kyung.

Cô quyết định nói dối cảnh sát, vì Ha Young. Nếu biết được sự thật Ha Young đã giết chết Lee Byung Do, họ sẽ khai thác Ha Young tỉ mỉ tình huống xảy ra lúc đó. Và cho dù cuối cùng họ có kết luận đó là hành vi tự vệ thì nghĩ tới những gì mà đứa trẻ sẽ phải chịu đựng trong khoảng thời gian bị tra hỏi cô cho rằng thay đổi tình hình một chút sẽ tốt hơn.

Hơn nữa, lại còn vụ phóng hỏa đốt nhà. Nếu chẳng may Ha Young trả lời lung tung không biết chừng câu chuyện lại có khả năng đi theo chiều hướng mà cô không thể ngờ tới. Cô chỉ nghĩ sẽ phải bảo vệ đứa trẻ cho tới khi chồng cô trở về.

“Chị chắc là không cần tới bệnh viện chứ?”

Cảnh sát nói, tay đóng cuốn sổ lại. Họ không còn hỏi gì thêm, có lẽ cảnh sát đã bị thuyết phục bởi kịch bản mà Sun Kyung chuẩn bị trước.

Trên con dao còn lại ở hiện trường có dấu vân tay của cô. Trong ngôi nhà này ngoài cô ra chỉ có một đứa trẻ đang ngủ trên tầng hai. Đứa bé ngủ say không biết gì dù trời mưa to. Chẳng có chi tiết nào đáng nghi ngờ cả.

Cảnh sát thậm chí còn tỏ ra thông cảm với Sun Kyung vì cô đã thoát khỏi nguy cơ bị chính tên tử tù mình từng phỏng vấn ở trại giam giết chết. Sau khi trao đổi xong với Sun Kyung, các cảnh sát đứng dậy bước về phía phòng đọc sách.

Đội trưởng an ninh chộp ngay lấy cơ hội đó, khi cảnh sát vừa đi ông ta vội vàng ngồi vào chỗ trống.

“Chuyện là thế nào hả cô Lee?”

“Chính tôi đang muốn hỏi ông câu hỏi đó đây.”

Vẻ mặt của đội trưởng thoáng đanh lại rồi giãn ra ngay. Dù gì tất cả sự thể ngày hôm nay đều là trách nhiệm của ông ta. Bây giờ dù Sun Kyung có nói gì đi nữa thì ông ta cũng phải ngồi im mà chịu trận. Đội trưởng vội sửa lại tư thế, nhún nhường cho hợp với tâm trạng của Sun Kyung.

“Tôi cũng bị lừa bởi màn kịch của hắn. Giống như cô Lee thôi. Thật sự có trời mới biết làm sao mất máu như thế mà hắn vẫn trốn khỏi bệnh viện được chứ?”

Đến giờ thì cô đã hình dung ra diễn biến sự việc. Vượt qua hàng rào an ninh cực kỳ nghiêm ngặt của nhà tù là một việc bất khả. Nếu muốn bỏ trốn phải bằng cách nào đó ra được bên ngoài và lợi dụng cơ hội đó để hành động. Bệnh viện với lực lượng bảo vệ mỏng, chính là cơ hội lớn.

“Hắn đã nói gì hả cô?”

Đội trưởng an ninh hai mắt lấp lánh chờ đợi Sun Kyung trả lời.

Thật ra ông ta cũng rất ngạc nhiên vì Lee Byung Do đã bất chấp nguy hiểm bỏ trốn để đến gặp Sun Kyung. Việc hắn chỉ định Sun Kyung để thực hiện phỏng vấn ngay từ đầu đã không bình thường rồi.

Tuy biết đối với hắn Sun Kyung rất đặc biệt nhưng vì lý do gì mà cô lại trở thành đối tượng đặc biệt thì ông ta không rõ. Đội trưởng thắc mắc rốt cuộc điều gì đã làm lay động tâm trí Lee Byung Do.

“Hắn nói chỉ cần quyết tâm lúc nào hắn cũng có thể tới gặp tôi.”

Cách bảo vệ tốt nhất là tấn công. Sun Kyung lạnh lùng tung đòn về phía đội trưởng an ninh. Cô không muốn nghe những lời này nọ về Lee Byung Do từ miệng ông ta nữa. Thực ra dù giải thích với bất cứ ai cô cũng không thể truyền tải hết được cái cảm xúc cuối cùng chứa đựng trong ánh mắt của hắn. Cô không muốn mang nỗi cô độc thấu tới tận xương tủy của Lee Byung Do để chuyện vãn với viên đội trưởng này.

Có những người tự làm tổn thương tâm hồn mình bởi sự nhạy cảm bẩm sinh. Sun Kyung không có anh chị em, mẹ mất sớm, cô cũng đã lớn lên với sự cô độc. Những lời Lee Byung Do nói đã chạm tới tận sâu trong tâm hồn Sun Kyung nơi chưa ai có thể chạm vào. Cô không muốn giải thích về mối đồng cảm mà những người khác không thể hiểu nổi.

Đội trưởng nhìn Sun Kyung với vẻ khó chịu như tự ái. Ông ta vội vàng đứng dậy, nhìn người ta khiêng xác của Lee Byung Do ra khỏi phòng rồi chạy theo sau. Ra đến cửa, ông ta quay lại nhìn Sun Kyung nói.

“Tôi đã nói rồi mà. Dây vào hắn chẳng có gì tốt đẹp đâu.”

Ông ta khẽ gật đầu thay cho tiếng chào rồi đi ra ngoài.

Sun Kyung đứng dậy bước đến phòng đọc thì viên cảnh sát cô vừa trao đổi khi nãy bước ra.

“Hôm nay tốt hơn là chị đóng cửa phòng này lại. Ngày mai tôi sẽ liên hệ với đội hỗ trợ nạn nhân tới dọn dẹp giúp chị.”

Sun Kyung gật đầu nhìn vào trong phòng.

Nơi Lee Byung Do nằm vẫn còn vết máu đọng lại.

Viên cảnh sát hình sự đóng cửa phòng rồi tìm đồng nghiệp. Anh cảnh sát mặc đồng phục cầm cuộn băng dính vàng niêm phong dán lên cửa phòng.

Khi cảnh sát đi khỏi bầu không khí trong nhà trở nên tĩnh mịch.

Ha Young đang ngủ trên giường. Cô đắp lại chăn con bé đã đạp ra rồi rời khỏi phòng.

Cô xuống phòng khách kiểm tra thiết bị khóa của cửa kính. Ngoài trời mưa đã gần tạnh hẳn. Cơn đau đầu hành hạ cô cũng đã biến mất.

Cơn buồn ngủ kéo tới. Cô thấy toàn thân rã rời. Sun Kyung vội tắt đèn và đi vào phòng ngủ.

Cô trườn vào trong chăn và nặng nhọc ngủ thiếp đi. Một giấc ngủ không mộng mị.

Nguyễn Thị Hồng Hà (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.